watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2067 Lượt

……”

“Tôi muốn, tôi muốn nghe, nghe tiếng em không thể khống chế được ……” Mồ hôi anh ẩm ướt, thân thể bao trùm thân thể mềm mại của cô, nhưng sự mềm mại của cô cũng ôm trọn lấy thứ cứng rắn của anh.

“Vì sao…… luôn…… Không buông tha tôi?” Giọng của cô phát ra, nhưng ngay lập tức cô cắn đầu vai anh nhịn xuống tiếng rên rỉ.

“Vì sao? Tôi cũng muốn biết, vì sao tôi lại muốn em?” Trong giọng nói của anh cất giấu áp lực gì đó.

Anh đem áp lực hóa thành động tác, không ngừng xâm chiếm thân thể của cô, sau lần nữa anh tiến vào, Vũ Dung cơ hồ sắp hôn mê.

Cô nhịn không được nhẹ giọng cầu xin tha thứ,“Đừng như vậy, dừng lại. Dừng lại.”

“Em sẽ không muốn ta ngừng , nói, nói em muốn ta tiếp tục!” Anh cưỡng bức cô.

Khoái cảm quá độ vọt tới trong đầu, Vũ Dung đã quên chính mình là ai,“Cầu anh ……”

“Cầu anh cái gì?”

“Cầu anh …… Làm cho nó chấm dứt……”

Không chịu nổi quá nhiều kích tình, Vũ Dung thật sự đã hôn mê.

※ ※ ※

Sáng sớm Thứ Bảy Vũ Dung vẫn như thường tỉnh lại, có thể Tất Duy Lân đã không còn ở trong phòng, tình cảnh này vẫn giống nhau trong chín năm nay, chuyện tối qua như một cảnh trong mơ vậy.

Nhưng khi cô quay người lại, thấy đầu giường có tờ giấy ghi chép, mặt trên viết: Thứ Sáu tuần sau, cô không cần đến đây.

Bên cạnh còn có hé ra tờ chi phiếu, ô chữ còn chỗ trống, tùy cô muốn điền bao nhiêu.

Vũ Dung đứng lên, tắm rửa trong phòng tắm, hồi tưởng tất cả về chín năm qua, chính cô cũng không dám tin, thế nhưng nó lại có thể dễ dàng chấm dứt như vậy.

Cô xé nát tờ giấy cùng chi phiếu, quăng vào thùng rác, sau đó lấy chìa khóa trong chiếc ví da, cũng định quăng tiến thùng rác. Động tác đơn giản, đã giải quyết xong tất cả điều phức tạp trong chín năm.

Cô thay quần áo, mặc chỉnh tề, đi ra khỏi phòng ngủ, cô quay đầu nhìn thoáng qua, không biết vì sao, cô lại cảm thấy có chút mất mát, giống như rời bỏ cuộc sống chín năm, cũng rời bỏ một bộ phận trong mình.

Nhưng, cô nói với chính mình, đây chỉ là tạm thời, tuyệt đối tuyệt đối là tạm thời. Mặt khác con đường mới chắc chắn sẽ thích hợp với cô! Vì thế, cô xoay người rời đi, không cho mình quay đầu lần nữa.
Mười Giờ Tối, Ngày Thứ Sáu – Chương 05
Cuộc sống của Vũ Dung khi thiếu Tất Duy Lân tựa như chim chóc được thả khỏi lồng giam, có thể hít thở không khí tự do, làm cho cô lúc nào cũng bài hát vui vẻ của Beethoven.

Nhưng đêm thứ Sáu đầu tiên không phải gặp anh, cô vẫn không dám lập kế hoạch gì, chỉ học xong buổi nấu ăn là về thẳng nhà trọ ngay, ngây ngốc ngồi trên sô pha. Thời gian tích tắc trôi qua , điện thoại không vang lên, chuông cửa cũng không kêu chói tai, không có chuyện gì phát sinh, chỉ có con mèo nhỏ cô nuôi đang ở bên chân kêu nhỏ, muốn cùng chủ nhân chơi đùa.

Vũ Dung vẫn không dám tin việc này là thật, cô thật sự không phải đi tìm Tất Duy Lân nữa, thật sự không còn phải chịu sự uy hiếp của anh, thật sự có thể tự do vào thứ Sáu. Như bình thường đúng mười hai giờ, cô nằm trên giường ngủ không làm gì, cô cảm thấy từ đây cuộc sống mới bắt đầu.

Cuối tuần, cô cùng Lâm Sĩ Kiều hẹn buổi chiều đi nghe hòa nhạc, rồi cùng nhau ăn bữa tối.

Lâm Sĩ Kiều là đối tượng giới thiệu cho cô , anh ta là nhân viên công vụ, kỹ sư bảo vệ môi trường, năm nay ba mươi tuổi, tuấn tú lịch sự, thật thà thành khẩn. Quan trọng nhất là, anh ta tạo cho Vũ Dung một cảm giác an toàn, đây là cảm giác mà cô chưa bao giờ cảm nhận qua.

Lâm Sĩ Kiều khác hẳn Tất Duy Lân, anh thân thiết ôn hòa, cử chỉ có lễ, là người đàn ông điển hình chuẩn mực, còn nguyên nhân kết giao thất bại của anh cũng là vì đám đó cảm thấy anh không đủ khôi hài.

“Triệu tiểu thư, cô thật sự không thấy tôi rất không thú vị sao?” Khi Lâm Sĩ Kiều tới đón Vũ Dung, lại thắc mắc hỏi vấn đề này trên xe.

Vũ Dung mỉm cười trả lời,“Tuyệt không thấy vậy.”

“Nhưng đối tượng xem mặt trước kia của tôi……” Lâm Sĩ Kiều không tin tưởng lắm vào mình.

“Tôi là tôi, cô ấy là cô ấy.”

“Vậy cô cảm thấy tôi rốt cuộc có điểm nào tốt vậy?” Lâm Sĩ Kiều đánh bạo truy vấn. Trong lòng anh thực thích Vũ Dung, muốn biết cô có cùng cảm nhận hay không.

Vũ Dung vỗ vỗ tay anh đang lái xe,“Lâm tiên sinh, tôi tin tưởng anh có rất nhiều ưu điểm, chỉ là ngày xưa không ai nhận ra để thưởng thức mà thôi.”

Lâm Sĩ Kiều được cổ vũ trong lòng can đảm tăng nhiều,“Triệu tiểu thư, tôi…… Tôi có thể gọi cô là Vũ Dung không?”

“Đương nhiên, Sĩ Kiều.”

Hai người nhìn nhau cười, trong xe tràn ngập không khí ấm áp.

Chính là như vậy! Vũ Dung nói với chính mình, cô chưa từng được cảm nhận tư vị hẹn hò, cũng không phải e thẹn, lựa lời để nói, đây nhất định là lý tưởng cô đang theo đuổi!

Cô nói chuyện yêu đương ngọt ngào, muốn có một gia đình mỹ mãn, tuy rằng tất cả những điều này đến hai mươi bảy tuổi mới bắt đầu, nhưng cô lại muốn hét lên cám ơn với ông trời!

Hai người tới rạp quốc gia nghe nhạc cổ điển, Lâm Sĩ Kiều cố lấy dũng khí, cầm tay Vũ Dung. Đây chỉ là lần thứ ba hai người gặp nhau mà thôi, có lẽ này hành động có chút gấp gáp, nhưng Vũ Dung cũng không có cự tuyệt. Tay Lâm Sĩ Kiều không giống tay Tất Duy Lân, không làm cho cô run run, ngược lại làm cho cô cảm thấy an tâm.

Đừng nhớ anh ta nữa! Cô tự nói với bản thân. Luôn lấy Lâm Sĩ Kiều so sánh với Tất Duy Lân, như vậy là không công bằng với Lâm Sĩ Kiều, chính cô cũng còn ràng buộc, nếu quyết định muốn có cuộc sống mới nên hoàn toàn quên quá khứ đi!

Dùng qua bữa tối, Lâm Sĩ Kiều lại lái xe đưa cô đi núi Dương Minh xem cảnh đêm, bốn phía tình nhân đều đang thân thiết, hai người bọn họ không khỏi có chút xấu hổ.

“Vũ Dung, tôi…… Tôi có thể chưa nói qua, nhưng, tôi muốn nói cho em…… Tuy rằng lời này có hơi quá sớm, nhưng tôi là thật tình ! Tôi sẽ đối tốt với em!”

Vũ Dung cảm động nhìn anh, đây là lần đầu tiên cô nghe được lời ngon tiếng ngọt của đàn ông, hóa ra tình yêu chính là vậy, khó trách có vô số người lại điên cuồng vì yêu!

“Cám ơn anh, tôi rất vui.” Cô cúi đầu.

“Lễ Giáng Sinh nhanh đến, ngày đó vừa vặn là thứ Sáu, sau đấy lại có nhiều ngày nghỉ, em…… cô có đồng ý đón giáng sinh với tôi không?” Anh lắp bắp hỏi.

Cô cố ý chần chờ một chút,“Thứ Sáu à……”

“Chẳng lẽ đã có hẹn sao?” Anh khẩn trương hỏi.

Lúc này cô mới nhoẻn miệng cười nói:“Vận khí của anh rất tốt, khóa học nấu ăn thứ Sáu của em kết thúc rồi, từ nay về sau thứ Sáu nào em cũng rảnh.”

“Thật tốt quá!” Anh nhịn không được bắt đầu hoan hô.

Nhìn bộ dáng anh mừng rỡ, trong lòng cô cũng vui theo, bởi vì những ngày thứ Sáu ác mộng cuối cùng cũng vĩnh viễn ngủ say bên trong trí nhớ.

※ ※ ※

Rời khỏi Tất Duy Lân đã được một tháng, thói quen ngày thứ sáu của Vũ Dung thuộc về anh cũng từ từ mờ dần, tin tưởng tự cô có thể tạo dựng một cuộc sống hoàn toàn khác. Hiện tại, trong đầu cô nghĩ, lễ Giáng Sinh ngày kia, Lâm Sĩ Kiều nói anh đã an bài tốt các tiết mục, nên cô vạn phần chờ mong.

Cô chọn quà tặng là chiếc caravat vàng xám bạc, cái này đại biểu là muốn trói chặt đối phương. Rất lâu trước kia, cô đã nghĩ sẽ làm như vậy, chỉ là cô chưa thể đưa caravat cho đối tượng mà thôi.

Chờ đợi trông ngóng, lễ Giáng Sinh hôm nay rốt cục đã tới, Vũ Dung mặc một thân váy trắng, phối hợp khăn quàng cổ đen trắng, cùng với áo khoác dài màu xanh da trời, thoạt nhìn cao nhã mà thanh lệ. Cô cẩn thận trang điểm, chải lại mái tóc dài, còn xịt một ít nước hoa.

Khi Lâm Sĩ Kiều tới đón cô, thiếu chút nữa choáng váng.

“Làm sao vậy?” Cô biết rõ còn cố hỏi, đây là lần đầu tiên cô trêu đùa đối phương!

“Tôi…… Không có việc gì…… em thật xinh đẹp!” Anh hơi giật mình nói.

Cô mỉm cười trả lời, được con trai ca ngợi thật sướng, hình như Tất Duy Lân chưa bao giờ nói với cô những lời này. GÌ chứ! Sao lại nghĩ đến anh ta? Không cho phép! Cô lắc đầu nói với chính mình.

“Chúng ta đi thôi!” Cô khoác lấy tay anh, có thể cầm tay người yêu như vậy đã là một giấc mộng đẹp của cô rồi.

Lâm Sĩ Kiều ngây ngốc cười, anh vui tới mức nói không ra lời. Bọn họ đi vào một nhà hàng Pháp nổi tiếng, Lâm Sĩ Kiều đã đặt bàn cho hai người trong buổi tiệc Noel này.

Anh tôn trọng ý kiến của cô. Không tự tiện gọi món ăn cho cô, dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên.

Vũ Dung nói với anh,“Anh không cần đặt tiệc Noel lớn như vậy, em không để ý lắm đâu!”

Lâm Sĩ Kiều mỉm cười, cầm tay cô nói:“Vũ Dung đêm nay là đêm Noel vui vẻ nhất trong ba mươi năm qua của anh.”

“Em cũng vậy” Đây là lời nói chân thành của cô , cô rốt cục đã có thể có một cuộc sống bình thường, nói chuyện tình cảm bình thường.

Ngọn đèn lãng mạn, âm nhạc du dương, món ăn ngon miệng, tất cả đều như một giấc mộng đẹp đang trở thành sự thật làm cho Vũ Dung chìm đắm trong đó không muốn tỉnh lại.

Khi nhân viên phục vụ mang đồ ăn tới, cửa nhà hàng nổi lên một trận xôn xao, vị trí của Lâm Sĩ Kiều vừa vặn có thể nhìn thấy chỗ cửa, anh hơi mở to mắt nói: “A! Hai người kia sao nhìn quen mặt thế?”

“Là ai?” Vũ Dung không quay đầu lại, cô không phải là người yêu thích xem náo nhiệt.

“Hình như là nhìn thấy trên báo…… À! Anh nhớ ra rồi, là công ty Mang Thị, thiên kim Mang Tiểu

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT