|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Kiều Thư hiểu, chính mình ngu ngốc, đã nhẫn tâm cắt đi đoạn tình cảm này. Và giờ, khi đối diện với đôi mắt ấy…Kiều Thư thật lòng…không thể trốn chạy….
– Mình đã khiến cậu bị tổn thương…
– Cậu nghĩ tôi chỉ bị tổn thương thôi sao ???? Tôi muốn biết…vì sao cậu lại làm như vậy ?
Andy trực tiếp hỏi thẳng, cô muốn chính tai nghe được lý do, dù cô biết, lý do đã không còn quan trọng, nhưng bản thân cũng rất không hiểu, vì sao mình lại làm vậy. Gương mặt Andy xinh đẹp nhưng quyết liệt nhìn vào một Kiều Thư có vẻ rất phong cách, cá tính mạnh mẽ, nhưng lại ngoan ngoãn ngồi đối diện mình kia. Kiều Thư khẽ nhắm mắt :
– Mình…yêu…cậu…
Dù đã biết trước sự tình, Andy vẫn không thể tin nổi đó là sự thật. Nhưng lần này cô nhanh chóng ổn định lại cảm giác choáng váng của bản thân, không tỏ vẻ gì tiếp tục hỏi :
– Từ khi nào, từ khi nào thì cậu nhận ra điều ấy ?
Kiều Thư vẫn nhỏ nhẹ mà kể lại :
– Cậu còn nhớ lần lớp mình đi dã ngoại hay không? Năm học cấp hai đó.
Trong đầu Andy mang máng nhớ lại năm học lớp 8, lớp cô đi học ngoại khóa trong một khu rừng nguyên sinh… Kiều Thư lại tiếp tục chậm rãi kể.
– Lần đó khi đi lấy mẫu thực vật trong rừng nguyên sinh, cậu và mình cùng một đội, nhưng vì tranh cãi một số vấn đề, nên đã tách ra, một mình mình đi một hướng, mà không nghe lời cậu nói là đừng đi hướng đó. Mình cố chấp nói mẫu cần tìm chắc chắn ở phía này, nên cậu cũng tức giận mà bỏ đi. Không ngờ mình đi thêm một đoạn thì bị sụt hố, cũng chẳng biết hố ấy để làm gì, chỉ là lúc đó rất sợ. Mình không biết nên làm thế nào, điện thoại không có sóng, gọi khản cổ cũng chẳng ai đáp lời. Vì ngã xuống nên toàn thân đau nhức. Mình nghĩ bụng chắc là xong rồi, ở phía này thì làm gì có ai mà cứu mình được… Nhưng không thể ngờ mình lại nghe thấy tiếng cậu đang gọi, hỏi mình ở nơi nào, lúc đó cứ nghĩ bản thân nghe nhầm, nhưng khi thử đáp lời và thấy cậu chạy lại ngó xuống, khuôn mặt cậu chứa đầy lo lắng, nhưng lại vội vàng trấn an mình, nói mình đừng sợ, đợi chút cậu đi tìm người giúp… Lúc ấy mình chân chính hiểu…mình rất cần cậu, không có cậu mình cũng chẳng thể làm gì, rồi dần dần…càng ngày lại càng không muốn chia sẻ cậu cho ai. Mình chỉ muốn cậu lúc nào cũng ở bên cạnh mình. Mỗi khi cậu nói cười cùng người nào khác, mình cảm thấy rất khó chịu. Nhất là khi cậu và Triệu Văn Quốc yêu nhau, mình cảm thấy rất khổ tâm. Nhìn cậu vui vẻ, mình không muốn phá vỡ hạnh phúc ấy, nhưng ý nghĩ muốn chiếm hữu tình cảm của cậu ở trong mình, quá mạnh mẽ, nên mình luôn khuyên cậu không cần đăng kí kết hôn vội, tổ chức đám cưới xong mà Văn Quốc vẫn đối tốt với cậu, lúc đó đăng kí cũng chưa muộn. Không ngờ cậu cũng làm theo ý mình. Nhưng không phải vì mình, mà cậu làm vậy, chẳng qua cậu nói làm thế cho khác lạ, ai cũng đăng kí, chụp ảnh cưới xong mới tổ chức tiệc, nhưng cậu sẽ cưới xong mới đăng kí, đi hưởng tuần trăng mật mới chụp ảnh cưới, như vậy cho đặc biệt.
– Nhìn cậu ngọt ngào trong tình yêu, mình lại càng đau lòng, cho đến khi…lần đầu tiên nhìn thấy Văn Quốc ôm cậu, và hôn cậu trước cửa nhà, khi mình đến nhà cậu mà không báo trước, nhìn khuôn mặt cậu đỏ bừng, e ấp trong lòng Văn Quốc, mình quả thật, đã không thể kìm nén lại. Đêm đó khi trở về mình uống rất say, và quyết tâm phải khiến cho anh ta rời xa cậu, như vậy cậu sẽ thù hận anh ta, thù hận tất cả những gã đàn ông, và bên cậu luôn có mình, nghiễm nhiên cậu sẽ không rời xa mình.
