watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:42 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4325 Lượt

vào miệng anh.

Gần được rồi, anh lại nhanh nhẹn đưa tay đỡ, “Tôi mệt rồi.”

Tôi đứng nguyên tại chỗ, không biết làm thế nào cho phải, cho ngón tay vào trong miệng, vị bơ ngấy đầy dầu mỡ lập tức lan đầy khoang miệng, bỗng có cảm giác buồn nôn, rồi lại thấy cay đắng trong lòng. Cao Phi, sau này, có khi nào anh cũng bắt nạt cô ta như thế không?

Nước mắt tí tách tí tách rơi, tôi mất một tuần lễ để ăn hết chiếc bánh sinh nhật của Cao Phi.

Chương 4: Cảm xúc – Hôn anh

Tôi đến bệnh viện, bác sĩ vẫn giữ nguyên ý kiến cũ, nghĩa là lập tức nằm viện điều trị hoá chất. Chỉ cần nhiều thêm một ít thời gian, bệnh tình tăng thêm, tình huống càng thêm khẩn cấp.

“Thế xác suất chữa khỏi là bao nhiêu?”

“Đây không phải là vấn đề xác suất chữa khỏi, mà là có bệnh thì phải trị. Phải dốc hết sức.”

Tôi lắc đầu, nhìn vị bác sĩ dày dặn kinh nghiệm trước mắt, “Tốn công vô ích, cần gì phải thế, tôi chỉ muốn được yên ổn đi hết đoạn đường cuối cùng này thôi.”

Công ty Cao Phi tổ chức tiệc. Kết hôn hai năm, lần đầu tiên Cao Phi mời tôi tham dự. Tôi phấn khích, ở nhà chạy ra chạy vào, nhảy tưng tưng như con chim sẻ trên cành cây.

Có lẽ do lần đó đồng nghiệp của anh đưa anh về nhà mới biết đến tôi nên lúc này anh cũng không thể từ chối được. Tôi bỗng nhiên tha thứ hết cho anh về buổi tối hôm đó, thậm chí còn thấy có chút may mắn.

Tôi chuẩn bị từ trước hai ngày, ngắm tóc tai trong gương, nhìn quần áo trong tủ, khoa tay múa chân trước mặt Cao Phi, không ngại làm phiền người ta hỏi: “Cao Phi, cái này đẹp không? Đẹp không?”

Cao Phi không kiên nhẫn đối phó qua loa, thậm chí cũng chẳng thèm ngẩng đầu, nói luôn là được, tôi vì tâm trạng hớn hở cũng hoàn toàn không so đo, thử xong mọi bộ quần áo mình có, tôi nhảy lên người Cao Phi, hai tay ôm cổ anh, quấn quanh lấy anh như dây tơ hồng, thật tỉ mỉ quan sát anh.

Cao Phi mặc dù vẫn tỏ thái độ không bằng lòng như trước, nhưng cũng không đẩy tôi xuống.

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh, đôi mắt kia thâm thúy hữu thần, mênh mông như biển, dường như chỉ cần vừa chạm nhẹ nhàng, lập tức có thể sa vào giữa đại dương nồng nàn bao la ấy. Đôi mắt đó giống như bảo bối của tôi, trong lòng yêu thích nhưng cũng

sợ kẻ khác lấy mất. Tôi cọ mũi mình vào sống mũi anh, sống mũi anh cao thẳng tựa như lưng dãy núi Alps. Tay tôi sờ lần khuôn mặt anh, nơi đó da thịt mịn màng, trơn bóng, tôi có thể cảm thấy được mình đang bị cảnh tượng trước mắt đầu độc, đôi mắt tôi nhòe đi, nhìn hình ảnh anh trong mắt dần trở nên mơ hồ.

Ngay trước khi môi tôi chạm vào môi anh, tôi nói: “Cao Phi, cám ơn anh.”

Cám ơn anh đã cho em gặp anh, cám ơn trên thế giới này đã có anh, cám ơn anh ít nhất là cho tới giờ cũng vẫn còn ở bên cạnh em, cám ơn anh đã cho em biết em vẫn còn khả năng để đi yêu một người. Cám ơn anh đã giới thiệu em với bạn bè đồng nghiệp của mình. Cám ơn anh ít nhất cũng không phủ nhận sự tồn tại này của em.

Có lẽ tôi nói yêu anh nhiều hơn, ngược lại cám ơn anh lại là nói lần đầu tiên. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng người Cao Phi cứng lại, trong ánh mắt đang nhìn chằm chằm tôi có một loại ánh sáng chưa từng có trong dĩ vãng. Mặc dù chỉ là một cái chớp mắt, tôi vẫn có thể thành công bắt được. Trước khi ánh sáng đó

đó biến mất, tôi nhắm mắt lại vội vội vàng vàng hôn Cao Phi.

Ít nhất lúc này đây, trong lúc anh đang có cảm xúc, hôn anh.

Môi Cao Phi rất mềm, rất ngọt, ngọt hơn bất kỳ món điểm tâm ngọt nào tôi đã từng nếm thử, tôi dựa theo cảm giác quen thuộc, tách miệng anh ra, khẽ cắn bờ môi dưới. Tôi rất thích hôn anh như vậy, cắn một chút, mà đôi môi mỏng đang kẹp giữa răng môi tôi giờ phút này trở nên nhục cảm vô cùng, tôi cảm thấy mình như đang cắn một miếng thịt, hoặc như đang mút một khối thạch hoa quả. Cánh tay tôi ôm Cao Phi dần dần siết chặt, giờ phút này, tôi vô cùng khát vọng thân thể của tôi và Cao Phi hòa thành một khối, cắt không ra, chém không đứt. Ngó sen cắt rời vẫn còn vương sợi tơ. Tôi ríu rít rên rỉ bên khóe miệng của anh.

Cao Phi rốt cuộc không kháng cự được, ngón tay thon dài với những đốt tay rõ ràng luồn vào mái tóc của tôi, ôm chặt lấy tôi, kề sát chặt chẽ. Sau đó lần tay vào trong áo lót của tôi, sờ soạng hai bầu ngực.

Mức độ ân ái của chúng tôi không phải kịch liệt, nhưng sau mỗi lần cũng có thể làm cho tôi đau nhức nửa ngày.

Tôi mặc bộ quần áo vô cùng giản dị cùng Cao Phi tham dự bữa tiệc công ty anh. Nhưng thật không may, sếp của Cao Phi nhận ra tôi. Tôi cũng không biết nên nói đây là có mắt nhìn ngọc hay là có mắt không tròng nữa. Tôi rõ ràng chỉ muốn sắm vai người vợ hiền của Cao Phi thôi, không phải là bà chủ tịch trên danh nghĩa của một ban giám đốc nào đó tại thành phố A. Nhưng bọn họ lại không thể thấu hiểu được tâm tư của một người vợ bình thường nhất.

Cha mất, tôi vẫn là chủ tịch trên danh nghĩa của công ty ông, nhưng thật sự chỉ là danh nghĩa, tôi không có mong muốn cũng như sức lực đi quản lý cả một tập đoàn. Tôi không muốn lãng phí một chút thời gian nào trên người bất kỳ ai cũng như bất kỳ vật nào không có liên quan tới Cao Phi.

Nhưng rốt cuộc là tôi đã đánh giá thấp thói a dua nịnh hót, nghiêng mình bợ đỡ của xã hội này, tôi rõ ràng không phải là nhân vật chính lại bị vây quanh đến một con ruồi cũng không lọt. Tôi không biết nghe ai, chỉ biết tìm kiếm bóng dáng Cao Phi trong biển người, lại phát hiện ra anh đang ở ngoài biển người nâng ly rượu nhìn tôi cười, nghiêng mắt ngắm, khóe miệng hơi nhếch, đó là một Cao Phi tôi không biết. Tôi đột nhiên cảm thấy mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn, tôi đi xuyên qua đám người tấp nập tìm Cao Phi. Nhưng trước khi tầm nhìn rõ ràng, tôi lại đã không thấy bóng dáng anh.

Về nhà, câu đầu tiên Cao Phi nói với tôi chính là: “Chúc mừng, Hà tiểu thư, không, phải nói là Hà chủ tịch, rốt cuộc cũng thành công can thiệp cả vào công việc của tôi.”

Tôi đứng tại chỗ, giày cũng chưa cởi. Tôi không thể đi giày cao gót nhưng tối nay vì Cao Phi, tôi đã đi chừng năm tiếng. Trên giầy là vết bùn, vì để nhìn thấy anh sớm hơn một chút, tôi thậm chí đã giẫm cả lên bồn hoa. Tôi cắn ngón tay không biết đáp lại vấn đề này như thế nào, tôi cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Cao Phi, em yêu anh” !

Tôi từ lúc khổ sở, lúc không biết trả lời thế nào, lúc không biết phải giải thích thế nào, cũng chỉ biết nói: “Cao Phi, em yêu anh”. Không ngừng không ngừng lặp lại, tôi hy vọng xa vời rằng, anh có thể hiểu được toàn bộ tấm lòng của tôi từ mấy chữ kia. Nhưng là mỗi lần đều rút lui trong thất bại.

Cao Phi dường như đang được nghe câu chuyện tiếu lâm buồn cười nhất thế giới. Đứng trên đầu cầu thang, anh nhìn xuống tôi, khóe miệng xinh đẹp tươi cười, dường như chỉ cần nửa giờ phong trần mệt mỏi nữa, rồi anh có thể mọc cánh phi tiên. Một lúc sau, dùng thanh âm trầm thấp khàn khàn nói: “Như vậy, tôi phải cám ơn tình yêu của cô!”

Anh đã dùng câu cám ơn của tôi tặng lại cho tôi! Dùng câu cám ơn mà tôi cho rằng ít nhất anh cũng có thể đáp lại tôi một chút trả lời tôi. Tôi nhớ ngày hôm đó, sau tiếng cám ơn kia, thái độ Cao Phi đối với tôi đã tốt hơn rất nhiều, nhưng hôm nay anh cũng đã dùng đến cùng một câu cám ơn chấm dứt.

Như thể bị dội một gáo nước lên đầu, tôi giật mình. Nhìn Cao Phi đứng ở chỗ cao, thanh ảnh cao lớn mạnh mẽ hòa vào màu trắng của vách tường cùng màu vàng của ánh đèn, phảng phất hư ảo giống như cách xa tôi ngàn dặm, hoặc là không tồn tại trên thế giới này, chỉ cần tôi vừa động nhẹ, anh có thể lập tức hóa thành hư không.

Tôi bị không khí như thế làm cho ngây ngốc, đứng im tại chỗ, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Cả buổi tối, tôi đều muốn giải thích, Cao Phi không phải như thế, Cao Phi, không phải giống như anh tưởng tượng đâu.

Nhưng có thể làm gì được, anh căn bản không cho tôi bất cứ cơ hội nào.

Chương 5: “Cao Phi, em yêu anh”

Ngày 22 tháng 1 mưa kèm tuyết

Hôm nay là đêm 30, từ lúc tám giờ ti vi đã bắt đầu náo nhiệt vô cùng.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, vạn nhà trong thành phố sáng đèn, dán giấy đỏ, treo dải lụa hồng, ánh sáng rạng rỡ lấp lánh, không khí ngày lễ đậm đà mà thanh thoát.

Tôi cúi đầu nhìn bát sủi cảo to đùng trên mặt bàn. Cao Phi sẽ không đón Tết cùng tôi. Ngày hai mươi tám anh đã rời căn nhà này, trở về với bố mẹ. Anh vứt tôi ra khỏi khái niệm người thân, cả bố mẹ anh cũng thế. Đây là một trong những điều kiện khi anh kết hôn với tôi. Tôi không thể từ chối, bởi vì từ chối có nghĩa là đời này tôi cũng sẽ bỏ lỡ mất anh.

Hệ thống sưởi không mở, đèn cũng không bật, tôi nương theo ánh sáng phản chiếu từ tuyết trắng nhìn chằm chằm bát sủi cảo mà đêm nay mình vừa nấu hỏng be bét, vỏ rơi rớt, nhân lỏng loét, nước dùng cũng nguội lạnh, nhìn qua đặc quánh lại cứng như đá.

Tôi không đi giày, chân trần có hơi lạnh, tôi lấy áo khoác to rộng của Cao Phi khoác lên người, chân để trên ghế, người co lại, tôi cầm thìa bắt đầu tưởng tượng Cao Phi đang ở bên cạnh tôi, đúng vậy, cần phải ở bên cạnh tôi, anh mặc một chiếc áo sơ mi đơn bạc, quần thường màu xám tro, đi giày da đẹp đẽ, cười như cây trong gió xuân. Sau đó, trong đêm bão tuyết bay đầy trời ôm lấy tôi.

Trên TV đang chiếu tiểu phẩm của Triệu

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT