|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
di động của Jason. Sáu tháng qua, anh chưa gọi số ấy. Cảm giác hối hận dày vò anh. Sao anh nỡ xa lánh Jason vậy nhỉ? Chase nhắm mắt, điểm lại những người anh đã xa lánh trong suốt mấy năm vừa qua. Hiếm khi anh trả lời điện thoại của chị gái gọi từ California, mà có trả lời, thì anh khăng khăng không chịu giáp mặt chị mình , “Em bận lắm,” anh lấy cớ như vậy khi nói chuyện với cô.
Tâm tríanh quay sang với gia đình bên vợ mà anh không hề gặp lấy một ai trong số họ từ sau đám tang. Anh nghiến chặt hai hàm răng, nhận ra rằng mình có vô số lỗi lầm cần sửa sai sau khi anh trở về cuộc sống đời thường.
Vừa định bấm số của bạn, anh chợt tính đến khả năng Zeke cũng đến bệnh viện như Jason . Dù hoàn toàn tin tưởng Jason , anh không muốn làm việc thiếu kín kẽ. Anh hết nhìn điện thoại lại nhìn qua Lacy.
“Em nói chuyện với anh ấy đi. Em hãy hỏi anh đấy đang ở đâu, đi cùng ai, nếu Zeke không có đó, em đưa máy cho anh."
Nàng tròn mắt. “Em ư? Anh ấy có quen em đâu.”
Chase lắc đầu. “Phải, nhưng Jason quen rất nhiều phụ nữ, sẽ phải mất một lúc lâu anh ấy mới nhận ra mình nói chuyện với ai. Cứ bắt đâu câu chuyện như thể em quen anh ấy. Nhớ hỏi anh ấy đang ở đâu, rồi khi anh ấy trả lời, hỏi tiếp anh ấy đang ở bên ai.”
Nàng nhíu mày nhưng vẫn gật đầu. “Anh bấm số đi.”
Chase làm theo rồi trao máy cho nàng. Anh chờ. Nàng lắc đầu. “Chuyển qua hộp thư thoại rồi.”
“Vậy cúp máy đi,” anh bảo và nàng làm theo.
Chase cầm lấy điện thoại bấm số nhà riêng của Jason. Chuông đổ bảy lần. Chase cúp máy. “Chết tiệt!” Anh đi tới đi lui. “Anh phải chặn tay Zeke không cho hắn đến gần Stokes.”
Nàng sẽ sàng chạm nhẹ cánh tay anh khiến Chase dừng phắt lại. Lacy vội rụt tay về như thể chạm tay anh là việc không nên làm. Mà quả thế. Anh đồng ý rằng lần đụng chạm rất nhanh ấy thôi đã tạo ra bao cảm xúc choáng váng trong ruột anh.
“Người ta bảo anh ấy vẫn đang trong tình trạng nguy kịch. Thế có nghĩa trong gia đình của anh ấy mới được vào thăm ngắn gọn. Gã kia… em không biết tên hắn là gì, chắc chắn bây giờ không được đến gần anh ấy đâu.”
“Em nói phải.” Anh lại bước qua bên kia phòng bấm số điện thoại di động của Jason lần nữa rồi đưa nó cho nàng. Nàng lắc đầu tắt máy.
Lacy trao điện thoại lại cho Chase . “Em đói rồi,” nàng bảo. “Em sẽ đi nấu thứ gì đó lót dạ. Anh có muốn gì không ?”
Nhớ món bánh kẹp lúc nãy, anh mỉm cười. “Anh ăn rồi, cảm ơn em.” Rồi gừ gừ như mèo. “Anh no rồi.”
Thấy nàng cười vui, anh phải cố ngăn mình không cúi sát lại mà hôn nàng thêm nữa… sâu thêm nữa. Kiểu nụ hôn thường hay dẫn đến những chuyện khác. Như đọc được suy nghĩ của anh , nàng vội vã quay đi, luống cuống đi qua hành lang. Chase đổi kênh tivi xem thử xem có thu nhập thêm gì khác không, sau đó anh ngồi bệch dưới chân giường . Anh xoa xoa bên vai bị đau, chạnh long nghĩ đến Stokes cùng cơn đau anh ấy đang chịu. Anh không thể để Zeke hại Stokes lần nữa. Nếu phải xuất đầu lộ diện anh cũng làm.
**********************
Sao hắn lại khiến mọi thứ rối đến như thế này cơ chứ? Zeke rảo bước qua mấy hành lang bệnh viện, căm ghét mùi thuốc khử trùng, căm ghét phải quanh quẩn ở đây ra vẻ quan tâm lắm lắm khi mà… “Khốn nạn quá đi mất!” hắn lầm bầm. Hắn đã chắc mẩm là Stokes đã chết. Vậy mà bây giờ…
Ai đó chộp cứng vai hắn làm Zeke quay phắt lại. Hóa ra là thanh tra Powell, từng là cộng sự của Stokes mấy năm trước. “Khó tin thật đúng không?” Powell hỏi. “Ý là anh ấy dính đạn đã đau rồi, vậy mà con lĩnh đạn từ một người trong đội nữa chứ. Thằng Kelly đáng phải ăn cứt cho xem. Tôi thề, tôi sẽ chính tay nhồi thứ ấy xuống họng hắn.” Mắt Powell rơm rớm.
“Vâng vâng.” Zeke hất tay Powell đang chạm vai hắn. “Thằng con hoang ấy khốn nạn thật. Đáng lẽ tôi phải thấy trước. Đáng lẽ tôi phải ra tay ngăn chặn hắn trước.”
Powell nắm chặt hai bàn tay thành nấm đấm. “Chắc anh cũng biết Stokes có hai con nhỏ phải không ?” anh này giơ hai nấm đấm lên. Rồi sau thở dài hạ tay xuống. “Đồn
trưởng bảo anh bắn thằng chó chết ấy. Mong là một phát ngay bụng. Tôi chỉ cầu bây giờ hắn đang nằm đâu đó mà đau đớn.”
“Tớ thì thật không hiểu.” Có tiếng người nói ngay sau lưng Powell.
Zeke quay lại thì đã thấy một nhóm sĩ quan trong đồn túm tụm sau lưng mình . Bố khỉ, lúc trước thấy họ, hắn đã kịp thời tránh mặt. Hắn cần ở một mình, để suy tính, để bày mưu.
Sĩ quan Candace lên tiếng. “Tớ muốn nói là tớ biết gần đây Kelly bị đủ chuyện đau thương, nhưng mà… nhưng trước đây cậu ấy không như thế.”
Lo lắng thắt gút trong dạ dày Zeke. “Hắn đã khai với tôi là tự tay hắn làm tất cả đấy.” Zeke bảo. “Hắn huênh hoang như thể đó là chiến tích vậy. Chính vì thế tôi mới giận đến mất bình tĩnh. Tôi đánh nhau với hắn, tước súng của hắn… Mẹ nó, giá tôi chỉ đến đấy sớm hơn vài phút, có lẽ tôi đã…” Zeke quay lưng đi, chỉ sợ khả năng diễn của mình không đạt. Powell lại đặt tay lên vai hắn lần nữa như muốn an ủi. Tuy vậy, Candace không có vẻ là tin lắm. Zeke chẳng bao giờ đếm xỉa gì lắm đến Candace.
“Anh không thể tự trách mình được.” Powell an ủi.
“Này các cậu!” một sĩ quan cảnh sát khác hớn hở chạy lại. “Tin tốt đây. Bác sĩ bảo Stokes có cơ may qua khỏi đấy.”
Hành lang bệnh viện ngập tràn tiếng cười vui hòa lẫn tiếng vỗ vai nhau thân mật. Zeke vội lục túi lấy thuốc chống dư a xít bao tử bỏ vào miệng nhai như nhai kẹo.
Hắn còn nhìn ra vài người đang lại gần nhóm cảnh sát. Hắn nhận ra vợ của Stokes. Một thằng bé con, lòng ròng nước mắt, đang níu chặt tay mẹ. Một luồng cảm xúc khó tả không mời mà đến xé qua ngực Zeke.
“Tôi ra ngoài này cho thoáng.” Zeke tách khỏi nhóm đi về hướng ngược lại. Vậy mà cảm giác tội lỗi đang xé nát hắn, Zeke biết hắn không thể để Stokes được sống. Không thể.
**********
Chase ngồi trên giường chừng mười, mười lăm phút, moi óc tìm cho ra mảnh ghép còn thiếu của trò ghép hình. Nhất định phải có lý do khiến Zeke dựng lên toàn bộ chuyện này, nhưng lý do đó là gì mới được? Chase nhìn ra cửa và chợt nhận ra rằng rất có thể Lacy đã chạy ra xe, phóng đi thật xa và đang gọi cảnh sát cũng nên. Nhưng giờ nàng đã tin anh rồi, đúng không nhỉ? Hay anh lại mơ hảo? Chỉ vì họ vừa cười vui với nhau không có nghĩa…
Nhìn ống nghe anh vẫn cầm trên tay. Chase bấm nút mở hy vọng nghe tiếng tút tút của đường dây rỗi. Anh áp ống nghe vào tai. Không có tiếng ấy… Sau đó anh nghe tiếng nàng trong đường dây.
“Cậu phải tin tớ.” Tiếng Lacy truyền qua đường dây, dấy lên những làn sống thất vọng trong ngực Chase.
Tay Chase nắm chặt ống nghe. Cảm giác bị phản bội siết chặt lồng ngực. Anh chẳng có lý do gì để trôngmong lòng trung thành của nàng, thế nhưng không hiểu sao anh vẫn trông mong lấy điều ấy. Trời đất ạ, nói mong thôi chưa đủ, ngay lúc này anh thật sự rất cần ai đó tin tưởng vào mình.
Trong ống nghe lại có tiếng nàng . “Tớ xin cậu đấy, cậu phải tin tớ chứ. Sue này, tớ khỏe mà. Tớ chỉ muốn cậu biết rằng tớ rất phấn khởi về chuyện lá thư của ban biên tập đấy.”
Sue ư? Hóa ra nàng gọi điện cho bạn. Nàng không phải đã gọi điện thoại khẩn cấp 911 tố cáo một gã điên khùng đột nhập nhà nàng. Khối nặng trong ngực anh biến mất và tâm trí anh lập tức trở về nụ hôn giữa hai người . Dù chỉ là thoáng qua, nụ hôn ấy đã khiến anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




