|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đi nàng vừa có cảm giác mình giống Ally McBeal trong loạt phim tryền hình xưa cũ. Tâm trí và lương tâm của nàng đã chia thành hai nửa, và nàng tưởng tượng mỗi một nửa đang ngồi một bên vai. Nửa này, một cô gái thánh thiện mặc váy lanh trắng, bảo nàng: “Quay lại ngay và đưa cho anh ta tờ lệnh tống tiễn.” Nửa kia mặc váy nhỏ xíu đỏ rực nóng bỏng sau khi giục Cô Hoàn Hảo đi hát thánh ca đã rỉ tai vào điều Lacy có thể làm với lượng si rô còn lại. Lacy bỏ ngoài tai lời khuyên của cả hai và bước vào phòng chụp ảnh.
***************
Zeke nhai nát nắm thuốc aspirin và chiêu thuốc xuống bằng cà phê mua trong căn tin của bệnh viện . Mỗi nhịp tim đập đều làm đầu hắn buốt thon thót. Không ngủ được Zeke không nhớ lần cuối cùng hắn chợp mắt là khi nào, nhưng hắn không thể và sẽ nhất quyết không nghỉ ngơi bây giờ.
Đêm qua, Nữ thần May mắn đã ủng hộ hắn. Ngay trước khi băng qua lối đi của phòng chờ, hắn nghe tiếng cô y tá đang nói chuyện với ai đó. Hắn ẩn vào trong sảnh, chờ đợi và lắng nghe cho đến khi hắn nhận ra giọng nói của người kia.
Sĩ quan Candace, Khi cô y tá đề nghị Candace cứ yên tâm về nghỉ và hứa sẽ gọi điện thông báo nếu quá trình phục hồi của Stokes có bất kỳ sự thay đổi nào, anh ta chỉ ngắn gọn tuyên bố anh dự định sẽ ở lại suốt đêm nay. Câu hỏi khiến Zeke đau đầu nhất là tại sao Candace cho rằng anh ta cần phải ngồi canh bên ngài khu chăm sóc đặc biệt này.
Hắn biết anh em trong đồn luôn quan tâm giúp đỡ lẫn nhau. Trời ạ, họ có thể xông pha nguy hiểm vì nhau, nhưng ở lại suốt đêm ở bệnh viện thì quả là vượt quá nghĩa vụ. Sáng nay, Zeke có ghé qua đồn để tìm hiểu xem cấp trên có chính thức cắt cử người gác ngoài phòng bệnh của Stokes không. Chẳng có văn bản nào khiến hắn tin có chuyện ấy. Tuy nhiên, linh tính mách bảo có người đã không chính thức bày ra trò này. Nhưng ai mới được chứ? Đến lúc này, chỉ có một cái tên hiện lên trong tâm trí hắn: Dodd.
Đêm qua, nói thật là Zeke chạy bán sống bán chết ra xe hơi của hắn ngoài bãi đậu. Ngồi trong xe hơi tối om, hắn đã nghĩ đến chuyện gom hết tiền bạc tích lũy bấy lâu và chạy sang lánh nạn ở Mexico. Rồi hắn chợt nghĩ ra chuyện: đó là chiếc đồng hồ vàng dự định sẽ về tay hắn sau hai tháng nữa, cái thứ mà hắn đã dè bĩu ấy. Tự nhiên hắn muốn có nó. Ngày nào đó Zeke sẽ để lại cho con trai hắn.
Nếu Zeke bị bắt, nếu hắn không làm xong vụ này, vợ cũ và các con của hắn sẽ có lý do chính đáng và rất đúng luật để gạt hắn ra ngòai cuộc sống của họ. Lúc này, nếu vợ của hắn có phải rục xương dưới địa ngục, hắn cũng măc kệ, nhưng Zeke vẫn còn hy vọng vào hai đứa con. Hy vọng rằng sau khi hắn nghỉ hưu, khi con hắn lớn không thoát khỏi bàn tay kềm giữ của vợ cũ, hắn sẽ có thể quay về và trở thành một phần trong cuộc đời của con mình . Lúc ấy hắn đã có đủ tiền để mua cho con những thứ mà trước đây hắn không đủ khả năng mua cho chúng. Cứ suy nghĩ như thế hắn sẽ dễ dàng xuống tay hạ thủ Stokes hơn. Vì nếu Stokes còn sống và khai hắn ra, con của Zeke sẽ phải trả giá. Có người cha nào không sẵn sàng giết người để bảo vệ máu mủ của mình chứ?
Điện thoại di động của hắn réo lên và Zeke nôn nóng lôi phắt nó rừ trong túi ra nghe. Hắn đã cố gọi cho
“Ê,” là tiếng kẻ hắn đang mong.
“Mày ở chỗ nào thế? Suốt đêm tao gọi cho mày mà không được . Mày vẫn theo dõi hắn đấy chứ?”
“Thì vẫn, nhưng mãi đến giờ hắn mới về nhà,” rằng đáp.
Zeke nghiến răng rít lên. “Tao đã bào mày là hắn ở bệnh viện cơ mà.”
“Nhưng lúc tôi đến đó, hắn đi mất tiêu rồi. Thế là tôi đành lái xe đến trước căn hộ của hắn và chờ ở đó suốt. Tuy nhiên, sáng nay hắn vẫn chưa đi đâu hết. Mà này, tôi có phải bám theo hắn cả ngày không đấy?”
“Chỉ khi mày còn muốn sống mà thôi.”
“Mày nhớ phải báo đấy. Với lại, khi chuông điện thoại reo thì phải trả lời. Còn bây giờ tao sẽ quay trở lại hồ dò la nhà dân ở khu vực xa hơn một chút. Nếu tao thấy hắn, chắc tao phải cần mày giúp.”
“Tôi sẽ không giết ai cả đâu.”
***********
Tiếng nhạc Giáng sinh bắt đầu ngân nga khi Chase chất chén đĩa bẩn vào máy rửa chén. Anh đã dọn gần sạch bếp, chỉ nội trong một bài “Đêm thánh vô cùng,” Lúc ấy chuông cửa reo vang. Anh vội chạy vào nấp trong phòng khách đúng lúc Lacy từ phòng chụp ảnh bước ra với nét mắt cực kỳ sợ hãi.
“Anh vào phòng ngủ đi,” nàng bảo, “Em sẽ ra bảo họ đi.”
Chase cũng cảm nhận thoáng hoảng hốt dâng lên trong ngực, anh vơ lấy súng từ nơi mình đã giấu dưới nệm ghế sofa.
Chase nhìn Lacy lần nữa trước khi đi qua mặt nàng. Con Fabio đeo sừng tuần lộc vừa sủa vừa phóng như bay từ phòng chụp ra. Khi Lacy bước sang bên tránh đường cho nó, vai nàng khẽ chạm vào vai anh.
“Cảm ơn em,” Chase bảo, mỉm cười với nàng và suýt nữa vô thức đặt lên má nàng chiếc hôn thoáng qua. Jason nói đúng; anh sẽ là gã khờ nếu muốn bỏ nơi này mà đi.
Vào phòng nàng rồi, Chase lập tức áp lưng vào bức tường cạnh cửa sổ để anh vừa có thể nghe tiếng nói chuyện bên ngoài, vừa ghé mắt nhìn ra mà không bị phát hiện. Anh nghe tiếng cửa trước kẹt mở.
“Chào anh Hunky.” Giọng Lacy véo von xen lẫn tiếng sủa của Fabio.
Hunky hử? Chase đẩy nhẹ màn để xem ai đang đứng trên thềm nhà Lacy.
Gã thanh niên tóc vàng đứng trước cửa nhà Lacy mặc đồng phục của hãng phát chuyển nhanh và đang mỉm cười – vóc người cao lớn và nụ cười hết sức mời gọi. Trông hắn giống vận động viên cử tạ hơn là nhân viên đưa thư. Hắn cứ dán mắt vào nàng như thể muốn nhấc bổng nàng lên vài lần. Hóa ra, đây là cái gã mà Lacy phải nên mời vào nhàmà dập vùi hắn trong khắp các phòng của nhà này đấy ư? Đừng hòng có chuyện đó! Chase thầm nghĩ.
“Đi ăn trưa với anh không em?” Vừa đưa cho nàng phong thư và xấp giấy để nàng ký xác nhận, hắn vừa hỏi.
“Cũng thích lắm nhưng không đi được,” Lacy tỉnh bơ đáp lời.
“Không sao. Thế lên giường với anh vậy nhé?”
“Ranh con lẻo mép,” Chase lầm bầm.
“Cũng thích lắm nhưng không được,” Lacy thờ ơ trả lời. Nàng ký xác nhận. “Nhưng dù sao cũng cảm ơn lời đề nghị của anh nhé.”
Gã đưa thư bật cười. “Anh có đang hoài công không nhỉ?”
“Có,” Lacy trả tập giấy cho gã kèm theo nụ cười tươi tắn và quyến rũ. “Nhưng anh cứ mời tiếp đi nhé, đừng thôi.”
“Em đang giết anh đấy, Lacy ạ.”
Không, Chase thầm nghĩ. Tao mới là người sẽ giết mày đây này.
“Thôi chào nhé.” Lacy vừa nói vừa đóng cửa lại.
“Anh sẽ không bỏ cuộc đâu,” gã đưa thư nói với theo.
Ồ, mày sẽ bỏ thôi! Chase bước ra cửa phòng ngủ và gặp ngay Lacy trên lối vào. Con Fabio quấn quýt dưới chân nàng. “Em biết không, em có thể gọi điện cho cảnh sát và tố cáo hắn tội quấy rối tình dục được đấy.”
Lacy liếc qua Chase rồi mở phong bì ra. “Anh ta không quấy rối em đâu.” Nàng lấy từ trong phong bì mới nhận ra mảnh giấy trông giống tờ ngân phiếu thanh toán lương, đoạn đi lại nhét nó vào giỏ mây đặt trên máy may kiểu cổ kê gần cửa ra vào.
“Hắn đòi lên giường với em,” Chase gắt. “Hay em bỏ qua phần ấy? Nếu anh nhớ không nhầm thì hắn đề
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




