watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:16 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3973 Lượt

cũng rất nhanh chóng, cơ bản đó chỉ là hình thức để đón chào năm học mới thôi, cho nên bọn tôi được về sớm. Lúc chờ lớp trưởng tránh chỗ để đi ra về, tôi chợt nghe bạn ấy nói một câu.

-Mới mấy tháng không gặp, mà hình như Sương cao lên rồi nhỉ.

À, để chú thích một chút Như Sương là tên tôi. Cái tên nghe mỏng manh và dịu dàng này có lẽ không được hợp với tôi cho lắm. Dù sao cũng chỉ là một cái tên gọi thôi, và khi bạn lớp trưởng đẹp trai gọi thì nghe nó mới gần gũi làm sao.

Dọc đường ra cổng trường tôi cứ cười mãi đến nỗi mấy thầy cô giáo còn cảm động nói rằng học sinh nói chung phải noi gương hiếu học của tôi, đi học mà tinh thần bừng bừng hưng phấn. Tôi còn vui tới tận khi về nhà, đến lúc thấy ánh mắt khó hiểu của Sumô đang chờ đợi sẵn.

Tôi đề phòng hỏi ngay:

-Ông tôi đâu?

-Ông đi chơi cờ chưa về.

Đây là thông lệ của ông tôi, dù ngày có bận rộn đến mấy, nhưng cứ đúng chín giờ sáng thứ hai là tập trung đi sinh hoạt câu lạc bộ cờ tướng của phố. Ông tôi là một tay cờ cừ nhất, ai cũng công nhận thế.

Nhìn tới thái độ bồn chồn của Sumô, tôi vào nhà cất cặp sách rồi nói.

-Cậu lại làm hỏng cái gì rồi hả.

Thái độ của tên mập hôm nay hơi giống hôm hắn làm đổ năm ký bột nở tung toé khắp phòng bếp. Tôi bèn chạy ngay vào bếp kiểm tra, nhưng trong ấy là những khay bột đều tăm tắp đang chờ ủ và đưa vào lò nướng, nguyên liệu hay dụng cụ làm bánh đều đang yên vị đúng chỗ. Có lẽ hắn đã kịp dọn dẹp tang chứng đi rồi.

Sumô vẫn lẽo đẽo đi theo tôi từ nãy giờ, cuối cùng không nhịn được nắm tay tôi kéo lên gác xép. Mỗi ba bước lên cầu thang hắn lại ì ạch thở một hơi, trông rõ là cơ cực.

Vừa lên hết cầu thang, tôi giật tay ra khỏi mấy ngón tay múp míp của hắn, gắt lên.

-Rốt cuộc có chuyện gì hả? Nói thẳng ra cái đi, úp úp mở mở chẳng ra làm sao. Đừng có làm tôi cáu.

Sumô hít một hơi lấy đà, sau đó nói.

-Em trai tôi đang ở đây.

-Cái gì?

Tôi vừa kinh ngạc vừa mừng thầm, chỉ tay về phía gác xép:

-Đang ở trong đó sao?

-Ừ, nhưng mà…

Thấy Sumô gật đầu, tôi chẳng suy nghĩ thêm nhiều bèn đẩy cửa vào ngay. Ha ha, rốt cuộc có người tới đưa tên mập phiền phức này đi rồi. Ôi cuộc sống mến thương của tôi đang sắp bình yên trở lại.

Một dáng người cao ngang ngửa Sumô đang đứng quay mặt về phía cửa sổ. Tôi chuẩn bị tinh thần để nhìn thấy ai đó tương tự như cái thùng phuy, song ngược lại, dáng vẻ đó rất hài hoà và cân đối. Trong ánh nắng mùa thu nhàn nhạt, ngườ

người đó quay mặt lại nhìn tôi, và nhe răng cười.

-Á Á Á Á AAAAAAAAAAAAAAAAAA………..

Tôi hét toáng lên kinh hãi, cả người ngã dúi dụi về sau, đụng phải một cái cột thịt nặng nề, khiến cả hai đều ngã nháo nhào xuống đất. Tôi hoảng hốt chỉ lia lịa về kẻ gớm ghiếc đang đứng đó, giọng lạc đi.

-Trời ơi, quỷ quỷ, cứu tôi với… AAAAAAAAAAAAAAAAAA…….

Vừa gào vừa khóc, vừa túm lấy tóc của Sumô mà lắc, xem chừng bộ dáng của tên Sumô cũng chật vật không kém gì tôi.

-Đừng, đừng, cậu nhổ tóc tôi… đau quá trời ơi… chết mất.

Sumô cố sức gỡ mấy ngón tay đang níu chặt lấy tóc mình ra, lồm cồm bò dậy, sau đó thở hổn hển.

-Tôi chưa nói xong cậu cứ xông vào làm gì.

Tên quỷ cao nghều kia vẫn đứng đó, không chút phản ứng. Từ lúc tôi bắt đầu gào lên đến giờ hắn chỉ trợn to đôi mắt, không lên tiếng mà cũng không động đậy. Tôi vẫn không dám

nhìn thẳng vào mặt hắn, vội chạy ra nấp sau lưng Sumô, nước mắt vẫn đang đọng trên má.

-Đó là ai? Cái gì vậy hả?

-Em trai tôi. Cậu bình tĩnh đi, không phải quỷ đâu.

-Tại sao trông gớm ghiếc như vậy?

-Là một kiểu thời trang thôi. Ở chỗ tôi rất bình thường, không có gì hết.

Tôi ló đầu ra từ phía sau tấm phản to lớn, nhìn một lần nữa vào “em trai của Sumô”. Hắn cũng cao như ông anh vậy, nhưng ngược lại với đống mô mỡ thừa thãi của ông anh, chân tay hắn rất gọn gàng săn chắc. Hắn cũng mặc một bộ đồ sáng màu tương tự như Sumô vẫn mặc, nhưng khuôn mặc hắn thì thật đáng sợ, trắng toát một màu. Bây giờ nhìn kỹ lại lại thì vì tóc hắn đã chải ngược hết về phía sau nên trông trán lộ hết ra, lông mày không có, cho nên cả khuôn mặt chỉ thấy nổi lên đôi mắt. Hắn đang ngậm miệng lại, nên tôi không thể thấy hàm răng khủng khiếp lúc nãy.

Sumô lên tiếng trước khi tôi kịp nói gì.

-Anh đã bảo nhuộm đỏ không hợp với răng của em rồi mà.

Tôi ngớ người:

-Cái gì? Nhuộm răng? Màu đỏ như máu đó là do nhuộm á?

-Ừm, đó là mốt ở chỗ tôi, xanh đỏ tím vàng màu nào cũng có. Chẳng qua nó giống màu máu nên chắc là cậu hơi sợ hả?

Sumô trấn an, nhưng tôi vẫn chưa hết kinh hoảng. Sao giống con ma mặt thớt thế này hở trời. Mặt thì trắng dã, miệng lại đỏ lòm. May là gặp hắn ban ngày nên tôi mới chưa ngất bất tỉnh, nếu gặp hắn lúc trời nhá nhem đảm bảo tôi hoá đá luôn rồi.

Tôi xua hai tay lia lịa.

-Thôi được rồi, thôi được rồi. Dù cho là đó là mốt miếc gì tôi cũng không quan tâm. Bây giờ em cậu đến đón cậu rồi thì hai người đi vui vẻ nhá. Có cần thu dọn đồ đạc gì không?

Tôi nhìn quanh quất trong phòng một lúc. Trừ một cái ba lô đựng mấy thứ nho nhỏ khác của Sumô và bộ quần áo trên người, hắn cũng không có hành trang gì nhiều. Thật là quá thuận lợi, tôi rốt cuộc cũng chia tay tên mập kỳ dị này được rồi. Dù cho hắn thực sự ở tương lai, hay hắn từ một viện abc xyz nào trốn ra, thì cũng đã có người tớ thu thập hắn. Cuộc sống của ông cháu tôi từ giờ đã trở lại với sự bình yên thanh thản trước đây.

Trái với vẻ hoan hỷ phấn khích của tôi, trông tên mập lại khá đắn đo. Ác quỷ bên cạnh thì vẫn im lặng từ nãy tới giờ, dường như việc tôi phản ứng thái quá với “nụ cười thân thiện” khi nãy đã động chạm tới lòng tự ái của hắn thì phải. Không sao, bây giờ mọi việc đều đã được giải quyết rồi.

Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, tôi rút phắt cây bút bi trên giá sách ra gài vào áo cho hắn.

-Đây, cậu muốn mang về làm kỷ niệm cũng được, tôi không tính toán gì đâu. Khéo mang về thời ấy lại thành đồ cổ ý nhỉ.

Tôi cười hi hi đầy chờ đợi, nhưng đối diện với mình vẫn là hai khuôn mặt đưa đám.

-Này, sao thế? Không lẽ còn lưu luyến gì. Hay là cậu cần công thức chế tạo bánh mỳ đặc biệt của lò chúng tôi ? Sao còn chưa đi?

Lúc này, lần đầu tiên từ khi gặp mặt, tên mặt quỷ mới cất tiếng.

-Không phải không đi, mà là không đi được.

Tĩnh lặng.

Im ắng.

Ối – trời – ơi,………..

Mọi người hay bảo tôi già trước tuổi. Cứ suốt ngày gặp phải mấy chuyện điên đầu thế này không già trước tuổi mới lạ. Còn thiếu điều tóc tai bạc trắng cả thôi. Nếu có điều gì khổ sở hơn việc chứa chấp một tên kỳ dị trong nhà thì chính là chứa chấp hai tên kỳ dị trong nhà.

Lúc này tôi đang ngồi bệt dưới sàn gỗ của gác xép vò đầu bứt tóc, còn Sumô ngồi bên cạnh thì ra sức trần tình, tên ác quỷ cao kều vẫn im như tượng đứng bên cái bàn học.

-Chúng tôi không thể về được, việc đi xuyên thời gian không dễ dàng chút nào.

-Không dễ mà hết cậu rồi giờ lại cả em trai cậu đều đáp cánh tới đây được à? Lại còn đúng ngay nhà tôi nữa.

-Vì khu đất này trong tương lai chính là phòng thí nghiệm của gia đình tôi, nói đúng hơn là phòng thí nghiệm của tập đoàn tư nhân gia đình tôi, mà máy điều biến trung tâm chính là vị trí gác xép này.

-Tôi không cần biết cái máy thời gian kia ở đâu và làm sao hai cậu tới đây. Nhưng tới được thì về được. Đây đâu có phải là trại tập kết cư dân tương lai chứ.

Nếu rồi vài tháng nữa lại có một người xuất hiện lại nói là em gái của hai tên này, rồi sau đó là cô dì chú bác hàng xóm anh rể em dâu của họ cũng tập trung về đây thì nhà tôi có mà loạn mất à.

Giọng tên Sếu chầm chậm.

-Đã qua chu kỳ Anphagradient rồi, muốn khởi động lại máy cũng phải ít nhất nửa năm nữa.

Tôi trợn mắt, cái gì mà nửa năm. Đừng có nói hai tên này sẽ phải chờ nửa năm nữa để có một ai đó tới “cứu” về nhá. Sumô vội vàng đỡ lời.

-Không phải đâu, em tôi nó mắc tật nghiêm trọng hoá vấn đề đó. Chỉ ít hôm thôi, chắc vài tháng, mà có khi vài tuần, có khi chỉ là ngày mai hoặc ngày kia.

Hắn nặng nhọc lên cái mông lại ngồi gần chỗ tôi.

-Chỉ cần cậu cho bọn tôi ở đây ít hôm à. Em trai tôi thể lực tốt lắm, rất chăm rèn luyện, chỉ cần cậu bảo một tiếng, bao nhiêu khay bánh cũng được. Nó cũng là tay lái lụa nữa, đi giao bánh tuyệt đối không vấn đề luôn.

Tôi lừ mắt nhìn lại tên Sếu răng đỏ, mồ hôi vã ra đầy trán.

-Hắn mà giao bánh thì lò bánh mỳ này chắc chắn phá sản.

Vậy là chỉ trong hai tháng, nhà tôi có ngay hai nhân công mờ ám không lương. Tên Sếu sau khi chứng kiến thái độ của tôi lúc mới gặp, đã chấp nhận để ông anh Sumô lôi vào nhà tắm gột rửa đống keo trên đầu, thả mái tóc đằng trước rủ xuống che hàng chân mày vừa bị cạo sạch trơn, đồng thời mỗi ngày đánh răng năm lần, để màu đỏ nhuộm kia dần biến mất.

Vì để tránh cho người khác khiếp vía khi thấy, mỗi ngày hắn rất ít mở miệng nói chuyện, chỉ chăm chăm sắp bánh và nhồi bột.

Phải công nhận về sức vóc thì Sếu ta hơn hẳn ông anh. Tôi cứ tưởng ở tương lai người nào cũng béo ục như Sumô thì sàn nhà đều phải dày gấp đôi mất.

Về ăn uống hắn cũng

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,14 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT