|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
tức.
“Là do anh không muốn kết hôn thôi.” Cô thuận tay cầm theo chiếc kẹp tóc trên bàn trang điểm, định đi ra ngoài.
Giang Tử Lâm lập tức kéo tay cô, ôm vào trong vòm ngực. Người con gái này thật dễ nổi giận, ngay đến mắt cũng không nhìn anh lấy một cái.
“Anh nói không muốn kết hôn bao giờ, em muốn đi đâu?” Giang Tử Lâm ôm cô, hắn thích cơ thể xinh xắn này của cô.
“Lúc nãy anh nói giống như không cam tâm tình nguyện vậy, giống như đã hối hận tối qua đã lên giường với em.” Hà Phồn Ngọc cắn môi, rồi quay đầu đi chỗ khác.
Hối hận? Làm sao có thể hối hận được? Anh nhìn cô tiểu thư bốc đồng trước mặt mình, nhìn cô đang như vậy mới hiểu ra mọi chuyện, chẳng qua là anh không chắn chắn mình sẽ có được cô gái đầy cá tính này.
Anh nới lỏng lực tay, chuyển qua sự dịu dàng ôm lấy cô, hơn nữa ra sức đòi hỏi chủ động hôn lên gò má trên mặt cô, cổ cô, sau đó mở rộng cổ áo cô.
“Anh làm chi vậy?” Cô rụt cổ, bị hôn đến mức trên người có mấy vết màu hồng mờ mờ “Này, Giang Tử Lâm. . . . . .”
“Nếu như anh hối hận, ngay lúc này và tại đây anh sẽ để cho em đi ra khỏi cửa.” Anh ôm ngang eo bồng cô lên, khiến cho cô thét lên một tiếng sợ hãi.
“A! Anh làm người ta sợ muốn chết.” Cô không ngừng ôm lấy gáy của anh, ngượng ngùng cong cong vành môi nói với anh, “Bây giờ anh muốn làm gì? Không phải hối hận rồi à?”
“Làm sao có chuyện đó? Tối hôm qua nếu anh không ở trên người của em thì giờ anh mới hối hận không kịp.” Cô rất nhẹ, thậm chí anh còn có thể ôm cô quay hai vòng . “Anh không nói anh không muốn kết hôn, anh chỉ cảm thấy xấu hổ khi lúc nãy mình bị người ta nhìn thấy hết như thế thôi.”
Hà Phồn Ngọc nghe anh nói như vậy, vui vể đến nổi không biết dùng lời nói như thế nào để diễn tả hết tình cảm của mình, cái miệng nhỏ nhắn tạo thành một hình vòng cung, vẻ thẹn thùng xấu hổ hiếm thấy hiện lên trên mặt, cô trừng mắt nhìn anh.
“Anh thật sự muốn kết hôn với em?” Cô ngượng ngùng chọt vào ngực anh, “Tính tình của em rất xấu.”
“Người tám lạng người nửa cân.”
“Chân em rất ngắn.”
“Cân xứng với nhau.”
“Bộ ngực cũng nhỏ. . . . .” Lời này cô đặc biệt hạ thấp giọng nói, do cô đặc biệt để ý đến chỗ này.
“Vừa đủ sờ.” Anh cười xấu xa.
Cô không nhịn được bật cười, trái tim cô như đám mây đang bay lơ lửng trong không trung, chưa bao giờ cô trải qua cảm xúc vui vẻ như thế này trong đời.
Gả cho anh. . . . . Nghĩ như thế nào thì cũng cảm thấy rất thích.
Giang Tử Lâm ngồi lên chiếc ghế sô pha bên cạnh, vẫn ôm Hà Phồn Ngọc trong lòng, cô là người con gái khô khan nhất mà anh từng gặp, cộng thêm việc rất gầy nữa, nhưng cảm giác mỗi khi ôm vẫn là thứ ấm áp nhất từ trước đến nay đối với anh.
Này là từng lọn tóc uốn, này sự ngọt ngào ẩn giấu trong cô, này là quả ớt nhỏ cá tính làm người ta say đắm, còn có vẻ thẹn thùng bí mật ít khi bộc lộ ra bên ngoài, từng điệu bộ của cô anh đều thích.
