|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
quá!
-Có gì đâu! để tôi gọi con bé Di đưa cậu về!
-Vâng!
Nó phat ớn khi nghe mẹ nó khúm núm trước mặt Phi. Nó vừa đi vừa nghĩ rồi bất giác đứng trước cửa phòng hồi sức. Người nằm sau cánh cửa này là bố nó. Người bố mà nó yêu quý nhất. Tim nó nhưng ngừng đập, có một giọt nước mắt đang trực trào ra trên khoé mắt, môi nó mín chặt, đua tay định vặn chốt thì nó giật mình khi nghe tiếng mẹ gọi tên từ đằng xa. Nó giật mình quay mặt vào trong góc dấu đi giọt nước mắt vụn trộm. Điều mà nó không ngờ tới hành động của nó bị bắt quả tan bởi ánh mắt của Phi. Nó bước về phía mẹ nó.
-Con định vào thăm bố!
-Bác sĩ bảo tình trạng bố con đã bình thường trở lại nhưng phải tới ngày mai thì người ta mới cho vào thăm.
-…
-Con đưa cậu chủ về nhà nhé! giọn dẹp lại căn phòng trên nhà trên cho cậu ấy!
-Nhưng con muốn ở lại với bố!!
-không nhưng nhị gì cả! Ở đây cómẹ sẽ ổn hơn. Với lại không có đủ chổ nằm cho hai người đâu. Cậu chủ đã lặn lội xuống đây thì con cũng phải biết điều một chút!
-Dạ!
-Con cứ về đi có chuyện gì mẹ sẽ gọi điện báo cho con.!
-…mẹ con về!
*********************************************
Không hiểu sao vừa mới bước ra cổng bệnh viện thì nước mắt nó đã chảy ra ướt hết cả khuôn mặt. Nó Ngồi yên vị trên xe của Phi để cậu chở về nhà.
Nước mắt nước mũi nó chảy tèm lem , không biết nó đã dùng hết bao nhiêu tờ khăn giấy mà Phi đưa. Nó ngước mắt lên nhìn cậu bạn đang lái xe bên cạnh. Hình ảnh của cậu đã nhạt đi vì hai mắt nó bây giờ toàn là nước mắt. Cậu tập trung lái xe, vừa lái tay vừa rút khăn giấy trong hộp đưa cho nó. Cậu đưa nhiều đến nổi nó đón lấy không hết. Có lẽ cậu nghĩ chừng đó khăn giấy thôi chưa là gì đối với con nhỏ mit ướt như nó. Nó bật cười khach khách.
-Có chuyện gì vui à?
-Không!_Nó quay đi, đón lấy tờ khăn giấy trong tay Phi lau hai mắt mà khoé môi vẫn nở nụ cười.
-Vừa khóc vừa cười! trông ghê chết đi được!
-Cậu!_Nó định nói gì đó thì hơi khựng lại không nói nữa. Dù dì thì cậu ấy cộc cằn như vậy nhưng bây giờ lại giúp nó. Thôi nó bỏ qua không chấp ván này.
-sao vậy?
-Cảm ơn!_Nó li nhí nói, cúi gằm mặt xuống đất, hai ma ửng đỏ.
-cảm ơn? Về cái gì?_Phi cúi xuống nhìn nó. hai mắt mở to tỏ vẻ ngạc nhiên.
-Về tất cả!
-Tớ có giúp cậu sao?
-Ừm! chở tớ về đây rồi còn đưa tớ khăn giấy…
-À chuyện đó à!_Phi vẫy vẫy tay ngồi lại tư thế ban đàu rồi lại bình thãn nói tiếp.
-Thì tớ đã nói lúc ở bênh viện là đến đây đổi gío. Con chuyện đưa khăn giấy là tại thấy cái mặt cậu khóc xấu xi qua nên muốn che lại thôi mà. Người đẹp trai như tớ đi bên cạnh cậu người ta lại cứ tưởng tớ làm gì cậu . Muốn bảo về hình tượng của mình chỉ có cách đó! Vậy nên…_Phi vừa nói vừa miêu ta một khuôn mặt hết sức ngố và nói đoe là mặt nó hiện giờ còn làm cái vẻ mặt anh hùng ra làm nó thấy ngượng.
"thật sự lúc đo mình xấu xí vậy sao. ôi mất mặt quá đi mất"
-Mà này! Nếu cậu đã nghĩ vậy, Hay là…
Nó ngước đầu lên xem Phi định nói gì thì đựng phải chiếc cằm thon nhỏ, chiếc mũi cao thanh tú và ánh mắt nheo lại cong cong hình bán nguyệt nhìn thấy gian gian. Nó giật mình lùi lại phía sau một chút, giọng run run hỏi:
-Cậu…câu…định làm gì!
-cậu lại nghĩ vớ vẫn gì vậy hả? Hay…là cậu thích tớ!
-Cậu bị tâm thần à!
-Tớ bị tâm thần cũng không thích cậu đâu.
