|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nâu quang lại mang đầy vẻ trách móc. Dù vậy cũng không thiếu nét yêu chiều, thương xót, khi nhìn vẻ mặt ngây ngốc đang tự trách bản thân mình của cô.
Đúng thế, là cô vô tình, hay nhẫn tâm ? Cô hoang mang trong câu hỏi mà chính cô không muốn trả lời ấy.
5 năm qua dù cô làm gì, cũng không ai lên tiếng, cô vùi mình vào học tập và công việc để trốn tránh mọi thứ, thời gian rảnh là cô đi khắp nơi. Không quan tâm đến mọi chuyện xung quanh, chỉ lo giữ lấy cảm xúc và suy nghĩ của mình. Cô không cho ba mẹ đến thăm mình, cô sợ khi gặp họ rồi sẽ không thể kìm lòng, sẽ chạy lại phía họ mà nũng nịu khóc ầm lên. Cô muốn có thể xuất hiện trước mặt ba mẹ mình, khi đã thật sự vững vàng và thành công, nhưng lại không nghĩ họ đã lo lắng, đã buồn lòng, lén nhìn cô từ xa bao nhiêu lần.. Suốt 5 năm, lại chỉ biết chú Thiên Hưng cùng cô Kim Ngân có hai người con đều ở Pari tráng lệ, nhưng vẫn là chưa một lần hỏi qua. Thêm một sự thật mà Jacky nói rất đúng nữa, là nếu cô Kim Hoa không gửi Nhất Trường và chú Thành Nam không gửi Quang Tiến, tới phòng cô thực tập một năm thì quả thật…cô cũng sẽ không khi nào hỏi tới, để có thể biết được sự tồn tại của hai tên nhóc ấy.
Cô khẽ chớp đôi hàng mi mỏng manh, một giọt pha lê trong suốt tràn ra khỏi khóe mắt. Cô vội vàng đứng lên, đi ra khuôn viên sau nhà, ngồi xuống một ghế đá, nhìn ra phía hồ thỉnh thoảng lăn tăn vài gợn sóng, những ánh đèn vàng phía trên, đang phản chiếu thứ ánh sáng lấp lánh trên mặt nước trong veo.
Anh đi theo, đứng phía sau, cách cô một khoảng gần, đủ để thấy bóng lưng cô đơn của Andy giữa đêm tối. Cột đèn cao cao bên cạnh hắt lại thứ ánh sáng mờ ảo, gió nhè nhẹ thổi đến mang theo hương hoa thanh khiết, dịu dàng của cây ngọc lan lâu năm trồng nơi góc vườn, bầu trời cũng yên tĩnh, chỉ có vài ngôi sao lặng lẽ xung quanh ánh trăng khuyết… Giống như anh vậy, luôn lặng lẽ giành tình cảm cho cô, anh nguyện sẽ vì cô, mà khiến ánh trăng khuyết u buồn kia, thành một vầng trăng tròn trịa duy nhất, tỏa sáng trên bầu trời đêm của riêng anh.
Anh biết, hôm nay là anh đã đả kích cô, nhưng anh cũng không còn cách nào khác, anh đã chờ đợi cho đến khi cô có dũng khí quay về, mới xuất hiện trước mắt cô…mà thời gian ấy thật quá dài, anh không muốn trì hoãn thêm nữa. Chỉ có cách khiến cô hiểu, thì cô mới có thể hoàn toàn dứt bỏ, mới hoàn toàn quên đi, như vậy…mới có khả năng đón nhận anh. Cũng chỉ có thể đả kích cô, để cô tự trách mình…cô mới thực sự nhớ được anh, thực sự để anh vào mắt, thấy áy náy với anh, may ra cô mới để ý đến sự tồn tại của anh…. Haizzz vì tương lai, anh cũng cần thủ đoạn một chút… Ai nói anh không phải người thủ đoạn cơ chứ.
Anh không nói thêm gì nữa, chỉ im lặng ngồi xuống cạnh cô. Cuộc đời anh cho đến giờ…có lẽ, đây là giờ phút thanh bình nhất. Chỉ đơn giản, ngồi bên cô, thấu hiểu cô, cho cô một nơi để tin tưởng, có cơ hội để cô nhìn đến anh, thì anh cũng đã thật mãn nguyện rồi…. Bỗng nhiên tiếng cô nhẹ nhàng hòa trong gió, mơn trớn bên tai anh :
– Thiên Hoàng, cảm ơn anh !
Phải cảm ơn chứ…anh xuất hiện đã khiến cô nhận ra biết bao điều mà bản thân mình đã bỏ lỡ suốt thời gian qua, tuy là một đả kích, nhưng đả kich này cũng thật ý nghĩa.
Anh thâm tình nhìn sang cô, vừa ôn nhu cười, vừa dịu dàng nói :
– Thà chúng ta lựa chọn một kết thúc buồn, còn hơn là một chuyện buồn không khi nào kết thúc, có phải không?
Những ngữ điệu đang thập phần vui vẻ của anh bỗng cứng ngắc, khi cô nhìn sang anh, ánh mắt trong suốt như viên ngọc quý mới được gột rửa của cô, mang đầy vẻ tha thiết, chân thành mà nói :
– Jacky…giá như…được gặp anh sớm vài năm…thì thật là tốt !
Đúng nếu sớm gặp được anh, đảm bảo anh sẽ khiến cô tỉnh ngộ, không dằn vặt mình, không làm buồn lòng người khác, cũng không bỏ lỡ nhiều như vậy. Nhưng nếu gặp anh sớm một chút, liệu cô sẽ nghe anh nói, sẽ nhìn đến anh và sẽ hiểu anh chứ ?
Chẳng ai có thể nói được từ “giá như” , vì vậy chỉ biết..một hôm nay đã khác…
Cô nói :
– Bất cứ khi nào muốn, thay vì gọi là Andy, anh có thể gọi là Kiều Như.
Anh lặng lẽ cười…cô có biết không ? Anh chỉ muốn gọi Kiều Như, của riêng anh mà thôi…
0
Đọc tiếp: Nàng Kiều Anh Kiếm Tìm !!! – Chương 24 – Theo đuổi …
Jacky và Andy cùng ở lại nhà cô hết hai ngày cuối tuần sau đó, vì tư tưởng đã thông suốt nên mọi người rất vui vẻ, cô cũng gọi điện hỏi thăm ba mẹ Jacky và ba mẹ Quang Tiến, Nhất Trường. Muốn quan tâm tới mọi người nhiều hơn, nên Andy và Jacky cùng nhau nấu ăn cho cả nhà. Cô cũng không nghĩ người như Jacky lại có thể vào bếp, thậm chí là rất khéo tay, cô phát hiện khi thấy anh thành thục cầm dao cắt thịt, nhặt rau, hay khi nhìn anh mặc tạp dề để rửa bát, lau nhà…phong cách thư thái lúc đó..quả thật là hấp dẫn đến mê người..o_o ai có thể từ chối được hình ảnh một đại soái ca cao ngạo, đang lúi húi, chăm chỉ làm việc nhà cơ chứ, mà cô thì cũng không ngoại lệ đâu, ngược lại còn đặc biệt thích ấy chứ.
Khi Jacky từ trên phòng mình ở nhìn xuống khuôn viên, thấy ông Nhật Sơn _ ba của Andy đang tỉa cây cảnh trong khuôn viên. Jacky liền đi xuống, làm một ấm trà long tỉnh theo đúng sở thích của ông.
Anh mang khay trà và 2 chiếc ly, đặt trên bàn, dưới tán cây hoa ngọc lan ở góc vườn, rồi lấy thêm cái kéo, đi lại cùng ông tỉa cây. Vừa cùng ông làm, vừa gợi chuyện :
– Chú Nhật Sơn thật tâm huyết với khuôn viên xinh đẹp này o_o.
Ông Nhật Sơn chăm chú bắt vài con sâu nho nhỏ và nói :
– Con người mà, không có thực vật cũng đâu còn khả năng tồn tại o_o, trồng và chăm sóc cây, cũng như nuôi nấng một đứa trẻ vậy, đôi khi cần cứng rắn uốn nắn, nhưng đôi khi lại phải tỉ mỉ mà cưng chiều..o_o nhưng đặc biệt…không được để bọn sâu bọ này, ăn từ trong ra đến ngoài…nếu “cốt lõi không tốt” , thì công sức cũng đổ sông đổ biển hết. Chàng trai trẻ, có hiểu không ? O_O
Anh khẽ cười, sao anh lại không hiểu người cha này là đang lo lắng anh sẽ thương tổn con gái bé bỏng của ông, nhưng với tình cảm mà anh giành cho cô. Anh có khả năng thương tổn cô sao ? Anh dùng thái độ kính trọng và hòa nhã nói :
– Chú cứ yên tâm, cả khu vườn rộng lớn, cháu chỉ dụng tâm chăm sóc một cây duy nhất, vì thế cũng thực lòng mà chăm sóc, tân tâm mà chăm sóc. Không khi nào nghĩ, bản thân mình sẽ tổn thương đến loài cây ấy. Dù có tỉa cũng yêu thương mà tỉa, có uốn nắn cũng nhẹ nhàng mà uốn nắn, một con sâu hay cả ngàn con, dù trốn ở đâu…cháu cũng dùng hết sức lực mà vạch tìm từng kẽ lá, để có thể loại bỏ, vì “cốt lõi” …cháu thực lòng rất trân trọng, yêu thương loài cây này.
Ông Nhật Sơn, hướng ánh mắt mang dấu ấn của thời gian, cùng cái nhìn của người từng trải, vào khuôn mặt cương nghị, ưu tú của người thanh niên trẻ trước mắt mình. Ông làm sao không biết chàng trai xuất sắc này thật lòng yêu thương con gái mình, nhưng là người làm cha, ông cũng không thể không răn đe, nhắc nhở. Tuy vậy, theo cảm nhận của ông, nếu thật sự giao Andy cho Jacky…thì con gái ông chắc chắn sẽ được che chở, bao bọc thật tốt. Từ đôi mắt nâu thâm trầm, quyết đoán kia, là hàng ngàn, hàng vạn tia chân thành tha thiết. Ông thật mong, người con trai này, sẽ làm yên ổn được trái tim đang run rẩy của con gái ông. Như vậy, ông sẽ thật an lòng.
Từ trên phòng Andy, hai mẹ con cô đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống, Jacky và ba cô đang cùng nhau đi dần lại phía bàn ngồi uống trà. Mẹ cô _ bà Tâm Yên ôm cô mà nói :
– Kiều Như… Mẹ không muốn con nhớ mãi những kỉ niệm buồn trước kia.
– Con đã quên từ lâu rồi.
Cô thành thật nói với mẹ mình. Bà Tâm Yên nhìn sâu vào khuôn mặt xinh đẹp còn đang thoáng buồn của con gái mình, nghe cô nói tiếp :
– Chỉ là con còn chưa thực sự tìm thấy cảm giác an toàn mà thôi.
Khuôn mặt hiền từ của bà thoáng chút đau lòng :
– Mẹ không ép con những chuyện ấy, chỉ là…mẹ thấy Thiên Hoàng là một chàng trai tốt, trước kia rất ít khi về đây, nhưng mỗi lần ghé qua thành phố H, dù chỉ có một ngày, nó cũng sẽ tranh thủ qua nhà chúng ta chào hỏi.
– Con thật không biết chuyện ấy.
Thấy vẻ mặt khó hiểu của con gái, bà nở một nụ cười nhẹ nhàng, yêu thương vuốt tóc cô :
– Thiên Hoàng chỉ ghé vào một chút, những lúc ấy con đều là đi học hoặc đi đâu đó, không có ở nhà, đôi khi mẹ cũng kể, nhưng việc gì con không để ý, thì con luôn nhanh chóng quên đi ( còn nếu con đã để ý..thì lại nhớ thật lâu..kể cả những chuyện không vui vẻ gì ).
Cô cười cười :
– Con đã bỏ lỡ thật nhiều mẹ nhỉ .
Bà lại sâu sắc nhìn cô mà tiếp :
– Mấy năm qua khi con ở Mỹ, Thiên Hoàng cũng luôn lo lắng, quan tâm đến con rất nhiều (chỉ là con không biết mà thôi) , vì vậy…nếu thằng bé có ý…con hãy thử nhìn nhận nó một lần xem sao.
– Mẹ nói cứ như anh ấy thật sự giành tình cảm cho con không bằng.
Cô vừa cười vừa nhìn qua cửa sổ, anh vẫn ngồi đó với ba cô, dưới bóng râm của tán cây mà cô yêu thích, một vài bông hoa ngọc lan rụng trên bàn, như một bức tranh mộc mạc, nhanh chóng khắc sâu vào tâm trí cô. Một người như anh, nếu thật sự giành tình cảm cho cô, cô có thể né tránh được hay sao ?
Buổi tối hôm chủ nhật, hai tên nhóc nhất định lôi kéo Nhật Phong đi chơi, ba mẹ cô cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




