|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
trăm, sao không khiến người ta tuyệt vọng cho được.
Lòng tôi như dao cắt, nhưng không thể không để bố mẹ đến thăm, tôi không còn là cô nữ sinh bốc đồng, tôi biết cái gì gọi là bất đắc dĩ…
Tôi không thể làm ra vẻ không thấy gương mặt bố mẹ sáng bừng khi nhìn thấy John, lời nói của bố mẹ không hề giấu giếm sự yêu thích đối với anh ta. Tôi vì Thế Phàm mà cảm thấy tức giận bất bình. Mượn lí do cảm ơn, ba ngày hai bữa bố mẹ tôi lại mời John đến, cơm nước xong lại viện cớ trốn đi để “tạo cơ hội” cho hai chúng tôi, tôi chỉ có thể xin lỗi John. John hỏi sao phải xin lỗi? Tôi nói cái này cái này…bố mẹ tôi… John nói anh rất vui được làm khách nhà em, cũng rất vui thấy bố mẹ em hiểu, ở cùng em anh cũng rất vui vì anh vẫn luôn thích em.
Tôi như bị sét đánh trúng, sau đó nhảy dựng lên nói, chúng ta đã nói là bạn bè, sao anh có thể nói không giữ lời? Em có bạn trai rồi, anh cũng biết mà!
John rất bình tĩnh trả lời tôi, chúng ta đúng là bạn bè, chẳng có gì mâu thuẫn với việc anh thích em. Em có bạn trai, nhưng bạn trai em không ở đây, hai người không ở bên nhau có thể có bao nhiêu tình cảm chứ, bạn trai em chỉ tồn tại trong máy tính, không hiện diện trong cuộc sống thực tế của em.
Tôi yếu ớt khoát tay, trở về phòng, đóng cửa cái Rầm.
Một thời gian rất lâu John không xuất hiện ở nhà tôi nữa. Ngược lại để trả thù, tôi giả vờ hẹn hò với nhiều người, khiêu chiến ranh giới chịu đựng cuối cùng của bố mẹ tôi, thật rất muốn biết hạng người nào mà họ còn khó chấp nhận hơn Thế Phàm. Đầu tiên là tóc vàng mũi lõ, sau đó là người nồng nặc mùi cà ri, cuối cùng là người da đen, cuối cùng mẹ tôi không chịu nổi, tưởng sắp phát bệnh tim, tôi mới dừng lại.
Chương 12: Nhập cư
Sau khi tiễn bố mẹ về, tôi bước vào năm cuối. Tôi muốn dùng một năm tới chuẩn bị viết cuốn luận văn dày như từ điển của mình. Tôi không ngừng kể với Thế Phàm, luận văn đã viết đến đâu, hoàn thành được bao nhiêu chữ, đến khi xấp giấy dày chừng này chúng ta có thể đoàn tụ. Thế Phàm cũng không ngừng mang đến những tin tức phấn chấn lòng người: công ty đã mở rộng, lại nhận được hợp đồng lớn, đợi tôi trở về nhà sẽ tu sửa thế nào, mắt bà nội sau khi phẫu thuật đã tốt hơn nhiều, A Cường đã lấy được bằng đại học, cuối cùng còn có 1 tin khiến tôi rớt cằm, cười muốn ngã ra: A Cường và lão Lục của chúng tôi yêu nhau. Oh my God!
Bận rộn quay cuồng, một năm qua đi rất nhanh. Đúng ngày tôi định lên máy bay thì nhận được điện thoại: John bị tai nạn xe được đưa vào bệnh viện. Lòng như lửa đốt tôi vội chạy đến viện, chờ ngoài ICU cả đêm, hôm sau bác sỹ nói với tôi anh đã qua giai đoạn nguy hiểm, bởi vì anh khỏe như trâu. Tôi đến phòng bệnh thăm anh, anh mỉm cười với tôi, nói Hi, tôi cầm tay anh nói Hi, anh nói nếu anh không chết vậy có câu này nhất định phải nói với em, anh yêu em.
Gần như cùng lúc đó, nhờ lời giới thiệu của giáo sư, tôi được lời mời của một công ty lớn, không thể không nói đây là một công việc hấp dẫn khiến người ta phải cân nhắc. Chú tôi kể với bố mẹ tôi, họ lại sang lần nữa, khuyên tôi nhận lời mời, với bốn lí do: một là tôi lập tức có thể xin nhập cư, hai là nửa năm sau công ty phái tôi đến Trung Quốc, ba là dù sao bây giờ tôi cũng chưa về ngay được, bởi vì John vẫn chưa hồi phục, bỏ lại bạn bè quá bất nghĩa, bốn là không phải chỉ nửa năm sao, ba năm hai người còn đợi được, huống chi chỉ có nửa năm!
Đột nhiên xảy ra quá nhiều chuyện, tôi luống cuống không biết phải làm sao. Tôi vô cùng bối rối, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện định cư ở đây, mặc dù ba năm qua cái từ này vẫn luôn tồn tại trong cuộc sống của tôi và người thân. Tôi hỏi ý kiến Thế Phàm, anh để tôi tự quyết định. Tôi giãy dụa do dự rất lâu đến khi Thế Phàm nói: nếu em muốn ở lại, anh có thể đợi. Bởi vậy tôi quyết định ở lại.
Trong khoảng thời gian này ngày nào tôi cũng như sống trong sương mù. Tôi đã gặp bố mẹ John, một tháng sau, John xuất viện, bố mẹ anh mời tôi và cả nhà ăn cơm để cảm ơn, điều tồi tệ nhất là chẳng biết từ lúc nào tất cả mọi người đều cho rằng tôi và John là một đôi. Tôi hồ đồ không hiểu chuyện đã xảy ra từ khi nào, nhưng đúng là nó đã xảy ra. Giống như có một cánh tay vô hình đẩy tôi về phía trước, tôi muốn lớn tiếng hô ngừng nhưng không dừng lại được.
Những chuyện xảy ra về sau càng khiến tôi hoài nghi liệu tất cả có phải chỉ là một giấc mơ hay không.
Ba tháng sau, bố mẹ tôi về nước.
Nửa năm sau, bởi chưa nhận được thẻ xanh của cục nhập cư, tôi không thể không nói với Thế Phàm xin anh chờ thêm hai tháng nữa.
Tám tháng sau, hồ sơ của tôi được phê duyệt. Nhưng đúng lúc đó, công ty thông báo muốn trì hoãn quyết định cử tôi về nước, thời gian cụ thể chưa quyết định. Tôi hoài nghi liệu có phải ông Trời đang trêu đùa tôi không, tôi không biết nên nói gì, càng không biết làm thế nào đối mặt Thế Phàm nói xin lỗi, em lại không về được, anh chờ em thêm một thời gian nữa. Tôi còn bắt anh phải đợi đến khi nào đây. Trong mâu thuẫn cực độ, tôi tránh liên lạc với anh một thời gian dài.
Đến lúc tôi lấy được can đảm để nói với anh lần nữa tôi tạm thời không về được, nét mặt Thế Phàm vô cùng bình tĩnh, giống như đã dự đoán được trước. Anh an ủi tôi, nói không sao cả.
Bố mẹ John mời tôi đến biệt thự nghỉ mát trên đảo của họ. Đến khi tôi trở lại, tôi không sao liên lạc được với Thế Phàm nữa. Anh không online, không trả lời email, gọi điện thì tắt máy, gọi đến công ty người ta nói đã đổi số, gọi điện đến nhà người ta nói nhà đã đổi chủ. Tôi gọi lão Đại, đồng nghiệp nói cô ấy đã ra nước ngoài tu nghiệp. Tôi lại tìm A Cường và lão Lục, số của họ đều đã đổi.
Tôi sắp phát điên, một năm nay kể từ khi tôi tốt nghiệp đã xảy ra những chuyện gì, tại sao đột nhiên tôi không thể liên hệ với bất cứ người bạn nào của mình. Tôi cứ ngỡ họ luôn ở đó, giống như Thế Phàm, bất cứ khi nào tôi muốn tìm đều có thể tìm được. Bởi lẽ người thay đổi sẽ luôn chỉ có tôi mà thôi. Tôi lập tức đặt vé máy bay, tôi muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đúng lúc đó, tôi nhận được thư của lão Đại, cô ấy nói Thế Phàm kết hôn, cô dâu là A Lan!
Cái gì gọi là tiếng sét giữa trời quang? Hai mắt tôi tối sầm, dùng tất cả sức lực còn lại viết một lá thư thật dài, hỏi thế giới này cuối cùng bị làm sao thế?
Mười ngày sau tôi nhận được hồi đáp, trong thư lão Đại nói chuyện gì đã xảy ra ư, cậu nên hỏi bản thân mình đi!
Vốn dĩ đám cưới này phải là của Thế Phàm và cậu, xin hỏi cậu đang ở đâu?
Bao lâu rồi cậu không liên lạc với bạn bè chúng tớ?
Một năm qua cậu nói chuyện với Thế Phàm được mấy lần?
Trong vài lần hiếm hoi đó, ngoài kể lể những nỗi khó khăn bất đắc dĩ của cậu, cậu có từng hỏi về cuộc sống và tình trạng của người khác ra sao không?
Thờ ơ với bạn bè thì cũng thôi đi, vậy cậu có từng hỏi Thế Phàm hiện giờ như thế nào không?
Khả Nghi, tớ từng nghĩ cậu trưởng thành, biết quan tâm đến người khác, biết nhìn nhận vấn đề từ góc độ của người khác.
Nhưng tớ đã lầm rồi, vào thời điểm mấu chốt nhất, người đầu tiên cậu nghĩ đến là bản thân mình! Cậu cho rằng cuộc sống của người khác đều đi theo quỹ đạo êm ru, chỉ mình cuộc sống của cậu rối bòng bong nên cậu không cần ngẩng đầu lên xem xung quanh đang xảy ra chuyện gì! Tại sao cậu cho rằng, khi cậu không ở đây, cuộc sống sẽ không có gì thay đổi!
Khả Nghi, rất nhiều chuyện đã xảy ra, bây giờ có truy xét cũng không còn ý nghĩa, giống như chuyện Thế Phàm kết hôn đã thành sự thật, cậu hãy đối mặt đi!
Thôi, thư đã dài, tha lỗi cho tớ đã mất bình tĩnh.
Bất kể thế nào, tớ cũng chân thành mong Thế Phàm được hạnh phúc, bởi anh ấy đã chịu quá nhiều bất hạnh.
Cũng như tớ hi vọng cậu sẽ được hạnh phúc, bởi tớ biết cậu là một cô gái tốt.
Chương 13: Chân tướng
Đi kèm bức thư còn một bưu kiện, bên trong có ảnh chụp đám cưới, tôi không có can đảm mở ra.
Thế giới này lại có chuyện nực cười đến thế ư, lời thề của Thế Phàm phảng phất như mới ngày hôm qua, anh nói sẽ mãi mãi đợi tôi. Mãi mãi! Mãi mãi cũng có thời hạn ư, hơn nữa chỉ có 4 năm ngắn ngủi?
Đúng vậy, một năm nay hẳn đã xảy ra rất nhiều chuyện, tôi đã trì hoãn ngày về vô số lần, nhưng lòng tôi không hề thay đổi, không hề! Người thay lòng là Thế Phàm, anh đã lừa tôi, lấy người phụ nữ khác!
Tức giận, hận thù, đau đớn, nhục nhã giống như một cây đuốc cháy rừng rực trong lòng tôi.
“Tôi muốn đi tìm anh ấy, muốn giết chết anh ấy, muốn hỏi anh ấy tại sao lại phản bội tôi!”
John cảm thấy tôi không nói lý: “Khả Nghi, hai người đã xa cách bốn năm. Bốn năm có thể xảy ra rất nhiều chuyện, anh cảm thấy cái này không thể gọi là phản bội được, hai người không ở bên nhau, đều có quyền lựa chọn lại. Thẳng thắn mà nói, anh không thể tưởng tượng ra hai người không ở bên nhau mấy năm liền còn có tình cảm gì với nhau, mà đã không có tình cảm tại sao còn không chia tay? Hơn nữa bây giờ em về còn có ý nghĩa gì, chẳng lẽ tham gia lễ cưới của anh ta? Còn công việc của em phải làm sao bây giờ, bỏ dở nửa chừng như vậy em không thấy đáng tiếc ư? Sự nghiệp là một nửa cuộc sống, em muốn vứt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




