|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
giác dinh dính khiếncô rất khó chịu.
“Chị ấy là ai vậy?”. NgôĐình Đình hỏi nhỏ.
“Chị ấy hả! Chị dâuem!”. Bạch Phong cười ranh mãnh nói.
“Chị dâu?”.
“Tức là vợ anh ấy!”.Bạch Phong cười lớn, cô gái đó có vẻ ngại, đấm cho cậu một quả rất đau.
Lúc ra khỏi nhà BạchPhong, Ngô Đình Đình đã khóc, cô vừa quệt nước mắt vừa ăn kẹo, trên đường về,cô đã gặp Trần Tầm, Trần Tầm hớt hơ hớt hải ghé sát vào mặt cô, hỏi liên hồi cóchuyện gì vậy. Ngô Đình Đình liền lùi ra sau hai bước, túm chặt chiếc váy rađằng sau, ngước mắt lên hỏi: “Đẹp không?”.
“Không đẹp lắm”. TrầnTầm nghiêng đầu, trả lời với vẻ thắc mắc.
“Đẹp chứ! Cậu chẳng hiểugì cả!”. Ngô Đình Đình hào hứng xoay tròn một vòng.
“Thế… thì đẹp vậy”.Trần Tầm đành phải nói.
“Thực ra…”. Ngô ĐìnhĐình cúi đầu xuống: “Tớ cũng không thấy đẹp…”
Bạch Phong chưa bao giờcho Ngô Đình Đình cái gì, tình cảm lại càng không. Cậu ta tốt với cô như mộtngười thích một con búp bê, cho đến tận khi cậu ra đi cũng vẫn là như vậy.
Hôm đó thấy Ngô ĐìnhĐình đến, cậu ta lại dúi vào tay cô nắm kẹo, dường như cậu luôn để sẵn trongtúi cái gì đó ngon cho cô. Ngô Đình Đình đón lấy rồi cho vào miệng ngậm, vògiấy kẹo thành hình chiếc que.
“Có đẹp không?”. Ngô ĐìnhĐình như sực nhớ ra điều gì, cô vội vàng đưa tay ra sau túm chặt váy lại.
“Đẹp! Đình Đình nhà taxinh nhất rồi!”. Bạch Phong cười nhìn cô túm váy.
“Đẹp hơn vợ anh không?”.Miệng Ngô Đình Đình thốt ra chữ “vợ” non nớt, nghe rất buồn cười.
“Ừ! Đẹp hơn chị ấy!”.Bạch Phong cúi xuống vẹo má cô nói.
“Thế em làm vợ anh đượckhông?”. Ngô Đình Đình nói với vẻ rất ngây thơ và chân thành.
Bạch Phong liền bậtcười, cuối cùng nhìn Ngô Đình Đình như sắp mếu và nói, “Được”.
“Em lớn nhanh lên! Lớnnhanh sẽ làm vợ anh!”.
“Vâng!”.
Đây là cuộc nói chuyệncuối cùng của bọn họ, với mơ ước tuyệt đẹp đó, Ngô Đình Đình không thể ngờ đượcrằng, cô và Bạch Phong lại chia tay nhau ở đây, không biết bao giờ mới được gặplại.
Hơn hai giờ đêm, có haichiếc xe cảnh sát chạy vào con ngõ, đèn xanh đỏ nhấp nháy, khiến nhà nào cũngthấp thỏm lo âu. Ngô Đình Đình nằm mơ màng trong lòng mẹ, ba cô và mấy chú báckhác cùng ra ngoài xem. Một lát sau, họ quay vào, mẹ cô bước đến, hỏi với giọnglo lắng: “Có chuyện gì vậy? Nhà ai xảy ra chuyện gì à?”.
“Nhà ông Bạch”.
“Cháu ông ấy làm vỡ đầungười ta! Cảnh sát đang bắt!”
“Ôi má ơi! Sao thằngBạch Phong to gan thế nhỉ? Đã bắt được chưa?”.
“Chưa! Nó trốn đi lâurồi, tối không thấy về nhà. Cái gia đình này lạ thật, anh đã bảo là đừng choĐình Đình chơi với nó mà em cứ không nghe! Em coi đó! Bây giờ để mất cả mạngrồi đấy!”.
“Ai không nghe hả! Emnói nó nhưng nó có chịu nghe đâu! Đình Đình! Đình Đình… Ấy? Con bé chạy đâurồi nhỉ!”.
Nghe thấy tên BạchPhong, Ngô Đình Đình đã chạy ra ngoài từ lâu, cô đứng ở cổng và gặp Trần Tầmcũng vừa nghe tin chạy đến, hai đứa tròn mắt nhìn nhau, không ai nói với ai câunào, một hồi lâu Ngô Đình Đình với run rẩy hỏi: “Cậu nghĩ chắc Bạch Phong khôngsao chứ?”.
“Không sao chứ?”. Câunói của Trần Tầm không hề giống với câu trả lời.
“Không sao, chắc chắnkhông sao”. Ngô Đình Đình cố gắng khẳng định rất quả quyết.
“Cuối cùng hai đứa đã bịbố mẹ lôi về nhà, hồi đó chúng tưởng rằng ngủ một giấc, sáng mai dậy, mọi việcsẽ tốt trở lại, có thể hỏi trực tiếp Bạch Phong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì,nhưng từ đó trở đi chúng không còn được gặp cậu ta nữa.
Vụ án liên quan đến BạchPhong rất đơn giản, đám đông đánh nhau sau khi uống rượu, nhiều người bịthương, một người thiệt mạng, nghi phạm ngoài Bạch Phong ra, còn hai người nữađang bỏ trốn, đang bị truy nã. Người thiệt mạng là học sinh trường dạy nghề nọ,nghe nói là trong lúc hỗn loạn, Bạch Phong đã cầm chai bia đập vào sau gáy cậuta, khiến đối phương chết ngay tại trận. Hầu hết những cậu dính líu đến vụ ánđều bị đưa vào toi cải tạo, còn lại một số có tình tiết nhẹ, cũng bị nhà trườngxử phạt.
Sự kiện Bạch Phong ồn àođã kết thúc, ngoài việc sau khi cơm no rượu say, mọi người thỉnh thoảng nhắcđến vài câu, không ai còn nhớ gì đến cậu ta nữa. Chỉ có Ngô Đình Đình là ngườithay đổi theo cậu ta, sau đó cô và đám bạn của Bạch Phong đã chơi với nhau,cũng bắt đầu mặc quần áo bó sát người, trang điểm, nói bậy. Cô đã thu thập tấtcả các đầu mối, đi tìm hiểu mọi chuyện đã từng xảy ra với Bạch Phong. Cô ngangngạnh và khăng khăng cho rằng, một ngày nào đó Bạch Phong sẽ trở về. Kể cảkhông thể thực hiện lời hứa của mình, nhưng ít nhất đến khi nhớ lại, cả hai vẫncó thể nhìn nhau mỉm cười. Đây là suy nghĩ đã theo đuổi cô suốt thời thiếu nữ,kéo dài rất nhiều năm.
“Thế còn cậu thì sao? Cóphải vẫn thích cậu ấy hay không?”. Phương Hồi lặng lẽ hỏi.
“Làm gì có! Không phảibây giờ đã có cậu rồi đó sao!”. Trần Tầm vuốt nhẹ tóc cô, thở dài nói: “Tớkhông còn thích nữa. Tớ cảm thấy hai đứa đến với nhau, nhất thiết là phải đặtđối phương ở vị trí cao nhất trong trái tim mình, không ai có thể thay thế.Nhưng rõ ràng là tớ không thể thay thế được vị trí của Bạch Phong trong tráitim Đình Đình. Tớ không muốn bấm bụng cầu toàn, cậu ấy cũng không muốn hạ thấpyêu cầu của mình. Nếu đã như vậy thì tội gì phải đến với nhau?”.
“Vì điều này mà cậu bỏcuộc ư? Cậu ích kỉ thật đấy… không thể hi sinh một chút được sao…”. PhươngHồi lắc đầu nói.
“Không phải thế… Hêhê, tóm lại tớ là người rất cực đoan, cậu đừng để tớ biết có chuyện gì có lỗivới tớ nhé!”. Trần Tầm liền cười nói.
“Nhưng tớ vẫn thấythương cậu ấy. Tớ cảm thấy cậu ấy thực sự không đáng phải làm như vậy, vì cuộcđời của Bạch Phong mà thay đổi cả cuộc đời mình và sau khi thay đổi mình lạikhông thể gây ảnh hưởng gì cho Bạch Phong, sự chờ đợi này thật là vô nghĩa”.
“Có nhiều chuyện, đốivới cậu là vô nghĩa, đối với người khác lại chưa chắc”. Phương Hồi nhẹ nhàngnói, qua giọng Trần Tầm, cô cảm nhận được rất nhiều điều không cam tâm, cảmgiác này khiến cô rất không thoải mái.
“Thôi thôi! Không nóinữa! Đi thôi! Tớ đưa cậu về nhà… Ấy, sao cậu lại để vậy?”. Trần Tầm đứng dậykéo Phương Hồi, màu cam bình thường rất ưa nhìn, giờ đã biến thành vết loangrất đáng sợ.
Phương Hồi liền cườibuồn, kể cả tỏ ra không quá quan tâm, nhưng trên thực tế cũng vẫn luống cuống,không giấu nổi vẻ chua xót trong lòng. Trong trái tim Trần Tầm, cuối cùng vẫncó khoảng trống mà cô không thể xen vào.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 05: Trưởng thành 05
6
Tôi cảm thấy câu nóilòng dạ con gái sâu như biển cả rất không ổn, tôi cho rằng, lòng dạ của con gáisâu như hố đen vũ trụ! Bạn tưởng rằng bạn đã hiểu được phần nào vấn đề, nhưngthực ra chỉ là một cái bóng mong manh, nội dung thực tế cách bạn ít nhất hàngvạn năm ánh sáng.
Giữa tôi và Phương Hồiđã xảy ra một chuyện không vui.
Nguyên nhân là gì tôicũng không rõ, điểm khác với bình thường là chúng tôi đã gặp Hoan Hoan trongkhi đi chợ mua thức ăn. Lúc đó chúng tôi đang ra sức trả giá rau và dưa chuột,ông chủ trả lời chúng tôi khá thờ ơ, vì ở hàng bên cạnh, có khách hàng đang rasức hạ thấp giá trị của món củ cải với mức kinh khủng hơn. Và hai
người đóchính là Hoan Hoan và anh bạn người Australia của cô ấy.
Cuối cùng hai đôi chúngtôi đã ôm dưa chuột và củ cải rồi giáp mặt với nhau, không thể không nói đây làcảnh tượng khá ngại ngùng, đặc biệt là khi tôi phát hiện ra anh chàng ngườiAustralia đó nhìn chẳng khác gì một con heo, khóe mép tôi giật giật một cáchrất mất tự nhiên. Tôi thầm nghĩ rõ ràng là cô nàng này đã chửi tôi gián tiếp,cô ta đá tôi để chọn hắn ta, không phải vì hắn ta hơn tôi đó sao? Tuy nhiên…m.kiếp!
Hắn hơn tôi ở bộ phậnnào hả?
Lông mày Hoan Hoan giậtgiật, tôi biết đây cũng là biểu hiện bất bình thường của cô nàng. Cô nàng liềnkéo khuỷu tay của anh chàng đó như thể hiện rõ lập trường, chào bằng câu tiếngAnh vẫn rất sặc mùi Tư Xuyên: “Hi!”
Tôi nghĩ bụng, lại còngiả vờ nữa! Tổng cộng có bốn người, ba người là người Trung Quốc, cần đếch gìphải đánh rắm Tây nữa!
“Xin chào!”. Tôi trả lờirất lịch lãm: “Bạn em à? Khá đó nhỉ! Anh còn tưởng em sẽ không bao giờ đến chợđể mua rau nữa cơ! Hôm nay đến đây để tìm kiếm sự lãng mạn à? Hai người trả giáăn ý quá!”.
“Cũng… được”. Rõ rànglà mặt cô nàng tái đi một lát, sau đó liền liếc nhìn Phương Hồi nói: “Về ở vớinhau rồi à!”.
Trong lúc Phương Hồichưa kịp trả lời thì tôi đã túm tay cô trước và nói: “Ừ!”.
Thực ra trong lòng tôicũng không dám chắc, chẳng may Phương Hồi buông ra câu “làm gì có” thì tôi mấtmặt thực sự. Nhưng cô lại rất phối hợp, ngoan ngoãn giữ nguyên bàn tay mềm mạitrong lòng bàn tay tôi, giống như đôi tình nhân rất tình cảm.
“Em biết ngay mà…”.Hoan Hoan tỏ ra rất hiểu vấn đề: “Thế nên hồi đầu em đã rất sáng suốt, ngay từđầu anh đã thích cậu ấy rồi đúng không?”.
Mặc dù cô ấy nói khôngđúng, nhưng tôi cũng không phản bác, vì ít nhất là cô đã đoán đúng được mộtnửa, hiện tại đúng là tôi thích Phương Hồi. Ngoài ra, nét buồn buồn trên khuônmặt Hoan Hoan, khiến tôi cũng cảm thấy nao lòng. Tôi không thấy đã khi cô sốnghạnh phúc hay không hạnh phúc, cùng là người lưu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




