watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10142 Lượt

lạc nơi xứ người, tội gì phảinhư vậy?
“Nếu không phiền, cácbạn có thể nói tiếng Anh được không?”. Cuối cùng, gã đàn ông như con heo đi bêncạnh đã lên tiếng.
Hoan Hoan lập tức cườirạng rỡ, giới thiệu chúng tôi với nhau rất dịu dàng, dĩ nhiên không nói tôi làngười yêu cũ của cô mà chỉ nói là bạn học.
Gã đó hàn huyên vài câu,ánh mắt hắn nhìn Phương Hồi vô cùng soi mói, tôi không thể chịu nổi, nói dăm bacâu rồi kéo cô đi mất.
Vừa đi khuất, Phương Hồiliền hất tay tôi ra, cú hất đó khiến tôi hiểu ra được rằng chắc chắn cô khôngvui cho lắm. Tôi vội vàng ghé sát vào cô và hỏi: “Sao vậy?”.
“Chẳng sao cả! Người tađi xa rồi, bọn mình cũng không cần thiết phải đóng kịch nữa”.
Cô nàng này thông minhthật, trò mèo đó của tôi bị cô đi guốc trong bụng.
“Ừ, đúng vậy, thế sao emlại giận?”.
“Ai giận?”.
“Em coi em kìa, miệngnói không giống với những gì đang nghĩ trong đầu! Mặt đang còn nhăn mà còn nóimạnh!”.
“Xí, cũng không biết ailà người miệng nói không giống với những gì đang nghĩ trong đầu!”. Cô cười gằnmột tiếng, khiến tôi thực sự không thoải mái.
“Em nói đi! Anh miệngnói không giống với những gì đang nghĩ trong đầu như thế nào hả?”.
“Sao phải nói ra điều đóvới Hoan Hoan! Rõ ràng là anh vẫn còn nhớ cậu ấy!”.
“Hiện giờ anh làm gì cònthời gian nhớ đến cô ấy nữa!”
“Thế tại sao anh lạinâng niu chiếc cốc của Hoan Hoan thế hả?”.
“Anh…”
“Thôi! Không phải thanhminh nữa, không phải anh vẫn thường nói đó sao? Thanh minh chính là giấu giếm,giấu giếm chính là thú tội!”.
Tôi tức đến bật cười,bình thường tôi nói chuyện, Phương Hồi thường không để ý gì nhiều, nhưng mỗikhi chúng tôi cãi nhau, cô lại luôn lôi ra những câu mà tôi đã từng nói để chặnhọng tôi.
“Anh phát hiện ra đượcrằng, em chính là khắc tinh của anh!”. Tôi đón lấy túi xách trên tay cô và nói.
“Không dám!”. Phương Hồikhông tranh mà giao chiếc túi cho tôi, nhưng vẫn còn chưa hết ấm ức.
“À! Anh hiểu rồi, emghen đúng không?”. Tôi trêu cô, mặc dù là câu nói đùa, nhưng tôi vẫn ôm mộtniềm hi vọng cao xa.
“Trương Nam! Anh đừngnói linh tinh có được không!”. Phương Hồi trợn mắt nhìn tôi, cắt đứt luôn ýnghĩ của tôi.
Tôi liền cười mỉa mìnhvà nói: “Anh giữ lại chiếc cốc của cô ấy, không có nghĩa rằng anh vẫn thích côấy. Giống như việc em đã vứt hết mọi thứ của Trần Tầm, nhưng cũng không cónghĩa rằng em đã quên cậu ấy. Nói thế này nhé, không phải con người chỉ có haicung bậc tình cảm là yêu và hận, mà còn biết nhớ nhung, biết oán trách, biếthoài niệm, biết than thở. Không thể nói anh và Hoan Hoan chia tay nhau rồi thìanh chỉ có thể căm ghét cô ấy đúng không? Dù thế nào thì bọn anh cũng đã từngcó một quãng thời gian rất vui vẻ, vì quãng thời gian này mà anh không thể quênhẳn cô ấy được, không người đàn ông nào có thể làm được! Dù có nói cũng chỉ lànói dối em! So bì, tị nạnh với quá khứ chẳng có gì là thú vị cả, một người phụnữ sáng suốt sẽ không bao giờ tính toán đến chuyện làm thế nào để chiếm đượcquá khứ của người đàn ông, mà chỉ suy nghĩ xem làm thế nào để có được hiện tạivà quá khứ của anh ta!”.
Thực ra lúc đó tôi nóinhư vậy cũng không có ý gì đặc biệt, chỉ phát biểu cảm tưởng của mình mà thôi.Tuy nhiên, Phương Hồi đã động lòng vì những câu nói đó, cô trầm ngâm một látrồi nói: “Không ngờ anh lại rất để ý đến vấn đề này!”.
“Ừ! Trải qua thực tiễnanh mới hiểu được điều đó!”.
“Tuy nhiên…”. PhươngHồi ngoảnh đầu lại nhìn tôi cười buồn bã: “Tại sao anh không nói với em khi em16 tuổi?”.
Tôi hơi khựng lại, sauđó cũng cười buồn nói: “Thế tại sao em không quen anh hồi em 16 tuổi?”.
Sau khi nghe Trần Tầm kểvề chuyện của Ngô Đình Đình, Phương Hồi ít nhiều cũng có phần nhạy cảm hơn.
Thực ra khi chưa biết sựthật, cô cũng rất quý Ngô Đình Đình, vì trong đám bạn thời để chỏm của TrầnTầm, Ngô Đình Đình là người cứu cho cô nhiều bàn nguy nhất và cũng là ngườiquan tâm đến cô nhiều nhất. Nhưng hiện giờ Phương Hồi không còn cảm kích nhưthế nữa, cô nghĩ chắc chắn Trần Tầm và Ngô Đình Đình đã thương lượng với nhauchuyện gì đó, chính vì thế Ngô Đình Đình mới tỏ ra thân thiện với cô. Ngô ĐìnhĐình chịu làm như vậy không phải là vì Phương Hồi, chấp nhận cô bạn này, mà chỉlà vì giúp Trần Tầm. Kết hợp với những chuyện mờ ám mong manh đã từng xảy ragiữa họ, Phương Hồi có cảm giác như bị lừa.
Tuy nhiên Trần Tầm khônghiểu được suy nghĩ này của Phương Hồi, cậu cảm thấy chia sẻ quá khứ của mìnhvới cô là chuyện khiến cả hai người đều cảm thấy thoải mái, nhẹ nhàng. So vớinhững lời suy đoán nặng nề về chuyện của Lí Hạ, nói thẳng ra không phải sẽ hayhơn sao? Thế nên cậu không ngại ngần khi tiếp tục nhắc đến Ngô Đình Đình trướcmặt Phương Hồi, cũng chính vì thế mà đã không để ý đến vẻ sầm mặt của PhươngHồi.
Do sinh nhật của TrầnTầm để lại những kí ức rất không vui, thế nên đến lượt sinh nhật mình, PhươngHồi cũng không định tổ chức gì nữa. Mãi cho đến ngày 9-10, không kìm được nữa,Kiều Nhiên mới hỏi Trần Tầm xem định tổ chức thế nào.
Trần Tầm nói cậu vàPhương Hồi không định tổ chức gì nữa, Kiều Nhiên liền lắc đầu, nói hai đứa cậulà chuyện của hai đứa cậu, năm đứa bọn mình là chuyện của năm đứa bọn mình,không thể coi là một được. Cuối cùng bọn họ đã đi đến thống nhất, một đứa buổitrưa đi mua bánh gato, một đứa đi mua quà, dĩ nhiên là đều phải giấu PhươngHồi.
Sau khi tan học, PhươngHồi mới được kéo đến một góc trường, cô vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy chiếcbánh gato viết dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật Phương Hồi” và ba khuôn mặt rấtranh mãnh của ba anh chàng vì gian kế đã thành công.
Mọi người tặng cô mộtcon gấu bông, vòng cổ của con gấu là quà riêng của Trần Tầm, cậu cũng làm mộtchiếc vòng đeo cổ, xuyên cả những hạt vòng bị rơi trong buổi sinh nhật của mìnhvào, trong chiếc bình thủy tinh thấp thoáng tên hai đứa.
Phương Hồi cười rất hạnhphúc, suýt thì rơi nước mắt.
Chiếc bánh gato đó khôngthoát khỏi số phận bị chia năm xẻ bảy, bọn họ quệt kem lên mặt nhau, kính KiềuNhiên bị quệt khắp, tóc Lâm Gia Mạt cũng dính kem, Triệu Diệp nói trên ngườicậu ta, chỗ nào có lỗ là có kem, hai má Trần Tầm bị quệt một bên xanh, một bênđỏ, còn mặt Phương Hồi gần như không nhìn rõ các nét nữa.