-Cậu thật quá đang! Vậy thật ra thì cậu muốn gì?_Thật là vậy mà nó cứ tưởng cậu ta chỉ có vẻ mặt thế thôi nhưng trong lòng thì rất tốt. Vậy nên bây giờ nó suy ra.:" Cậu ta là đồ giảo hoạt".
Phi quay sang nhìn nó, giọng nói nũng nịu, vẫn cái câu như cửa miệng của cậu ta:
-Tớ đói!
Hả? Thế mà hắn ta cứ làm nó tưởng chuyện gì to tat lắm…
-Thôi được rồi! đi thẳng rẽ phải?
-Đi đâu?_Phi lại quay sang nhìn nó(lái xe kiểu này chắc dễ gặp tai nạn lắm)
-Ở đó có một quán cơm nổi tiếng ở vùng Biển này!
-Không._Giọng Phi bướng bỉnh giứt khoát.
-Vậy cậu muốn gì! Nó hơi bực mình làm vẻ mặt khó chịu.
-Tớ muốn ăn cơm ở nhà!
-Sời! cứ đi đi! đến đó có một chợ nhỏ!
Phi quay sang nó, nhìn nó với ánh mắt "em bé đáng yêu, ai yêu em nhiều", Nó cảm thấy mắt cậu ta lấp lánh rồi khoé miệng nhếch lên đưa ra đòi hỏi:
-Tớ thích mì xào thậm cẫm ! một bát cỡ lớn!
-Cái gì ? Cỡ lớn á! Vậy ra cậu là heo à!
Phi đang mỉn cười bổng ngừng bặt lại quay sang nhìn nó trừng trưng hỏi lại:
-cậu nói gì!
Ánh mắt của Phi làm nó cảm thấy sợ. Nó cười hì hì cầu hoà rồi nói:
-Không có gì cả! Mì xào , một tô cỡ lớn .OK?
Phi nghe nó nói vậy thì quay mặt đi tập trung lái xe. không nói lời nào cả.
Chương 7 : Hạnh phúc hoa Oải hương
-Này! ăn đi!
Giọng nói tức giận quen thuộc của nhỏ rắc rối vang lên bên tai hắn. Trước mặt hắn là một bát sứ cỡ lớn, bên trong là những sợi mì vàng giòn , trên bề mặt điếm tô mấy con tôm đã được lột vỏ kĩ càng và mấy lát thịt bò chính vừa đủ. Kèm theo là vài cộng hành tươi thái nhỏ . Cái mùi thức ăn hoà quyện vào nhau đánh tới tấp vào mũi hắn.
Nhưng phải công nhận, cái bát trước mặt hắn to khủng khiếp. Hắn không nói dối đâu và mắt hắn cũng chưa bao giờ nói dối hắn cả. Cái bát to bằng cái vung cơm ấy chứ.
Di đứng trước mặt hắn cười như ra vẻ ngây thơ không biết gì. Thật ra hắn biết cô đang chơi sỏ hắn. Vậy cho nên hắn châp nhận cuộc chơi. Bản thân hắn đã chơi cái gì thì tuyệt đối không chịu thua.
Hắn nhặt đôi đũa đặt dưới bàn lên, đặt vào bát một cách bình thãn, hắn đưa con tôm lên miệng một cách rất bình thãn và ăn một cách rất chi là bình thãn.
Dù hắn không ngẩn đầu lên thì hắn cũng biết cô gái ngồi bên cạnh mình đang há hóc miệng nhìn hắn. Hắn bấm bụng cười thầm.
-…
-…
.
.
.
-Tớ ăn xong rồi!_ Hắn đặt đôi đũa xuống bàn, nhìn vẻ mặt cô gái đang cứng đơ trước mặt mình nãy giờ không nhúc nhít.
Nghe tiếng hắn nói khẽ, Di bỗng giật mình nhìn hắn với ánh mắt nghi ngại.
-Cậu! không sao chứ!
-sao là sao…!!!_Thật ra hắn biết cô muốn nói điều gì. Mặc dù nó rất ngon nhưng khẩu phần thì to hơn ngày thường gấp 10 lần và độ cay thì không chê vào đâu được." có thằng khùng như hắn mới nói không sao". Rất may cho cô, bản thân hắn là một thằng có lòng nhẫn nại rất cao. Chứ không trong lúc ăn hắn đã hét lên với cô rồi. Vì vậy bây giờ bụng của hắn đang nóng cả lên đây. Nhưng hắn không dại gì mà nói ra cả. Hắn nhìn Di với ánh mắt quá ư bình thường, ban cho cô một nụ cười rất chi là đẹp. Rồi hắn đẩy ghế đứng dậy.
-Tớ đi ra ngoài một chút cậu ở nhà chờ cửa đấy! Khoá là chết với tớ.
-ỪM!_Di giật mình trả lời một cái rõ to khiên hắn phải phì cười.
"Quái lạ! ăn hết 10 thìa ớt nhà mà mẹ mình làm mà mặt cậu ta lại tĩnh bơ như không. đung là không phải người bình thường rồi'"_Di lắc lắc đầu trong theo cái dáng cao 1mét 8 đi mất hút ngoài cổng.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




