|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
chơi trò này! Tôi mà không đến chắc các emđịnh chơi trò trốn tìm ở quảng trường Thiên An Môn chắc?”.
“Không ạ, không ạ, khôngồn ào như thế đâu cô ạ!”. Triệu Diệp cười hề hề nói.
“Em còn cười nữa hả!Ngồi trật tự cho tôi!” Cô Hầu nghiêm mặt nói: “Tôi thấy chắc em nhàn rồi quá đúngkhông, thôi thế này nhé, tôi giao cho em một việc, lát nữa em phụ trách đưa cácbạn đi vệ sinh, ở bên kia kìa, chỗ được quây thành ô màu xanh đó!”.
“Hả?”. Triệu Diệp kêulên thảm thiết một tiếng: “Không cần đâu cô, chuyện này Kiều Nhiên làm sẽ ổnhơn, bạn ấy là lớp phó đời sống mà!”.
“Đừng đẩy cho người khácnữa! Em cao, thị lực tốt, quan sát tốt, đề phòng các bạn chạy lung tung! Quảngtrường rộng thế này, người lại đông, bạn nào lạc thì biết tìm ở đâu!”. Cô HầuGiai nhìn tứ phía nói.
“Cô ơi, nhà vệ sinh đólàm thế nào ạ? Bình thường đâu có thấy Thiên An Môn nhiều nhà vệ sinh như bâygiờ đâu!”. Lâm Gia Mạt thắc mắc.
“Đi, tớ đưa cậu đi xem!Xem là biết liền mà”. Triệu Diệp cười khì khì nói.
“Coi cậu ta kìa, vừa nãycòn chống đối kịch liệt! Gia Mạt vừa hỏi là hào hứng ngay!”. Trần Tầm chọc vàoPhương Hồi nói nhỏ, Phương Hồi nhìn vẻ mặt rạng ngời của Triệu Diệp, cười vàgật đầu.
“Không có việc gì vàonhà vệ sinh tham quan làm gì! Lúc đến các em có nhìn thấy các nắp cống hình chữnhật đúng không, mở những cái nắp đó ra là có thể làm nhà vệ sinh rồi”. Cô chủnhiệm chỉ ra đằng xa nói.
“Hả? Chính là cái đó ạ!Còn phát huy được như thế ạ?”. Triệu Diệp hỏi với vẻ sửng sốt: “Ai thiết kế vậycô? Gấu thật!”.
“Không biết đúng không?Thế nên cô chủ nhiệm giao cho cậu dẫn mọi người đi vệ sinh là để cậu được quansát ở cự li gần, quay về viết báo cáo, hội báo với chúng tớ, sau vụ này về cậunên viết bài luận “Một số suy nghĩ về nhà vệ sinh ở quảng trường Thiên An Môn”.Trần Tầm nháy mắt nói.
“M.kiếp! Tôi thấy dạonày cậu lắm chuyện quá đấy!”. Triệu Diệp xông đến ra sức ấn đầu Trần Tầm xuống,mọi người liền cười ngặt nghẽo, cô Hầu vừa cười vừa phê bình cậu ta: “TriệuDiệp! Không được nói bậy!”.
Khi quảng trường ThiênAn Môn rộng lớn vang lên giai điệu của bài hát Yêu đất nước Trung Hoa, khôngkhí tự nhiên sôi động hẳn lên. Điệu múa bình thường uể oải, đột nhiên cũng trởnên tràn đầy sức sống, hàng nghìn người cùng nhau xoay tròn, biểu diễn rấtnhuần nhuyễn, cảnh tượng vô cùng hoành tráng, đẹp mắt.
Thỉnh thoảng Phương Hồichạm mặt với Trần Tầm, cả hai đều nhìn nhau cười, cả hai đều cảm thấy mình thậtmay mắn, giữa biển người mênh mông len lén tận hưởng cảm giác yêu nhau. Tôinghĩ đây cũng được coi là một sự lãng mạn, giữa bao nhiêu người như vậy, gặpđược nhau cũng không phải dễ dàng gì, đối với họ trong độ tuổi đó, hiểu nhaulại càng đáng quý hơn.
Buổi dạ hội đã được mởmàn, bầu ười đêm được bắn rất nhiều pháo hoa rực rỡ, loại pháo hoa đó khônggiống với loại pháo hoa bình thường chúng ta vẫn gặp, quả pháo nào cũng đượcchế tác rất cầu kì, được bắn lên bằng đại bác, hoa nở giữa không trung rất lớnvà đầy đặn. Vì đứng rất gần, cảm giác như đưa tay ra là có thể chạm được vào,thế nên nhìn như sông ngân hà đang tài rộng trên đỉnh đầu. Đám Phương Hồi chưabao giờ được ngắm pháo hoa đẹp như vậy, đứa nào cũng nhảy nhót tưng bừng nhưtrẻ con, rộn ràng, hăng say.
Nhạc lại cất
lên, TrầnTầm kêu gọi bạn bè: “Các anh em! Nhảy đi, buổi múa tập thể cuối cùng đó! Tất cảhãy nhiệt tình lên!”.
“Nhảy đi, nhảy đi!”.Triệu Diệp kéo Lâm Gia Mạt.
“Gì vậy… Tớ đâu cóđứng trong đội này…” Lâm Gia Mạt thắc mắc.
“Haizz! Đã bảo là buổimúa tập thể cuối cùng rồi mà, lại còn quan tâm đến việc đứng ở đâu nữa! Đợi đếndịp 100 năm quốc khánh, bọn mình đều gần 70 rồi, làm sao còn múa được nữa! Đếnlúc đó không còn cơ hội múa chung một bài nữa đâu, thôi cứ múa đi, mau lên!”.
Triệu Diệp tranh thủnhạc của bài Vũ điệu thanh xuân vang lên, làm một động tác mời rất lịch lãm.Lâm Gia Mạt nhìn vẻ quái đản của cậu mà bật cười ha ha và vui vẻ nắm chặt taycậu.
Tiếng sóng giữa quảngtrường ngân vang đến tận chân ười, Lâm Gia Mạt bịt tai gọi lớn Phương Hồi,Phương Hồi vẫn không nghe thấy cô nói gì, hai đứa khua tay múa chân một hồi,mới hiểu Lâm Gia Mạt nói là “chụp ảnh”. Phương Hồi liền đưa máy ảnh cho cô chủnhiệm, nhờ cô giúp, Lâm Gia Mạt vội kéo đám Trần Tầm đi đến, năm đứa túm tụmlại, mỗi đứa một tư thế, giữa trời đêm tràn ngập pháo hoa, chụp một tấm ảnhchung duy nhất trong cuộc đời năm đứa.
Đại lễ kỉ niệm thu hútsự chú ý của cả thế giới đó, trong mắt các chàng trai, cô gái ấy, cuối cùng đãbiến thành bóng của pháo hoa trong bức ảnh. Họ không biết lịch sử sẽ ghi chépthế nào, cũng không hề ý thức được rằng đã trở thành bộ phận tổ thành của mộtngày quan trọng. Là một trong số hàng vạn người đang ngửa đầu lên nhìn cảnh tượnghoành tráng đó, lúc đó Phương Hồi chỉ đơn thuần là cảm thấy vui, đến nỗi quênmất việc mình và Trần Tầm đã len lén nắm lấy tay nhau, Kiều Nhiên đứng sau, ánhmắt lộ rõ vẻ kinh ngạc và buồn bã.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 05: Trưởng thành 03
4
Tính cách quyết định sốphận, câu nói này thật chí lí. Ví dụ Trần Tầm và Kiều Nhiên, theo lời miêu tảcủa Phương Hồi thì tôi cảm thấy Trần Tầm rất giỏi trong việc tạo ra vấn đề, cònKiều Nhiên thì giỏi giải quyết vấn đề; Trần Tầm thích thể hiện, Kiều Nhiên giỏiquan sát; Trần Tầm kiên quyết, quyết đoán, Kiều Nhiên cũng kiên quyết nhưng lạido dự. Quá trình làm việc của Trần Tầm là suy nghĩ, hành động rồi lại tiếp tụcsuy nghĩ, còn Kiều Nhiên thì suy nghĩ, suy nghĩ sau đó mới hành động.
Tóm lại, có thể nói thếnày, Trần Tầm là mẫu chàng tai tấn công, còn Kiều Nhiên là kiểu mẫu phòng thủ.Điều này đã quyết định trực tiếp đến số phận của họ và Phương Hồi, yêu và hận,trách móc và tha thứ, tương ngộ và biệt li.
Sau khi đại lễ kỉ niệm50 năm quốc khánh vào ngày 1-10 kết thúc, trường F lại đi bộ tập thể về trường.Có lẽ là buổi cuồng hoan lúc trước tiêu hao quá nhiều năng lượng, học sinh đềuyên tĩnh trở lại. Phương Hồi cũng không còn sức nói chuyện với đám Trần Tầmnữa, cô có một việc gấp đang phải lo, vô cùng khó xử.
Vì sau khi tan cuộc đêmđã rất khuya, nên nhà trường yêu cầu phụ huynh đến đón con về nhà. Sau khi biếtchuyện, ông Phương Kiến Châu và bà Từ Yến Tân tranh nhau đến đón con gái, bà TừYến Tân cho rằng đã muộn thế rồi, múa hát lại mệt, dĩ nhiên là phải lái xe đếnđón Phương Hồi về khu Cự Long để nghỉ. Còn ông Phương Kiến Châu lại cho rằngminh đi xe đạp đến trường, sau đó để xe đạp ở trường và bắt taxi về nhà cũngđược, không cần thiết phải lái xe đến trường ầm ĩ. Không ai thuyết phục đượcai, tranh cãi được mấy câu lại động đến vấn đề tiền bạc, một người nói cô có íttiền bẩn, có gì là ghê gớm. Một người nói tiền bẩn thì sao, có ít tiền bẩn nàylàm cho con gái được ngồi lên xe ô tô nhập khẩu sang trọng, tha hồ thoải mái,không cần thiết phải tối đến mò đi gọi xe, lại còn phải mở mắt thật to để gọixe Hạ Lợi cước rẻ, 1,2 tệ/km, không dám gọi xe Phú Khang 1,6 tệ/km. Hai ngườiliền lớn tiếng cãi nhau, rồi cả hai cùng ném điện thoại, cuối cùng cũng khôngđi đến được kết quả gì. Phương Hồi sợ họ đều đến, lại cãi nhau ầm ĩ trước cổngtrường, thế nên sau khi đến trường cô liền vội vàng chào mọi người, chạy racổng chờ, trong lòng cũng muốn về nhà cùng ba. Không phải cô nghĩ gì đến chuyệnkhác, mà chỉ cảm thấy ba đạp xe xa như vậy đến trường cũng tội, không thể để bavề nhà một mình được, mẹ có xe thì đỡ hơn.
Trần Tầm nhìn thấyPhương Hồi ra về bèn lấy xe của mình, con trai không phiền phức như con gái,cậu không bảo ba mẹ đến đón. Trần Tầm bước đến nhà để xe, nhìn thấy Kiều Nhiên,cậu cũng không có ba mẹ đến đón, trầm tư như đang suy nghĩ gì đó, vừa xoay chìakhóa vừa ngẩn người. Trần Tầm bước đến vỗ lên vai cậu nói: “Hê! Nửa đêm nửa hômnghĩ ngợi gì vậy?”.
Kiều Nhiên ngoái đầunhìn cậu rồi cúi đầu mở khóa xe hỏi: “Nhà cậu không có ai đến đón à!”.
“Không! Mất thời gian,bọn mình lớn ngần này rồi, đâu có phải đám học sinh tiểu học nữa đâu, cần gìphải đón rước. Hơn nữa chắc chắn hôm nay an ninh rất ổn, làm sao có thể xảy rachuyện gì được?”. Trần Tầm cũng mở khóa xe, dắt xe ra nói.
“Thế cùng về nhé”. KiềuNhiên quấn chiếc khăn von dùng trong buổi múa vào ghi-đông, ngoái đầu lại nói.
“Ừ, về thôi”. Trần Tầmnhảy lên xe nói.
Ánh trăng dát một lớpánh sáng màu bạc lên người hai chàng trai, bọn họ đạp xe song song với nhaugiữa đường phố vắng vẻ, trên người toát ra hơi thở chỉ có riêng ở những conngười trẻ tuổi. Đêm tối và ánh trăng khiến trái tim con người yên tĩnh trở lại,giữa cảnh tượng này, cuối cùng Kiều Nhiên đã hỏi ra câu hỏi mà mình thắc mắc từbấy lâu nay. Giọng cậu bình thản, hỏi rất thẳng thắn: “Trần Tầm, có phải cậuthích Phương Hồi không?”.
Trần Tầm hơi bất ngờ,cậu sững người ra một lát, sau đó nở một nụ cười rất tự nhiên: “Ừ! Tôi thíchPhương Hồi… cậu ấy cũng thích tôi, thực ra bọn tôi đã là bạn của nhau rồi!”.
Kiều Nhiên đứng ngượcsáng, không nhìn rõ nụ cười của cậu, mặc dù trăng rất sáng, nhưng cậu cảm thấythế giới như tối sầm lại. Cảm giác tối sầm này khiến trái tim cậu đột
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




