|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
cồn cào thêm nữa. Thêm nhiều hơn nữa.
“Tớ hiểu điều này có ý nghĩa thế nào với cậu.” vẫn giọng Lacy . “Giờ tớ phải đi đây. Mình gặp nhau sau nhé. Tạm biệt.”
Trước khi anh kịp tắt máy, đường dây đã im bặt. Liệu nàng có nghe thấy anh nhấc máy không ? Chase đúng chôn chân giây lát, rồi đi xuống hành lang. Nếu nàng bảo anh đi đi thì anh sẽ đi. Anh vẫn chưa biết đích đến là đâu, nhưng chắc chắn anh sẽ rời đi.
Anh dừng khựng lại khi thấy nàng trong bếp. Đầu nàng đang chúi vào tủ đông, nên phần sau đầy đặn trong lớp vải len xám nhô hẳn ra ngoài. Ý nghĩ tiếp theo của anh lập tức xoay quanh chuyện nàng đang chẳng mặc cái quần lót nào cả. Hình ảnh mảnh lụa mềm trước đấy vướng vít dưới chân anh, giờ tích tắc trở lại và vẩn vơ mãi trong tâm trí anh như một mảnh trái cấm.
“Anh không đói thật à?” Nàng liếc qua vai mà hỏi, rõ là nàng đã nghe thấy tiếng bước chân anh . “Em có khoai tây chuẩn bị nướng này, có thịt bò bít tết nữa này.”
Anh đắm đuối nhìn nàng , nỗi khao khát nhục thể dâng cao mãi. Và với mỗi chiếc quần len xám mỏng đang che đậy cho cái phần cũng muốn dâng cao ấy, nàng sẽ sớm biết anh đang thèm thứ gì ngay thôi nếu anh không kiềm chế bản thân mình.
“Gì thế?” nàng bật hỏi, như thể nhận biết được cái nhìn chòng chọc của anh.
“Không có gì,” anh đáp, cố rũ bỏ cái ham muốn tình dục mình đang cảm thấy chỉ bởi vì được ở cạnh nàng. “Giờ em tin anh rồi chứ nhỉ?” Xém chút nữa anh định nhắc đến chuyện có nghe trộm điện thoại, nhưng rồi quyết định để nàng nói ra nếu nàng muốn.
Nàng lưỡng lự trong chốc lát. “Vâng. Em tin anh .”
“Cảm ơn em,” anh bảo. “Xin lỗi về việc đã còng tay em. Anh không biết phải làm gì hơn. Nhưng… anh biết làm thế không hay. Cổ tay em có sao không ?”
“Không sao cả.” Nàng lại chúi đầu vào tủ đông. “Nào anh có ăn bò bít tết hay không đây? Vì em đang đói ngấu mà nếu chỉ làm một phần, em sẽ không cho anh ăn ké đây. Em là con một. Không bao giờ được học cách chia sẻ cả.”
Cách dung từ của nàng và sự bỡn cợt trong giọng nói mách bảo anh rằng nàng không để bụng anh xử tệ với mình lúc trước. “Anh đã sẵn lòng chia sẻ buổi tối của mình rồi đấy thôi,” anh trêu.
“Phải, chuyện đó thì…” Mông nàng lắc nhẹ. “Em có thể dụ anh bằng sữa trộn bột xương hay cháo dinh dưỡng cho mèo không nhỉ?” Nàng liếc xéo qua vai, miệng cười tủm tỉm.
Nàng có thể dụ anh bằng gì cũng được tất. Nụ cười của nàng có thể giành ngay giải thưởng còn cặp mông nhonhỏ ấy thì… “Bò bít tết nghe có lý đấy. Cảm ơn em.”
Lấy ra hai gói, nàng bỏ vào lò vi ba. “Thịt bò, rã đông. Năm phút,” nàng ra lệnh cho cái lò.
“Lò vi ba nhà em không những biết nói mà còn biết nhận lệnh nữa cơ à?” anh hỏi.
Nàng nhìn lên, vẻ trêu chọc lấp lánh trong mắt nàng. “Vâng.”
Anh quan sát nàng, lòng hiếu kỳ muốn biết về nàng dâng lên bao nhiêu câu hỏi chực thốt ra nơi đầu lưỡi. Chợt chuông điện thoại đổ hồi. Anh nhìn vào điện thoại con mình vừa mang từ phòng ngủ sang
“Máy Jason có lưu lại số người gọi tới không ?” nàng hỏi. “ Anh ấy có biết đường mà gọi lại không nhỉ?”
“Anh không nghĩ thế.” Chase chìa điện thoại cho nàng . “Em có muốn trả lời cuộc gọi này không?”
“Khỏi. Cứ để máy ghi âm nhận cuộc gọi đi.”
“Nếu muốn thì em cứ nghe điện thoại. Anh không quan tâm đâu.” Nếu nàng tin anh , anh nợ nàng một lòng tin đáp trả.
“Cảm ơn, nhưng em thích không phải nghe điện của mẹ ngay. Bà có thể tuyên bố từ em vì hồi nãy em cúp máy trước.”
“Mẹ em khó chịu nhỉ?” anh hỏi khi điện thoại tiếp tục reo.
“Khó chiều thì đúng hơn.” Nàng quay nhìn máy ghi âm đang phát lời chào của mình . “Mẹ em từng tuyên bố là trong não cuả bà bị thiếu mất thứ chi chi đó thường dùng để kiểm soát nội dung lời nói trước khi chúng phát ra khỏi miệng bà. Bà nghĩ ra gì là nói tuột ra đó. Với lại mẹ toàn nghĩ ra những điều chất phát và thô vụng – làm cho đến cả người hay tuyên bố đanh thép như nhà phê bình chính trị Rush Limbaugh so với mẹ cũng thành ra đàn bà. Nên, ừ, bà khó chiều lắm.”
Tiếng người đầu dây kia vang lên. “Này Lacy. Kathy đây. Sue bảo tớ hay cậu đang ê chề buồn bã. Nghe này nhỏ. Đây mới là tuần buồn bã của tớ. Tuần này thằng chồng cũ đểu cáng của tớ quỵt tiền trợ cấp nuôi con, còn tay thợ sửa ống nước cho tớ thì gợi ý là nếu tớ chịu chùi vòi với hắn thì hắn sẽ không cần tính tiền thông cống nhà tớ. Chuyện đáng sợ là tớ lại đang cân nhắc đề nghị ấy đây. Vậy nên tuần này tớ phải thắng giải tuyệt vọng nhất lẫn hứng tình nhất mới phải. Tay thợ sửa ống nước khá là đẹp trai hấp dẫn. Mà này, tuần trước cậu đã thắng giải hứng tình nhất rồi còn gì.”
Chase dựa quầy bếp mà mỉm cười trong khi hai má Lacy chuyển sang hồng lựng. “Theo anh thì mọi người em quen đều đang thiếu cái thứ chi chi ấy. Hết cô Sue ấy, rồi giờ thêm Kathy. Em quen vài cô bạn quả có hơi… phổi bò.”
Lacy phật ý cau mày. “Họ đâu có phổi bò đâu. Những gì anh nghe thấy chỉ là những cuộc tán gẫu không dành cho đàn ông mà thôi.” Giọng nàng rõ là không hề che giấu sự trung tành với bạn bè.
Anh nhún vai, cảm thấy mình hơi bị trách cứ. “Anh chỉ… đùa tí thôi mà.”
Lacy hắng iọng. Cuộc tán gẫu trên điện thoại vẫn tiếp tục. “Còn mông anh ta…”
“Anh thích bò bít tết như thế nào?” nàng hỏi, như thể cố tình kéo sự chú ý của anh khỏi câu chuyện khó nói của bạn mình.
“Chín vừa ăn là được rồi.” Anh vẫn cười toe, kéo ghế ra ngồi phịch xuống.
Nàng quay lại, một ánh lo âu thoáng hiện trong mắt nàng khi nàng thấy anh đưa tay lên xoa xoa lườn. “Anh không sao chứ?”
“Ổn. Chỉ là đauđau thôi.” Máy ghi âm điện thoại tự động tắt. Vẫn cầm ống nghe trên tay, anh lại quay số của Jason lần nữa cho đến hồi chuông đổ thứ năm thì anh cúp máy.
“Anh bị ngã từ đâu xuống vậy?” nàng vừa hỏi vừa lấy hai củ khoai tây đem ra bồn rửa.
“Từ một cây cầu nào đấy cách nhà em bốn dặm về phía bắc.” Anh ngã người tựa lưng vào ghế. “Bên cạnh đường xe lửa cũ ấy.”
“Trời đất! Nếu đúng là cây cầu em nghĩ, thì anh không gãy cổ đã là chuyện thần kỳ rồi.” Nàng mở nước, dùng bàn chải mềm cẩn thận chà rửa khoai tây.
“Anh hên thôi.” Anh đáp, mắt không rời cặp mông đầy đặn không mặc quần lót đang nhịp nhàng chuyển động theo từng động tác cọ rửa khoai tây.
“Bò bít tết, năm phút,” lò vi ba rành rọt.
Chase chỉ vào vật dụng ấy. “Anh không tin nó đâu. Lần trước anh nghe theo lời của một món đồ và rốt cuộc là anh phải ăn bánh mì kẹp thức ăn dành cho mèo.”
Nàng tặc lưỡi. Thanh âm phát ra hoàn toàn nữ tính và dường như rất cám dỗ.
Anh đã từng quyết tâm đoạt được nụ cười mỉm rồi một tiếng cười giòn và anh đã hoàn thành vượt chỉ tiêu mong đợi. Tận nơi nam tính nhất trong não của mình , phụ nữ thì cứ khăng khăng nơi ấy phải nằm ở giữa hai chân của anh, anh không thể
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




