|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Đình Nhân bị hôn đến mê mẩn, cho đến khi thấy mình bị đặt trên giường, khi anh đưa tay cởi quần áo của cô, mới nhất thời bừng tỉnh, khẩn trương bắt lấy tay anh. “Không, không được!”
“Không được?” Anh nhíu mày, “Đừng nói với anh em không muốn, mới vừa rồi em chủ động dán người lên thân thể anh, đúng không?”
Cô xấu hổ lúng túng nói không ra lời, nhận ra cô không thể phản bác, điều này làm cho gò má cô càng thêm đỏ ửng.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ kia biến thành trái cà chua đỏ, Dịch Thương Duệ lộ ra nụ cười tuấn mỹ mê chết người không đền mạng: “Không cần vì tình mà khổ như vậy, chỉ cần dũng cảm nói ra em cũng muốn anh là được rồi.”
Cứ bị anh trêu ghẹo, nhưng cô không thể phủ nhận, anh thật là một người đàn ông hấp dẫn, cứ mỗi một khắc trôi đi cô lại càng thêm mê mẩn bởi nụ cười anh tuấn quyến rũ kia.
Chết rồi, cô phát hiện anh cũng đang nhìn cô. “Vì sao anh cứ nhìn tôi như thế?”
Anh cười thâm sâu. “Bởi vì em nhìn anh đến chảy nước miếng kìa.”
“Chảy nước miếng?” Theo bản năng cô lấy tay lau khóe miệng, mà chẳng thấy nước miếng, nghe thấy anh tự nhiên bật cười to, mới biết mình lại bị anh trêu ghẹo!
“Ha ha ha.” Sao mà cô lại đáng yêu như vậy chứ!
Chưa từng có một người phụ nữ nào có thể mang lại cho anh cảm giác thoải mái sung sướng như vậy, hơn nữa không cần phô bày ra mấy động tác khêu gợi, chỉ là khuôn mặt hồn nhiên khả ái mềm mại ngọt ngào, đã đủ khiến anh mê muội, thậm chí khát khao muốn giữ lấy cô.
Lam Đình Nhân phát hiện anh lại dùng cái ánh mắt ám muội của tuần trước để nhìn cô, cô thấy toàn thân khó chịu, trong cơ thể cũng không hiểu sao lại nổi lên một cảm giác quái dị, nhất thời tim đập càng nhanh hơn, càng muốn rời đi.
“Anh buông nhanh, chúng ta không thể như vậy, bởi vì Chân Nhân thích anh…” Muốn đẩy anh ra, không ngờ anh lại tiếp tục cởi quần áo của cô. “Anh đừng có cởi quần áo của tôi… Tay đừng sờ loạn… Tôi… Ân…”
Thật là, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng mê người như vậy mà lúc nào cũng nói ra những lời thật khiến người mất hứng! Nếu đã là như vậy, chi bằng nghe cô kêu một chút, còn tuyệt vời dễ nghe hơn.
Ánh sáng mỹ lệ rực rỡ của màn đêm lúc này mới chính thức bắt đầu.
So với nhiệt độ ban đêm lạnh lẽo ở ngoài, trong phòng giờ phút này lại cực nóng giống như ban ngày ba mươi tám độ, vừa thiêu nóng nóng
lại vừa có tiếng thở dồn dập, ánh trăng sáng ngời nghiêng mình chiếu vào cửa sổ, rọi lên hai thân ảnh đang quấn lấy nhau trên giường, dường như đã trở thành một khối.
==========================
Lam Đình Nhân trở mình, cảm thấy đụng phải cái gì, đôi mắt uể oải khẽ nhếch lên nhìn, vừa nhìn thấy một người đàn ông, thân thể lõa lồ nằm bên cạnh liền mở to hai mắt, trong nháy mắt tỉnh táo lại ngay.
Cô cẩn thận di chuyển thân thể, không muốn đánh thức Dịch Thương Duệ đang ngủ say bên cạnh, cô nhìn xuống đồng hồ đeo tay, đã bảy giờ rồi, sợ hãi vội vàng bước xuống giường, sau đó rón ra rón rén mặc quần áo vào.
Cô làm sao lại có thể ngủ quên kia chứ?
Rõ ràng sau khi hai người hoan ái, cô chỉ muốn đi đến bắt chuyến xe điện ngầm cuối cùng để về nhà, nhưng Dịch Thương Duệ ôm lấy cô không cho cô rời đi, tiếng nói quyến rũ còn lưu lại bên tai, “Em thật tuyệt, chúng ta làm lại một lần nữa nhé, ân?”
Cô nhớ rõ mình còn nói không cần, nhưng anh lại ôm cô hôn hít, kết quả lại… Mặt đỏ lên, Lam Đình Nhân vô phương cũng không muốn nhớ lại chuyện tối hôm qua, vội vàng mặc quần áo, cầm đồ đạc của mình lặng lẽ rời khỏi căn phòng.
Chân Nhân bây giờ hẳn là về nhà rồi, phải giải thích như thế nào với nó về chuyện mình đêm qua không về đây?
Lại nói là ở lại công ty làm việc sao?
Tuy rằng không muốn lừa cô em gái, nhưng mà cũng chỉ có thể nói như vậy.
Nhưng khi cô về nhà, lại bất ngờ phát hiện em mình còn chưa trở về, bởi vậy cô về phòng trước, tắm rửa rồi thay quần áo.
Khi cô chuẩn bị ra cửa đi làm, vừa đúng lúc em gái về nhà, trên tay xách theo hai túi đồ ăn.
“Chân Nhân, em sao lại mua nhiều đồ ăn như vậy?” Hôm nay không phải sinh nhật của cô, đương nhiên cũng không phải sinh nhật của em gái cô.
Lam Chân Nhân đem đồ ăn đặt lên bàn. “Chị quên rồi sao? Em đã nói qua là muốn làm đồ ăn mời anh Dịch ăn, nhưng mà em sợ làm ra lại không thể ăn được, cho nên cái này, là đồ ăn hai ngày em mua về để luyện tập”. Tuy rằng cô khá tự tin với tài nấu bếp của mình, nhưng đối tượng là anh Dịch, cô muốn làm cho anh những món phải ngon thật sự.
Nhìn thấy em gái mình có chăm chỉ để tâm làm thức ăn ngon mời Dịch Thương Duệ đến thế, trong lòng Lam Đình Nhân trầm xuống.
Chân Nhân thích Dịch Thương Duệ như vậy, mà tối hôm qua mình lại có thể phát sinh quan hệ với anh ta lần nữa, cô đúng là một người chị tồi! Rõ ràng sợ nhất là nhìn thấy em mình bị tổn thương, nhưng chính mình lại làm chuyện tổn thương em mình, cô thật sự tệ quá mà!
Hiện tại điều duy nhất cô có thể bù lại, đó là làm cho Dịch Thương Duệ thích Chân Nhân, nhưng anh nói chỉ xem Chân Nhân là em gái, nếu Chân Nhân biết, không biết sẽ khổ sở thế nào.
Có lẽ Dịch Thương Duệ còn chưa hiểu hết ưu điểm của Chân Nhân, bởi vì có ai mà lại không thích Chân Nhân, nếu anh thử qua lại nhiều với em gái cô thì cô tin anh chắc cũng sẽ thích nó mà thôi.
Cô biết mình nên làm như thế nào rồi!
Lam Đình Nhân đi về phía em gái, vỗ vỗ lên vai của cô. “Chân Nhân, em yên tâm, Dịch Thương Duệ nhất định sẽ thích ăn đồ em làm.”
Lam Chân Nhân mỉm cười. “Nếu anh Dịch thích thì tốt rồi.”
“Sẽ thích, anh ta nhất định sẽ thích ăn.”
Cô quyết định không cùng Thương Duệ gặp mặt nữa, nhưng hy vọng anh và Chân Nhân có thể ở cùng một chỗ, ít nhất cũng phải thử giao du với con bé nhiều một chút, chứ không cần cự tuyệt Chân Nhân nhanh như vậy.
Trong văn phòng, ánh mắt Dịch Thương Duệ thâm trầm nhìn đống văn kiện trên tay, đó là danh sách mấy xí nghiệp Đài Loan muốn hợp tác cùng tập đoàn Hoa Dịch, lúc đầu đưa lên kế hoạch hợp tác đạt khoảng hai mươi mấy cái, sau khi trải qua hạch tuyển và đánh giá, tuyển ra được ba xí nghiệp danh tiếng và có nguồn vốn lưu động không tệ.
Vì chi nhánh của công ty cần tìm người hợp tác mới, hành trình đi Đài Loan lần này của anh là vô cùng quan trọng.
“Đại Khánh, Phong Hoa và Hưng Long. Chiếu theo tư liệu trên tay của chúng ta, tài chính của Đại Khánh là hưng thịnh nhất, công tác kinh doanh cũng tốt nhất, tựa hồ là đối tượng hợp tác không tồi.” Ngoại trừ việc xem xét kế hoạch hợp tác do mấy xí nghiệp đưa đến, bọn họ còn tự mình thu thập không ít tư liệu về các công ty này.
“Đúng vậy, nhưng mà nơi tích cực mong muốn được hợp tác với chúng ta nhất là xí nghiệp Phong Hoa.”
“Xí nghiệp Phong Hoa?” Dịch Thương Duệ lật lật trang sau, nhìn đến những tư liệu điều tra có liên quan đến xí nghiệp Phong Hoa.
“Đúng, người phụ trách kế hoạch lần này do xí nghiệp Phong Hoa phái ra chính là quản lý nghiệp vụ của bọn họ, trước kia anh từng thỉnh cầu qua rất nhiều lần, hi vọng được gặp mặt cùng Dịch tiên sinh.”
Nghe Quang Khải nhắc tới như vậy, Dịch Thương Duệ cũng có ấn tượng, anh đã đồng ý cùng đối phương gặp mặt, thời gian là trưa thứ Bảy tuần trước, nhưng sau đó anh lại vì cái người phụ nữ chạy trốn kia mà hủy bỏ.
Nhìn văn kiện và tư liệu, thần sắc anh đột nhiên rùng mình. “Lục Học Hanh? Anh ta tên là Lục Học Hanh sao?”
“Đúng, nghe nói anh là con rể mới của Trịnh chủ tịch, có lẽ là muốn biểu hiện cho nhạc phụ xem, bởi vậy động tác cũng khá tích cực.” Trương Quang Khải cho rằng thái độ nhiệt tình của Lục quản lí quả là không tệ, nhưng nếu xài quá nhiều tiểu xảo, thì có khả năng sẽ mang lại kết quả hoàn toàn ngược lại.
“Con rể mới vào cửa?” Dịch Thương Duệ suy tư.
“Có vấn đề gì sao ạ?”
“Không có việc gì!” Sắc mặt Dịch Thương Duệ bình tĩnh. “Sắp xếp cho tôi gặp mặt với đại diện bên Đại Khánh.”
“Tôi biết rồi.”
Khẽ liếc nhìn đồng hồ, sau đó đứng dậy, Dịch Thương Duệ cầm lấy áo khoác đang vắt một bên mặc vào. “Tốt lắm, mấy chuyện khác giao cho hết anh xử lý.”
“Dịch tiên sinh, anh muốn đi ra ngoài?” Trương Quang Khải khẽ ngạc nhiên.
“Đúng.”
“Nhưng mà tôi nhớ là trưa hôm nay anh không có lịch hẹn kí kết hợp đồng nào…”
“Tôi hẹn mỹ nhân ngư của tôi cùng nhau ăn cơm trưa.” Anh nở nụ cười, “Thế nào, còn có việc gì sao?”
“Không có.” Anh lắc nhẹ đầu. “Dịch tiên sinh, xem anh hình như rất thích mỹ nhân ngư của anh nha.” Anh rất ít khi nhìn thấy ông chủ nhắc đến bất kì người phụ nữ nào mà có biểu hiện vui vẻ như vậy.
“Tôi chỉ có thể nói là cô ấy khiến cho tôi rất hứng thú!” Anh trả lời khéo léo. “Anh không phải đã biết mỹ nhân ngư của tôi là ai rồi chứ?”
Nghe anh hỏi, Trương Quang Khải không giấu diếm, “Nếu như tôi đoán không sai người đó chính là Lam Đình Nhân tiểu thư, chị gái của Lam Chân Nhân, đúng không?”
“Ha ha, liệu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