Lâm Gia Mạt và PhươngHồi vào gội đầu dưới vòi nước tong nhà vệ sinh nữ, vừa gội vừa hắt xì hơi, LâmGia Mạt vắt đuôi tóc mình nói: “Sao chỗ này cũng có nhỉ! Tại Triệu Diệp hết!Cậu ta không ném thì mình đã không ném trả!”.
“Đúng vậy! Nước lạnhthật đấy!”.
“Còn bảo lát nữa đến khugiải trí ở Lam Đảo chơi nữa! Như thế này làm sao đi nổi!”.
“Hay là lấy khăn trảibàn lau tạm vậy, đi thôi! Lạnh quá!”.
Họ ra khỏi khu giảngđường, Trần Tầm liền bước tới, đưa áo khoác đồng phục của mình cho họ, nói:“Lấy cái này lau đầu đi! Đừng để lạnh!”.
“Hay quá! Cũng còn hơnlà khăn trải bàn!”. Lâm Gia Mạt đón lấy, cười nói.
“Cậu có lạnh không?”.Phương Hồi nhìn chiếc áo phông của Trần Tầm hỏi: “Tối về thì làm thế nào?”.
“Không sao, cậu launhanh lên!”. Trần Tầm chụp chiếc áo rộng thùng thình lên đầu cô và lau rất cẩnthận.
Đúng lúc Kiều Nhiên đira, nhìn thấy cảnh đó, cậu lại nhìn xuống chiếc áo sơ mi mình vừa cởi ra rồilặng lẽ nhét vào ba lô.
“Khô rồi thì đi thôi!Hôm nay tớ muốn đấm bốc! Phá kỉ lục của Lam Đảo!”. Triệu Diệp xách ba lô củabọn họ đến nói.
“Đi thôi!”. Trần Tầmchụp chiếc áo khoác lên đầu Phương Hồi nói: “Cậu cứ giữ đấy, đừng để gió!”.
Hồi đó nếu hôm nào ítbài tập, thỉnh thoảng bọn họ cũng đến khu giải trí Lam Đảo chơi một lúc, đó làkhu có rất nhiều trò game trên tầng thượng của siêu thị Lam Đảo, không ít tròchỉ cần bỏ tiền xu vào là có thể chơi, 1 tệ một lần, thường là xem thì nhiều màchơi thì ít. Thông thường, hành trình của bọn họ là thế này: Đến siêu thị HảiLam Vân Thiên và Kama ngay bên cạnh để hưởng máy lạnh hoặc lò sưởi. Xúm quanhcác quầy hàng cao cấp để tìm những đồ mới lạ, đếm sau giá niêm yết có mấy số 0,hồi đó các siêu thị vẫn còn khá thật thà, món đồ 10.000 tệ, họ sẽ không ghithành 9.999 để lừa bạn. Sau khi than thở, xuýt xoa một hồi, sẽ có một đứa caogiọng thề rằng: “Bao giờ phất lên, tớ sẽ tặng cho mọi người!”, “Bọn mình chơimột cái, ném một cái, còn lại một cái vứt cho thú cưng chơi!”, “Thôi đi! Saunày khu vực này sẽ không gọi là Hải Lam Vân Thiên nữa, nó sẽ thuộc quyền sở hữucủa gia đình tớ, có huy hiệu của nhà tớ! Huy hiệu gia đình ấy, biết không! Tớsẽ phát cho các cậu mỗi người một cái, mang nó đến địa bàn của tớ, tha hồ chơibời!”.
Mãi cho đến tận bây giờ,khi kể lại những chuyện này, Phương Hồi vẫn bật cười, cô nói chỉ tiếc rằng siêuthị đó không nể nang người khác cho lắm, chưa kịp đợi đến khi họ phất lên thìđã thay đổi bộ mặt trước rồi. Tôi liền lắc đầu nói, đây chính là khoảng cáchgiữa ước mơ và hiện thực!
Cỗ máy nổi bật nhấttrong khu giải trí ở Lam Đảo chính là máy nhảy, luôn có người xúm vào xem. Cáitrò đó người bình thường đều không dám bước lên đó để thể hiện, nhảy nhót mộthồi không được mấy điểm thật không còn mặt mũi nào khi chui ra. Chui vào đóchơi toàn là các “cao thủ võ lâm”, nhạc và bước nhảy đều thuộc làu làu, nhìnbọn họ biểu diễn cũng

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT