|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
so với những gì tôi đã tưởng tượng.
Lúc về nhà, tôi đi quamột tiệm bánh, tủ kính rất đẹp, trên giá bày rất nhiều bánh ngọt với đủ mọikiểu cách khác nhau. Tôi đứng trước cửa tiệm bánh nhìn một lát, có một chiếccheny cheese cake, nhìn rất ngon, là vị mà Hoan Hoan thích nhất. Nhưng hồi đóchúng tôi đều tiếc tiền, không dám mua, cô ấy nói đến khi tôi tổ chức sinhnhật, chắc chắn sẽ mua về ăn thử.
Ông thợ bánh dáng dấpmập mập bên trong nhìn tôi cười, tôi liền nghiến răng đi thẳng vào, chỉ vàochiếc bánh đó nói, tôi mua cái này.
Nói chuyện vài câu vớiông thợ bánh, biết hôm nay là sinh nhật tôi, ông ta còn hào phóng tặng cho tôinến và bán cho tôi một chai rượu sparkling[3"> với giá ưu đãi. Tuy nhiên, mộtmình xách chiếc bánh ngọt được bọc rất đẹp với giá không hề rẻ đi ra, tôi lạiphát hiện ra mình càng tội nghiệp hơn. Ai đó đã từng nói rằng, đối mặt với nỗicô đơn, ấm cúng chỉ là một sự che giấu thê lương mà thôi.
[3"> Là một loại rượuvang được lên men từ quả nho hoặc nước quả nho, ngoài ra còn có thể được làm từmột số loại trái cây khác.
Tôi đã gặp Phương Hồi ởhành lang, nếu như bình thường chắc chắn tôi sẽ lên tiếng chào, nhưng hôm đótâm trạng của tôi thực sự tồi tệ, chỉ gật đầu chào và thế là tôi đã vô tình bỏqua vẻ khác lạ trên khuôn mặt Phương Hồi.
“Hôm nay là sinh nhậtanh à?”. Cô ấy nhìn chiếc bánh ngọt và nến dưới tay tôi hỏi.
“Ừ”. Tôi vừa móc chìakhóa ra vừa trả lời.
“Ngày 29 tháng 8 ư?”.Dường như cô có vẻ không tin.
“Ừ ”. Tôi mở cửa, tiệnthể nói: “Em vào chơi một lát đi”.
Không ngờ Phương Hồicũng theo vào thật, điều này lại khiến tôi hơi luống cuống. May mà có chiếcbánh che hộ, tôi tháo dây ra, nói: “Cùng… cùng ăn nhé, anh không ăn đượchết”.
“Cherry cheese cake à?”.Phương Hồi nhìn chiếc bánh, ánh mắt lấp lánh.
“Ừ, con gái đều thíchloại này đúng không”. Tôi cười nói.
“Cũng có cả con traithích nữa”. Cô rút nến ra nói.
“Ừ, anh cũng thích”. Tôinói và cô lại nhìn tôi bằng ánh mắt đặc biệt đó.
“Thế anh còn thích gìnữa?”. Cô cười, hỏi.
Cô chưa bao giờ chuyệntrò dịu dàng với tôi như vậy, chính vì thế tôi cũng đã hào hứng hơn.
“Anh là người rất bảothủ, theo không kịp với trào lưu, thích toàn những thứ quê mùa. Năm xưa đọcSaint Seiya[4">, mọi người sùng bái nhân vật Seiya, nhưng anh lại cảm thấy anhta không thể bằng hình mẫu Tiểu Cường, kết quả là con gái trong lớp không choanh mượn truyện đọc nữa. Rồi con trai đều không thích ăn đồ ngọt đúng không,thế mà anh lại thích, lại còn thật thà kể cho mọi người nghe, để rồi thườngxuyên bị mọi người trêu… Còn nữa, hiện nay đang mốt uống loại rượu sparklingnày, em có biết anh thích gì không?”.
[4"> Saint Seiya là bộtranh truyện nổi tiếng của tác giả Masami Kurumada (Nhật Bản).
“Pepsi?”. Phương Hồi hỏirất chăm chú.
“Như thế thì Tây biếtbao! Anh nói cho em, nhưng em không được cười đâu đấy”. Tôi xua xua tay và nóimột cách bí ẩn: “Trà đen lạnh của hãng Thống Nhất ấy”.
Phương Hồi nhìn tôi rấtlâu, khiến tự dưng tôi không dám nhìn lại.
“Hôm nay cũng phải chạytheo mốt một bữa, vị đào, em có uống một chút không?”. Tôi lắc chai rượu nhỏtrên tay, giấu đi vẻ thấp thỏm của mình, đôi mắt Phương Hồi dõi theo chai rượuthủy tinh màu hồng phấn. Cô nhìn chằm chằm vào mắt tôi, cái nhìn đó khiến tôingơ ngác, tôi không biết mình đã làm gì hay bị làm sao, tóm lại là hôm nayPhương Hồi đối xử với tôi khá… đặc biệt.
Trong lúc tôi còn đangsuy nghĩ lung tung thì cô lại cúi đầu xuống, nói nhỏ: “Vâng, cho em một chén”.
Tôi lấy ra hai chiếc cốcsứ và rót rượu vào. Trong đó có
một chiếc cốc là của Hoan Hoan để lại và tôicũng không nỡ bỏ đi, hóa ra con người ta luôn lưu luyến với những thứ thuộc vềquá khứ.
Phương Hồi đã châm nến,cả gian phòng chìm trong ánh nến mờ ảo, lãng mạn nhưng không chân thực.
“Xin lỗi anh, em đã lénăn quả cherry mất rồi”. Phương Hồi chỉ vào phần bánh đã bị khuyết một lỗ nhỏ vàcười tinh nghịch, lúc đó tôi tưởng mình nhìn thấy ảo ảnh.
Tôi cũng nhấc một quảcherry lên và bỏ vào miệng, cố gắng mấy lần thì nhổ được ra ngoài, cuống quảcherry đã thắt thành một nút đẹp, kiệt tác của cái lưỡi tôi.
“Thắt được cuống chenythành nút chứng tỏ rất biết hôn!”. Tôi buông ra một câu như vậy, trước mặtPhương Hồi, tôi không biết phải nói gì, làm gì.
Vì không giống, thật sựkhông giống.
Chỉ tiếc rằng, cuống quảcherry đã được thắt nút đó không giúp được tôi thoát khỏi sự ngượng ngùng, màngược lại, nó đã gây ra một hiệu ứng mà đến giờ tôi cũng không biết là tốt hayxấu.
Đôi má ngày thường khánhợt nhạt của Phương Hồi hơi đỏ lên, đôi mắt mơ màng, cô hết nhìn nút thắtcuống quả cherry rồi lại nhìn tôi, nâng cốc lên, môi khẽ mấp máy: “Chúc mừngsinh nhật!”.
Rượu đào được cô uốngmột ngụm hết bay, có thể những cái thơm ngọt dễ bốc hơi nhất, nước mắt trào raở khóe mắt cô.
Tiếp đó cô bật khócthành tiếng.
Trong tích tắc đó, độtnhiên tôi chợt hiểu ra.
Trong khoảng khắc đó,mỗi câu nói, mỗi động tác nhỏ đáng yêu của Phương Hồi, mỗi nụ cười, mỗi giọtnước mắt của cô đều không phải dành cho tôi.
Tôi lặng lẽ chờ đợi bờvai cô thôi không còn rung nữa, sau đó hỏi: “Hôm nay cũng là sinh nhật của TrầnTầm ư?”
Phương Hồi ngẩng đầulên, khuôn mặt sinh động ban nãy đã biến mất, đây mới là Phương Hồi đích thựctrước mặt tôi.
Một điều lạ là, sau khiphát hiện ra điều này, tôi lại cảm thấy bồn buồn.
“Anh có tin không? Có lẽngười ta luôn có chuyện gì đó, dù muốn quên cũng không thể quên được. Cho dùthời gian đã trôi qua bao lâu, trốn đi dù xa đến đâu, cũng không làm được gì.Lòng không buông xuôi được, chỉ một chút thôi, cũng đã đủ rồi”. Cô nắm chiếccốc của Hoan Hoan, nói khẽ: “Hai anh sinh nhật cùng một ngày, ngày 29 tháng 8,sao Xử Nữ…”.
Sau đó, trong ngày sinhnhật của tôi và Trần Tầm, tại căn phòng nhỏ của tôi ở Australia, Phương Hồi đãchậm rãi kể cho tôi nghe một câu chuyện rất dài, dài đến nỗi tôi đứng ở bờ biểnbên này vẫn có thể nhìn thấy bờ bên kia và dường như tôi cùng họ sống lại vớinhững năm tháng đó, câu chuyện kéo dài suốt mười năm khiến tôi như nhìn thấytuổi thanh xuân đột nhiên bạc phơ mái đầu trong tích tắc…
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 02: Thích 01
Phương Hồi nói: “Hồi đó bọn em không bao giờ nói đến từ yêu, yêu là từxa vời, nặng nề biết bao. Bọn em chỉ nói thích, kể cả thích cũng là thích vụngthích trộm”.
Phương Hồi nói, cô làngười không giống không nhan sắc nhất trong số tất cả các bóng hồng của TrầnTầm. Nếu phải đưa một tính từ thì cùng lắm cô chỉ được miêu tả là thanh tú.
Tôi rất hiểu, cái gọi làthanh tú thật ra cũng chỉ là lời khen theo phép lịch sự. Hàm nghĩa sâu xa củacâu nói này là, cô gái này không xinh đẹp, bình thường, rất bình thường.
Dĩ nhiên, tôi cảm thấycô nói như vậy là hơi khiêm tốn. Mặc dù Phương Hồi không phải là mĩ nhân sắcnước hương ười, nhưng rất có duyên. Tôi cảm thấy vẻ đẹp này của cô bắt nguồn từnhững chuyện đã xảy ra trong quá khứ của cô, những tình cảm đó lắng đọng lại,tạo ra sự cuốn hút đặc biệt trên con người cô. Bởi, tôi không biết hồi mười mấytuổi trông cô thế nào, không biết trước khi trải qua mối tình đó, cô có đặc biệtnhư thế này không.
Còn Trần Tầm, theo sựphân tích của tôi cậu ấy đã phạm vào số kiếp đào hoa, được rất nhiều hồng nhanngưỡng mộ. Hồi đó bất kì trường cấp ba nào ở Bắc Kinh cũng có người như vậy,đẹp trai, cao ráo, chơi bóng giỏi, khá thông minh, bạn nói gì anh ta cũng biết,có người còn học khá giỏi. Họ trở thành đối tượng mộng mơ của các cô gái, họcũng là bạn chơi không tồi của các chàng trai. Tóm lại, họ mối nguy hại củanhân gian.
Phương Hồi – cô gái cónhan sắc thường thường bậc trung chính là mối tình đầu của Trần Tầm, Phương Hồitự mỉa mai rằng, sau khi mọi người biết cô là người yêu Trần Tầm, thì họ đềuhỏi cô với giọng rất lạ kiểu như: “Hả? Cậu ta chính là Phương Hồi hả?”. Nhưngtôi nghĩ chuyện này thật vô lí, nếu nói theo luật nhân quả, thì đó không phảilà nhìn thấu hồng trần mà là cái duyên đã được sắp đặt từ lâu mà thôi.
Không còn nghi ngờ gìnữa, Phương Hồi chính là cô gái mà Trần Tầm đã từng yêu, mặc dù nói như vậy cóphần chua xót, nhưng cộng với sự cảm nhận của tôi, tôi nghĩ rằng chắc chắn cậuta đã từng yêu Phương Hồi rất sâu sắc.
Lần đầu tiên tên của họđược gắn với nhau, là trên một góc thông báo đăng trên trong báo nọ của tờ BắcKinh buổi tối cuối thập kỉ 1990. Lúc đó các trường cấp ba có tiếng hoặc có tiềnở Bắc Kinh thường đăng danh sách thí sinh trúng tuyển trên mặt báo. Hai ngườiđều thi đỗ vào trường phổ thông trung học, tên của họ người ở hàng trên kẻ hàngdưới.
Tiếp đó, họ cùng đượcphân vào lớp (1) của khối 10, lúc biết nhau mới chỉ 16 tuổi.
Thời gian đầu, Trần Tầmkhông để ý đến chuyện trong lớp còn có một Phương Hồi, bởi cô thuộc mẫu ngườiquá đỗi bình thường, kể cả có nghỉ học, cũng chỉ có giáo viên chủ nhiệm và cánbộ theo dõi sĩ số của lớp biết mà thôi.
Trần Tầm được vào thẳngcấp ba vì thành tích học tập xuất sắc, hơn nữa lại có kinh nghiệm làm cán bộlớp, nên đã được chủ nhiệm khối chọn làm lớp trưởng. Hồi đó cậu là người vừađược thầy cô quý mến, vừa được bạn bè tôn sùng, thế nên cậu không có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




