watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10179 Lượt

vậy? Tớ sốtmột chết đi được! Một lát nữa là cấm đường rồi, vừa nãy có mấy xe cảnh sát chạyqua!”. Trần Tầm nói.
“Nhỡ mất một lúc…”.Phương Hồi đi vội quá, vừa nói vừa ho.
Kiều Nhiên đưa cho cômột chai nước và nói: “Đừng cuống, đến kịp rồi mà. Nghỉ lát đã, khăn von mangđến chưa? Đừng quên đồ đấy”.
“Gay rồi!”. Thấy KiềuNhiên hỏi như vậy, đột nhiên Phương Hồi la lớn: “Không được, tớ phải quay vềlần nữa!”.
“Sao vậy? Không kịp nữarồi!”. Lâm Gia Mạt nhìn đồng hồ nói.
Phương Hồi đã chạy đượcmấy bước, cô ngoái đầu lại nói: “Các cậu đi trước đi, đừng đợi tớ nữa!”.
“Ấy! Cậu để ý xe nhé!Bọn tớ đứng đối diện với con ngõ nhà cậu đợi cậu! Lát nữa bọn mình đi tắt trongngõ rồi sang!”. Trần Tầm nói lớn.
“Cậu ta về làm gì vậy!Cấm đường rồi thì dù có bay bọn mình cũng chẳng bay sang được!”. Triệu Diệp caumày nói.
“Tớ cũng không biết,thôi cứ đi đi đã”. Trần Tầm vỗ vai Triệu Diệp nói.
Tiếng còi của cảnh sátvừa vang lên thì Phương Hồi chạy ra đến nơi, con đường hẹp giữa hai con ngõ tựanhư vực thẳm không thể nào vượt qua, suýt nữa thì cô đã không theo kịp đám TrầnTầm. Lúc gần chạy đến nơi, Trần Tầm đưa tay túm chặt Phương Hồi, kéo ngay côlại gần.
“M.kiếp, giật gân quá!Chẳng kém gì phim hành động của Mĩ!”. Triệu Diệp thở phào nói.
“Cậu đi đâu vậy?”. TrầnTầm hỏi.
“Đi… lấy máy ảnh”.Phương Hồi vỗ vào túi nói: “Vừa nãy… quên mất”.
“Haizz! Tớ tưởng là gìcơ! Mang đi làm gì! Lại phải lo cầm nó”. Triệu Diệu lườm cô một cái nói.
“Không phải hôm trướccậu bảo phải mang đi đó sao?”. Phương Hồi nhìn Triệu Diệp với vẻ ấm ức nói:“Còn bảo là đến lúc đó năm đứa bọn mình phải chụp bức ảnh dưới thành lầu ThiênAn Môn nữa…”
“Hả?”. Nét mặt TriệuDiệp lộ rõ vẻ ngơ ngác.
“Cậu nghe lời Triệu Diệphả? Những điều cậu ta nói như đánh rắm vậy! Không, còn không đáng giá bằng rắmnữa! Hứng lên thì nói vậy thôi, thế mà cậu lại tưởng thật, mà cũng chỉ mỗi cậucoi là thật thôi!”. Trần Tầm vừa tức vừa buồn cười, không ngớt lời chỉ tríchTriệu Diệp.
“Biến! Ông lắm điều quáđấy! Thôi, lát nữa bọn mình chụp ảnh Phương Hồi nhé, không cho nó chụp nữa!”.Triệu Diệp khoác tay lên vai Phương Hồi nói.
“Bỏ ra!”. Trần Tầm vàKiều Nhiên cùng lúc quát lên, hai đứa nhìn nhau, đều có phần ngại ngùng.
“Thôi thôi! Đừng cãinhau nữa! Mau đi thôi! Không đi sẽ muộn đấy!”. Lâm Gia Mạt thắt khăn von vàothắt lưng, kéo Phương Hồi chạy.
Bọn họ là nhóm cuối cùngđến trường, cũng đã bị cô Hầu phê bình mấy câu. Trần Tầm vội đón lấy đồ đạctrong tay cô, phân phát đồ ăn tối cho các bạn. Kiều Nhiên kiểm tra đồng phục vàđạo cụ của từng người, nói là đạo cụ, nhưng thực ra cũng chỉ là một chiếc khănvon mà thôi, bên trên có đính bóng nhung lấp lánh, múa bài Múa dưới ánh trăngthì thắt ở thắt lưng, múa bài Điệu múa tuyệt vời thì buộc vào tay.
Trước khi xuất phát,thầy hiệu trưởng, cô hiệu phó, cô tổng phụ trách lần lượt phát biểu, toàn nhữnglời hào hùng về sự nghiệp vĩ đại của quốc gia, khí chất dân tộc, khí thế rấtrầm rộ. Học sinh phía dưới không để ý đến những điều đó, mà hầu hết là hào hứngnhư trẻ con, chưa bao giờ được ở với bạn bè lâu như vậy, nghĩ đến việc cả lớpđược thức đêm, tất cả đều hồ hởi, phấn khởi.
Đường Tràng An đã bị cấmtừ lâu, học sinh toàn trường phải đi bộ đến quảng trường Thiên An Môn. May màthanh niên cũng không ngại đi bộ xa, trên đường đi cười nói rộn ràng, không hềcảm thấy lẻ loi hay buồn tẻ. Đám con trai mười mấy tuổi cũng chưa biết thế nàolà quan tâm đến bạn gái, Trần Tầm chỉ mải trêu trọc, cười đùa với đám con trai,thỉnh thoảng lại ghé đến bên Phương Hồi nói với cô đôi câu, nhưng lại khôngnhìn thấy túi xách dưới tay cô hết chuyển từ tay trái sang lại chuyển sang tayphải mấy lần. Mãi cho đến khi Lâm Gia Mạt kêu nặng, Triệu Diệp quay sang xáchhộ cô, Trần Tầm mới sực nhớ ra cũng phải cầm hộ Phương Hồi, nhưng cậu ngoảnhđầu lại nhìn thì phát hiện ra tay Phương Hồi đã không còn cầm gì nữa, KiềuNhiên bước đến cạnh cô, xách hai chiếc túi, đang mở chai nước cho cô uống.
Kiều Nhiên đưa nước choPhương Hồi và nói chuyện với cô: “Đợt hè đi xem với chị tớ, nội dung cũng kháhay, nhạc phim rất hay”.
“Cái gì vậy?”. Nghe thấylời mở đầu như vậy, Trần Tầm liền bước đến hỏi.
“Phim Bảo Liên Đăng”.Phương Hồi nói: “Nhạc phim là bài hát Chỉ một chữ YÊU của Trương Tín Triết”.
“Vậy hả! Bài đó tôi cũngbiết, ‘Chỉ có một chữ YÊU, anh chỉ nói một lần…’ đúng không?”. Trần Tầm liềngiơ tay với lấy chai nước của Phương Hồi và đưa lên miệng uống.
“Ê, cái ông này! Chẳng giữvệ sinh gì cả! Ông uống rồi, lát nữa Phương Hồi uống kiểu gì?”. Kiều Nhiên cườinói.
“Phương Hồi đâu có chê,ông quản được à?”. Trần Tầm nói với giọng nửa đùa nửa thách thức.
“Ai… ai bảo khôngchê!”. Phương Hồi ngại ngùng giật lại chai nước nói: “Uống chai của minh đi”.
“Phim Bảo Liên Đăng đócó hay không?”. Trần Tầm nhìn vẻ lấp liếm của Phương Hồi mà thấy buồn cười, vộinói lảng sang chuyện khác.
“Cũng được, hay hơn tôitưởng tượng, rất trong sáng và đẹp, thế nên chưa chắc ông đã thích xem đâu”.Kiều Nhiên nói.
“Ông cứ hạ thấp tôiđi!”. Trần Tầm không đếm xỉa gì đến cậu ta nữa mà quay sang hỏi Phương Hồi:“Cậu có thích xem không? Hôm nào tớ đưa cậu đi xem?”.
“Không!”. Phương Hồikhông ngờ Trần Tầm lại hỏi như vậy trước mặt Kiều Nhiên, cô cảm thấy không tựnhiên, vội vàng từ chối.
“Bây giờ hình như khôngchiếu nữa… thì phải”. Kiều Nhiên nghĩ một lát rồi nói.
“Vậy hả? Tiếc nhỉ!”.Trần Tầm thở dài, nét mặt lộ rõ vẻ thất vọng.
Chưa nói chuyện đượcnhiều thì cô chủ nhiệm đi trước liền gọi Trần Tầm, Trần Tầm vội thưa rồi chạyđến, Kiều Nhiên nhìn theo, nói với vẻ suy tư: “Phương Hồi, cậu và Trần Tầm thânnhau nhỉ”.
“Hả?”. Phương Hồi sữngngười ra một lát, lắp bắp đáp: “Cũng… cũng được, không phải bọn mình đều rấtthân nhau đó sao?”.
“Hê hê, đúng vậy”. KiềuNhiên liền cười nói: “Nhưng người nào không biết mà để ý thì tưởng cậu thíchTrần Tầm đấy! Con gái đều thích mẫu người như cậu ấy đúng không!”.
Phương Hồi không biếttrả lời thế nào, liền ngại ngùng gật đầu, sau đó lại lắc đầu.
“Cũng không hẳn…”
“Cậu xem, trường mình cóbao nhiêu con gái thích cậu ấy! Đủ quân số của một liên đoàn tăng cường!”.
“Thế có gì là hay đâu”.Phương Hồi nhìn học sinh lớp 10 (5) đằng trước, trều môi nói.
“Vẫn còn hơn tớ, hê hê,sao tớ chẳng nghĩ ra là rủ cậu đi xem Bảo Liên Đăng nhỉ?”. Kiều Nhiên cúi đầu,sóng gợn trong đáy mắt khác hẳn bình thường.
“Thế… thế thì rủ cảGia Mạt, Triệu Diệp cùng đi xem nữa nhé”. Phương Hồi đánh trống lảng nói.
“Ừ, cũng được”. Ánh mắtKiều Nhiên sầm xuống, nhưng chỉ trong tích tắc đó, đến khi ngẩng đầu lên, vẫnlà nụ cười hiền lành quen thuộc.
Trần Tầm vẫn đứng từ xanhìn trộm bọn họ, thấy hai đứa nói chuyện nhỏ với nhau, không chịu được nữa bèngọi: “Kiều Nhiên, đừng tán tỉnh con gái nữa! Mau lại đây kiểm tra quân số đi,chuẩn bị đến rồi!”.
“Vớ vẩn! Ai tán tỉnh hả!Tôi đến ngay đây!”. Mặt Kiều Nhiên hơi đỏ lên, cậu quay sang nói với PhươngHồi: “Tớ qua đó nhé”.
“Ừ”. Phương Hồi gật đầu,mặc dù Kiều Nhiên là cậu bạn dễ chịu, nhưng cô không bao giờ tham lam.
Kiều Nhiên bước được vàibước lại quay đầu lại, cậu với lấy chai nước đã bị Trần Tầm uống mà Phương Hồivẫn đang cầm trên tay, móc chai nước trong túi mình ra và đưa cho Phương Hồinói: “Cậu uống chai này nhé, tớ chưa uống đâu, tớ mở nắp cho cậu rồi đấy”.
Phương Hồi đón lấy chainước, cô nhìn chai nước khoáng tinh khiết trên tay, đột nhiên không biết phảilàm thế nào.
Địa điểm trường F múanằm ở đường Tràng An gần Đại lễ đường Nhân Dân, Phương Hồi nhìn thấy nhìn quảngtrường rộng lớn mà thở dài, khoảng cách này khiến cô không thể về nhà báo cáođược với hàng xóm các nhà lãnh đạo mặc quần áo gì, thắt ca la vát màu gì, trênmặt có nốt mồi và nhiều nếp nhăn hay không, được nhìn thấy bóng đã là tốt lắmrồi.
8 giờ tối chương trìnhmới bắt đầu, thời gian vẫn còn sớm, nhưng những người có nhiệm vụ biểu diễn đã chuẩnbị xong xuôi. Hiệu trưởng trường F ra lệnh cho mọi người nghỉ tại chỗ, khôngđược đi lại lung tung, đi vệ sinh phải giơ tay để báo cáo với thầy cô.
Học sinh ngồi trên quảngtrường Thiên An Môn bình thường vẫn nhộn nhịp người qua lại, ít nhiều cũng cảmthấy hào hứng, một cảm giác hào hứng không chân thực. Triệu Diệp đã thể hiện rõnét vẻ hào hứng của mình, đầu tiên cậu túm lấy Gia Mạt đòi chơi trò đập tay,tay vỗ nhanh như bay, khiến không ít người phải nhìn theo, sau đó lại bắt TrầnTầm, Kiều Nhiên và Phương Hồi chơi trò “rồng đấu hổ”. Dần dần, ngày càng cónhiều bạn xúm vào xem, Triệu Diệp liền tổ chức cho mười người cùng chơi trò“một chú ếch xanh có bốn chân, hai chú ếch xanh có tám chân”. Nhưng cậu ta lạichơi không chuẩn, tong lúc Triệu Diệp đang bị mọi người la ó, đợi Lâm Gia Mạtbúng trán, cô chủ nhiệm không chịu được nữa liền bước đến.
“Tất cả ngồi yên tại chỗcho tôi! Các bạn lớp khác đều ngồi yên được, tại sao các em lại như con choichoi vậy! Bao nhiêu tuổi rồi mà còn

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT