|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đen oai vệ, đang dùng thái độ ôn nhu, lễ phép cúi đầu trước ba mẹ cô bên kia… Lại càng ngẩn ngơ hơn khi thấy mẹ cô xúc động gật đầu, ba cô thì vỗ vỗ vai anh mà nói :
– Con có thể tới được, là tốt rồi.
Jacky nhiệt tình cười rồi vâng dạ, cũng không kịp liếc qua cô một chút, thì đã bị hai tên tiểu quỷ kia nhảy vào ôm tay, ôm chân, bá vai, bá cổ :
– Anh xem anh xem, em cao gần bằng anh rồi này.
– Còn em, em đẹp trai gần bằng anh rồi nhá
Anh vừa đẩy hai tên nhóc xuống vừa nạt :
– Nghiêm túc chút cho anh, còn đang nói chuyện với người lớn.
Ô, thế mà hai tên nghịch như quỷ này, lại răm rắp nghe lời, đến cô còn phải dọa, gọi ba mẹ chúng sang kéo về, thì mới yên ắng được nhà cửa, thế mà anh chỉ cần nói một câu, lại khiến Quang Tiến và Nhất Trường ở yên một chỗ…chuyện gì đây trời ?
Lại nghe anh hướng mẹ cô nói tiếp :
– Con chuẩn bị chút hoa quả.. (anh vừa cười rạng rỡ vừa nói) đây là con chuẩn bị đúng theo sở thích của cả nhà đấy ạ..o_o ba mẹ con có nhờ con chuyển lời…chờ thời điểm thích hợp, ba mẹ con sẽ về gặp cô chú ạ.
Lúc này anh mới liếc mắt đầy ẩn ý, nhìn sang Andy. Nhưng cũng nhanh chóng quay sang nói với mẹ cô :
– Mẹ con nói, cô nhất định phải chuẩn bị tinh thần, khi gặp cô sẽ cùng cô không ăn không ngủ vài hôm để tiếp tục thiết kế mấy bộ trang sức nữa. o_o
Rồi lại nhìn sang phía ba cô huyên thuyên cái gì nữa, cô cũng chẳng hiểu :
– Còn ba con nhắn, chú tập luyện thêm đi, vì dạo này ba con rất tích cực, chắc chắn ván cờ lần này, sẽ thắng chú o_o
Ba cô cười vang gật đầu :
– Ta cũng muốn xem, một thời gian dài luyện tập, chuyên môn của ba con đã tiến triển đến bước nào rồi.. Ha ha
Đây đúng là thú vui của ông nha, mỗi khi thua ông thì ba của Jacky lại bày ra những biểu hiện.. khiến ông thật sảng khoái tinh thần..ha ha..
Vừa đến đó, thì Nhật Phong cũng đứng trước mặt Jacky, hai tay Nhật Phong vẫn để trong túi quần, nhìn Jacky cười cười, Nhật Phong nói :
– Lâu rồi không gặp, chào mừng anh..
– Anh còn cần cậu giúp đỡ nhiều o_o
– Nếu là anh…thì không vấn đề o_o
Nói xong hai người còn nháy mắt cùng nhau, rồi đưa cánh tay lên, đập hai bàn tay rắn chắc vào nhau, rất thân thuộc.
Trước mắt là một màn gặp gỡ xúc động, chỉ có cô ở đây là mơ màng không hiểu gì thôi à. Đến giờ này là bức xúc rồi nha. Cô nghiêm mặt, đi lại phía ghế sa lông, ngồi xuống, đặt túi xách lên bàn, hai tay khoanh trước ngực, cô bày ra dáng vẻ rất an nhàn mà chờ đợi. Dường như cảm nhận được sự lạnh dần trong không gian vốn vui vẻ ấm áp…ngó sang thấy người đang ngồi ở ghế..cả nhà mới nhìn nhau hiểu chuyện…
– Mẹ đi chuẩn bị bàn ăn.
– Tôi làm cùng bà… ( ba cô theo mẹ cô đi vào trong bếp )
– Con đi tắm.. ( Nhật Phong bước dần lên tầng )
– Em cũng đi tắm.. QuangTiếnnhanhchântheosauNhậtPhong0
( nhà có nhiều phòng tắm nhá, các anh ấy không tắm chung đâu.. hị hị)
Phòng khách rộng lớn, giờ chỉ còn anh và cô, Andy cũng chẳng nhìn anh, chỉ lơ đãng hướng ánh mắt đi nơi khác, nhưng thái độ rõ ràng là không hài lòng… Haizzz, lại bị đôi mắt sáng như ngọc lưu ly kia chất vấn rồi đây.
Anh vẫn giữ tâm trạng vui vẻ nãy giờ, phong thái cao ngạo cố hữu, anh ngồi đối diện, cách cô một khoảng vừa đủ để có thể nhìn và phân tích suy nghĩ của cô.
Dường như cô không có kiên nhẫn được bằng anh, đành lên tiếng hỏi :
– Giám sát Jacky, anh có thể cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra ở nhà tôi chứ.
Anh bật cười, tiểu hồ ly của anh hờn dỗi thật là đang yêu đi, gương mặt phiếm hồng như hoa đào nở rộ, đôi môi chúm chím khẽ mím lại kìm nén, đôi mắt thì lấp lánh ánh nhìn tò mò, anh khẽ lắc đầu, vừa hài lòng cười, vừa hỏi :
– Đã hết giờ làm, em không cần nghiêm túc như vậy o_o. Em sẵn sàng nghe tôi nói rồi chứ.
Andy vốn định không chần chừ, nhưng nhìn đến ánh mắt nâu quang ẩn chứa vài tia dọa nạt nguy hiểm kia, cô cũng hơi chột dạ, nhưng làm sao mà chịu đựng được khi không biết anh là ai, mà anh lại đã thân thiết với tất cả người thân của cô chứ. Vì thế, chỉ dừng lại một chút cô vẫn là mạnh mẽ gật đầu.
Anh nhìn biểu hiện lưỡng lự của cô, hơi buồn cười…tiểu hồ ly..em cũng biết sợ sao ? Anh dựa lưng vào ghế, an nhàn, vắt chéo chân vào nhau , rồi giọng nói an toàn của anh vang lên chắc nịch..
– Được, chỉ cần em muốn, tôi sẽ chiều lòng em.
Đọc tiếp: Nàng Kiều Anh Kiếm Tìm !!! – Chương 23
Jacky nhìn sang cô không chút lưu tình, ánh mắt lạnh băng thường trực ngay lập tức bắt đầu hiện hữu, khiến người đang không hiểu chuyện gì là cô, càng lúc càng mờ mịt hơn :
– Andy em nghĩ…em ở đây là đang tỏ thái độ gì ? Là tức giận hay tò mò.
Cô mới chỉ kịp nheo mắt và ngĩ : ” tất nhiên là cả hai rồi, tại sao lại không tò mò và tức giận được, khi cả nhà vui vẻ biết anh, mà tôi lại không cơ chứ “. Thì anh đã tiếp tục nói :
– có phải…là cả hai ? (anh dừng một chút lại tiếp ngay ) Nhưng em nghĩ, mình được phép biểu hiện ra hai thái độ này hay sao ?
Gì vậy, vì sao cô lại không được, đang định cất lời phản bác, thì anh đã chặn lời :
– Vào 5 năm trước, khi em sang Mỹ, lưu lại nhà tôi mấy hôm để ổn định nơi ở, cũng vừa vặn là lúc tôi sang Pháp.
Cô ngạc nhiên đến suýt nữa không thốt lên lời, phải một lúc sau mới mơ màng hỏi :
– Anh…anh là con trai của cô Kim Ngân ?
Anh nhàn nhã, gác hai tay lên thành ghế, bày ra bộ dạng của một vương tử đang xét xử tội phạm, gật đầu chứng thực :
– Nhắc để em nhớ luôn, sau tôi còn một em gái… tên Thiên Kim, kém em 4 tuổi, hiện tại cũng đang ở Pháp. Con bé còn ở Pháp trước tôi cơ, cũng 7 năm rồi nó không chịu về Mỹ, khi ba mẹ tôi muốn gặp, thì bắt buộc phải qua Pháp. Nó nói như vậy mới có cảm giác được quan tâm.
Anh nghiêng đầu nhìn cô đang mờ mịt, khẽ hỏi :
– Tiếp nhé ???
Lúc thấy cô chậm chạp gật đầu, anh mới lên tiếng tiếp :
– Vì khi ở Mỹ, không khi nào em hỏi về chúng tôi, nên cũng chắng ai nói tới. Có lần nghe mẹ tôi nói, bà nhắc với em về tôi, nhưng em cũng chẳng quan tâm, nên bà thêm vào ” đảm bảo sau 10′ con bé cũng chẳng còn nhớ Thiên Hoàng là con trai của mẹ đâu ” o_o.
Trong đầu Andy mang máng nhớ lại, có lần tới nhà cô Kim Ngân, khi nấu đồ ăn, làm món thịt kho tầu, cô ấy nói : ” Thiên…(gì gì ấy) con trai cô rất nghiện ăn món này, nếu có cơ hội cháu nhớ nấu cho nó ăn thử, thưởng thức tay nghề nhé , chắc chắn nó sẽ thích lắm đây” , mà đúng là Andy chỉ vâng dạ chứ cũng không hỏi thêm gì, cũng không cho vào đầu. Giờ mới biết ” Thiên gì gì ấy ” trong trí nhớ của cô, hóa ra là Thiên Hoàng… Nhưng hiện tại, giờ phút này đây, cái tên “Thiên Hoàng” ấy…đã sâu sắc đi vào trong trí nhớ cô, mà có lẽ suốt quãng thời gian còn lại trong cuộc đời mình, cô cũng không thể nào quên .
Còn Jacky, anh vẫn dứt khoát nói tiếp :
– Em là một người rất tự lập, nên dù mẹ em nhờ vả, em cũng không cần đến sự giúp đỡ của mẹ tôi, dì tôi, hay bất cứ ai. Nhất là năm đầu, tuy em không tỏ thái độ gì, nhưng thực chất…em bất mãn với tất cả…dù ai làm gì quan tâm em, em đều không vừa ý. Ba mẹ em tới thăm em, em không gặp, họ chỉ có thể từ xa nhìn lại em…bao nhiêu lần trong 5 năm, em biết không…em suy nghĩ đến cảm nhận của họ không? Có nhà em không ở, không nói với ai, một mình chạy đi tìm phòng, hại ba mẹ tôi khi tới nhà em, không thấy em đâu, họ vừa lo lắng vừa đi kiếm em…
– Nhìn em tự hành hạ bản thân, làm thêm bạt mạng, mẹ tôi và dì Kim Hoa cũng không dám nói lại với mẹ em, chỉ có cách đến năn nỉ em về Thiên Minh làm việc, nhưng may mắn là, em lại thật sự có tài. Tôi biết em muốn rèn luyện bản thân, nhưng đó không phải rèn luyện, mà là hành hạ, và sẽ chỉ khiến những người yêu thương, lo lắng cho em, phải buồn lòng mà thôi. 5 năm, em cũng chẳng mặn mà gì với gia đình tôi, dù ba mẹ tôi thật lòng yêu thương và lo lắng cho em. Em thử tính trên đầu ngón tay xem, 5 năm qua, e tới nhà tôi được mấy lần ? Trừ 3 ngày đầu tiên e sang Mỹ ra, kể từ sau đó, em chưa đến nhà tôi quá 5 lần… Như vậy chẳng phải rất vô tình sao ? Chỉ có điều em lại thật tận tâm với Thiên Minh, ngoại trừ lúc ở trường, thời gian còn lại em đều giành cho công ty nhà tôi. Em nghĩ làm như vậy là để phần nào báo đáp gia đình tôi ư? Em có thấy mình quá ích kỉ hay không, khi gia đình tôi thật lòng quan tâm em, còn em lại nghĩ báo đáp bằng việc, cống hiến công sức cho công ty là đủ? Như vậy, em đang coi tình cảm của những người thật lòng yêu thương em, thành cái gì ?
– Vì bị người bạn thân mình tin tưởng nhất, cùng người mình yêu nhất phản bội, nên em phòng bị với mọi thứ, không ngoại trừ cả gia đình và những người yêu thương mình sao ? Như vậy là vô tâm hay nhẫn tâm đây ? Em ở Mỹ 5 năm, mà mỗi dịp năm hết tết đến cũng không qua nhà tôi một lần, em lấy cớ nghỉ tết là xách ba lô lên vai, lấy tiền lương đi du lịch…đến khi quay về cũng chỉ đâm đầu vào làm. Nếu Quang Tiến và Nhất Trường không được ba mẹ chúng gửi ở chỗ em, để thực tập một năm vừa rồi, chẳng phải, cũng sẽ giống như tôi và Thiên Kim, không được em biết đến hay sao ?
Jacky chầm chậm nói để cô có khả năng lĩnh hội hết những gì anh muốn cô hiểu. Tuy thâm tình nhìn cô, nhưng ánh mắt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