Anh là một người ở trong thế giới thương trường cạnh tranh lẫn nhau, từ trước đến giờ chỉ chú trọng đến lợi ích kinh tế, nếu như thời gian cả đời còn lại của anh cho dù bị ép lấy Hà Phồn Ngọc, anh vẫn cảm thấy vô cùng đáng giá.
“Không được chân thật, em rất ghét cái kiểu kết thân vì kinh doanh.” Trên miệng thì cô nói như vậy, nhưng người thì vuid vào ngực của Giang Tử Lâm.
“Anh cũng vậy, dù có đánh chết anh cũng muốn từ chối.” Mặc dù biết cả đời cũng không bao giờ trốn thoát được, nhưng anh vẫn muốn giành lấy một chút thời gian được tự do.
Hai người không hẹn mà cùng nhìn nhau một cái, giống như nhớ tới lần trước mình mạnh miệng nói ra chuyện này với nhau, ở lần hẹn đầu tiên Hà Phồn Ngọc cũng đã nói “Em là bất đắc dĩ” như vậy .
Giang Tử Lâm cũng không có điểm nào hơn, anh trưng ra bộ mặt lạnh lùng, nói thẳng vào vấn đề chính ngay lúc đó “Chính xác là phí phạm thời gian.”
“Khụ, theo lời nói thì đây chỉ là chuyện kết thông gia, em cũng rất tiến bộ về chuyện này!” Cô liếc anh một cái thử dò xét, “Em có thể lập ra một bản hợp đồng, sau khi cưới ai cũng không can thiệp vào chuyện của người khác, em cũng muốn tự do tìm bạn trai.”
Giang Tử Lâm kinh ngạc, thêm chút tức giận trên mặt. Người phụ nữ này còn muốn tìm bạn trai?
Bây giờ anh nên nói gì đây? Cũng không thể tức giận mắng cô không được làm thế? Giống như anh rất yêu cô yêu đến chết không bằng —— làm không được!
“Đồng ý, anh cũng có thể tìm bạn gái, chỉ cần duy trì danh nghĩa vợ chồng là được.” Muốn tính thì mọi người cùng tính.
“Nhưng không để bị phát hiện! Bị phát hiện ra thì đám ký giả sẽ làm phiền em đến chết!” Cô nhanh chóng rời khỏi chân anh, ngồi lên ghế sa lon, còn cách nhau một tấm đệm.
Anh thật sự muốn tìm bạn gái sao? Nếu giờ cô làm nũng với anh thì cũng không được, giống như tỏ ra cô là người rất thích loại người như anh —— hừ, đợi kiếp sau đi!
“Được, miễn là em có thể lay chuyển được Hà lão phu nhân.” Giang Tử Lâm định đứng dậy.
“Cứ để em lo.” Muốn kết thân thật? Đúng rồi, hai người bọn họ ai cũng chưa ai nói yêu với người nào, tất cả mọi chuyện đều là việc kết thân mà thôi.
Dù sao thì vẫn không thể làm trái ý lời của bà nội, thế thì nhân dịp này trực tiếp đi lên thảm đỏ trải sẵn đi, tuy một lần vất vả suốt đời sẽ nhàn nhã!
Hừ, danh nghĩa vợ chồng đúng không. . . . . . Hà Phồn Ngọc giẫn dỗi đi vào nhà tắm, Gianh Tử Lâm nhà anh có bản lĩnh thì đừng có bước lên giường của tôi!
Hết chương 3
Chương 4
Tin tức về hôn sự của hai nhà Giang Hà như sét đánh ngang tai, đừng nói đến mấy người trong giới kinh doanh cũng phải phải ngã ngửa, ngay đến giới truyền thông cũng phải kinh ngạc vô cùng
Trước đây vẫn chưa nghe qua một tin tức nào, thế nào lập tức nhảy tới giai đoạn chuẩn bị hoàn thành để tôt chức hôn lễ vậy hả?
Tất cả giống như bà nộ Hà an bài, hai người bọn họ thật sự phải kết hôn trong vòng một tháng, nhưng tháng này làm sao họ có thể sống xót đây, bọn họ muốn nghĩ cũng không dám nghĩ, mỗi ngày đều phải đi chọn áo cưới, thử áo cưới, chụp hình cưới, xác nhận danh sách khách dự lễ, chọn kiểu dáng thiệp mời phù hợp, chọn địa điểm..vân vân.
Coi như mấy phần việc lớn hơn thì do bà nội xử lý, nhưng Hà Phồn Ngọc vẫn kiên trì tham dự đầy đủ các phần việc.
Nói giỡn, dù sao đây cũng là chuyện lớn trong cuộc đời của cô! Cả đời chỉ có một lần, cô không muốn mình cái gì cũng không biết, không muốn đợi đến ngày đó chỉ cần mặc áo cưới ngây ngốc cử hành hôn lễ.
Suy nghĩ như thế này cũng không phải chỉ có mình cô, Giang Tử Lâm mệt mỏi đến mức gần kháng nghị lại, nhưng cũng muốn tham gia vào công tác chuẩn bị, lý do của anh và Hà Phồn Ngọc không khác nhau là mấy, nhưng trọng điểm là anh muốn dành cho cô một buổi hôn lễ lộng lẫy đến khó quên mà thôi.
Từ lúc chọn trang phục cưới đến giờ, anh không một lần vắng mặt, mỗi bộ lễ phục đều do chính tay anh chọn lựa; lúc chụp hình cưới gặp thời tiết không được tốt, phải kéo dài thời gian làm việc hơn mức quy định ban đầu, đại gia anh đây cũng không tức giận, ngược lại anh phải chịu khó dỗ dành cô dâu vì tức giận mà thở không ra hơi nữa chứ.
Đến lúc trước hôm cử hành hôn lễ một ngày, nhiều chuyện còn bận rộn hơn lúc trước, bận đến mức Hà Phồn Ngọc giận dỗi bật khóc, anh còn phải bỏ dỡ mọi công việc để chạy tới nhà cô, trấn an tâm tình của cô.
Vì công việc của mỗi người đều nhiều, nên sau khi kết hôn bọn họ không đi hưởng tuần trăng mật, không thể làm gì khác hơn kéo dài vô thời hạn, hợp đồng bàn bạc hôm trước hai người cũng đã ký tên, còn phòng ngừa chuẩn bị luôn giấy ly hôn đặt cùng với hợp đồng ở chỗ đó, thậm chí họ còn phân chia phòng ngủ, vạch ra giới tuyến riêng cho chính mình.
Chỉ là có chút kỳ quái, trong phòng của Hà Phồn Ngọc luôn luôn có đồ dùng của Giang Tử Lâm; hai người thì lúc nào cũng nhắc đến chuyện kết thân vì kinh doanh với nhau, nhưng xưng hô vợ chồng thì cũng tự nhiện thay đổi.
“Tiểu Ngọc, em ăn Popcorn ở đâu ra vậy?” Khó được ngày nghỉ, tới trưa Giang Tử Lâm mới chui từ trong chăn ra, vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy Hà Phồn Ngọc đang ôm Popcorn vùi mình trên ghế sô pha xem TV.
“Mua ở cửa hàng tiện lợi, ăn ngon lắm đấy!” Cô giơ tay chỉ chỉ đồ trên bàn, “Em cũng mua giùm cho anh một phần, còn có coca.”
Nhíu mày, anh quay đầu nhìn phòng bếp yên tĩnh sau lưng mình, rồi ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, cũng hơn mười hai giờ rồi, tại sao trong nhà vẫn chưa có cái gì ăn nhỉ?
“Đầu bếp đi đâu rồi?” Anh đói bụng.
“Em cho nghỉ rồi.” Hà Phồn Ngọc nhét tiếp nắm Popcorn vào trong miệng “Em khó lắm mới có được một ngày nghỉ, không muốn có người ngoài lượn quanh trong nhà mình đâu.”
“Vậy chúng ta ăn trưa gì đây?” Ít nhất cũng nên chờ họ nấu xong bữa trưa rồi để họ đi chứ?
“Cái này!” Mặt mày hớn hở, cô giơ gói Popcorn lên cao.
Giang Tử Lâm bất đắc dĩ nhìn cô, Popcorn với coca mà có thể dùng làm bữa trưa? Tiểu Ngọc chính là như thế này, sau cưới mới biết được việc ăn uống của cô không bình thường, đặc biệt thích đem mấy món ăn vặt làm thức ăn chính, khó trách vóc dáng mỏng y như ván giặc đồ.
Anh đi tới bênh cạnh vợ yêu, cô vẫn còn rất vui vẻ đem Popcorn đưa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