– Mình xin thề, mình không cố ý muốn cậu chứng kiến cảnh đó. Mình chỉ muốn Văn Quốc không thể ở bên cậu nữa, nên cho anh ta uống thuốc…khiến anh ta ngủ với mình, mình ghi lại…ép anh ta, nếu không tự động rời xa cậu, mình sẽ gửi cho cậu đoạn băng đó, và đương nhiên cũng không để cậu biết người ngủ với anh ta là ai. Đáng lẽ mình muốn làm càng sớm càng tốt, nhưng cố gắng đợi đến sát ngày cưới, để Văn Quốc trở tay không kip, bắt buộc phải rời xa cậu. Nhưng ngàn vạn lần cũng không ngờ cậu lại đến nhà mình ngay lúc đó, nếu biết, dù có đánh chết, mình cũng không khi nào làm vậy. Kiều Như…mình xin lỗi, mình sai rồi, mình biết, cậu yêu Văn Quốc, anh ta cũng thật sự yêu cậu, nhìn anh ta một khắc đó lo lắng cho cậu, nghe anh ta giây phút đó gọi tên cậu…mình…
Andy bỗng dưng ngắt lời Kiều Thư, cô dùng thái độ rất bình thản, nhưng thực ra đã không còn kiên nhẫn mà nói :
– Đừng nói nữa, thật ghê sợ. Cậu nghĩ tôi ở đây để nghe cậu miêu tả về cái kỉ niệm hào hùng đó hả. Chính tay cậu phá đi, giờ cậu lại muốn làm cho lành lặn, để thấy không day dứt ư? Tôi nói cho cậu biết, một chiếc gương đã vỡ, thì dù có gắn lại, nó vẫn còn nguyên đường rạn nứt… Vậy cậu ngĩ cậu nói như thế này, thì tôi có thể quay trở lại với Văn Quốc hay sao ???? Và cái lý do cậu yêu tôi…thật làm tôi không thể chấp nhận được. Giá như lý do là cậu yêu Văn Quốc, hay cậu thù hận tôi điều gì đó, khiến cậu làm như vậy, tôi còn có thể không nói đến. Nhưng lại là cái lý do rất là trái khoáy…cậu yêu tôi ? Tình yêu của cậu giành cho tôi, là như vậy sao ? Vì cậu yêu tôi nên cậu nhẫn tâm đâm hai nhát dao vào tim tôi liền một lúc ? Một là người yêu của tôi, một là bạn tốt của tôi, tôi phải tỏ thái độ như thế nào trong trường hợp ấy… Cậu ích kỉ, điên cuồng đến đáng sợ, 15 năm bên
cạnh cậu mà tôi cũng không thể tưởng tượng nổi. Tôi ở đây nói, không phải kì thị cậu, mà là không thể tin rằng, vì tình yêu dành cho tôi, mà một người tôi coi trọng, lại trở thành thứ người tồi tàn như vậy….tôi thà chưa từng quen biết cậu 20 năm trước, cũng thà không trở thành bạn thân của cậu suốt 15 năm, còn hơn để cậu yêu tôi, rồi khiến cậu xảo quyệt và điên cuồng như vậy. Tôi thật tiếc biết bao con người cậu, khi cậu chân chính là bạn tôi… Hôm nay nói đến đây là đủ. Tôi cũng không muốn gặp lại cậu nữa, cậu cũng nên mang cái thứ tình yêu đã hủy hoại bản thân cậu mà vứt đi. Tôi thà cậu căm ghét tôi rồi làm ra cái thứ xấu xa ấy, chứ ngàn lần cũng không muốn biết, vì yêu tôi nên làm ra cái chuyện đáng nguyền rủa này. Cậu về đi, từ giờ tôi không hi vọng, sẽ phải gặp cậu nhiều nữa.
Nói xong Andy đứng lên đi ra khỏi phòng làm việc của mình, để lại một mình Kiều Thư đã mất hết sức lực ngồi thẫn thờ trên ghế, hai hàng nước mắt chảy dài. 5 năm trôi qua, không biết cô ta đã khóc bao nhiêu lần, tự nhốt mình trong phòng bao nhiêu lâu, lẩm bẩm biết bao nhiêu câu xin lỗi. Kiều Thư cũng bán đi căn hộ đầy kỉ niệm ấy, chuyển đến một nơi khác ở, vì thật sự cô ta không dám đối diện với chính bản thân mình khi về đến nơi đó. Hối hận được gì khi tất cả cũng đã qua, giờ nghĩ lại, nếu Kiều Như không nhìn thấy cảnh tượng đó, cô ta khiến Văn Quốc phải bỏ rơi Kiều Như, cũng có nghĩa đó là tổn thương cô ấy, hoặc giả, Văn Quốc không chịu thỏa thuận, thì khi cô ta gửi đoạn băng đó cho Kiều Như…cô ấy sẽ không đau lòng sao. Nhưng nếu quay lại thời điểm đó, Kiều Thư cũng không dám chắc, mình sẽ không làm như vậy ? Vì thế…xin lỗi để làm gì ??? Nhưng miệng cô ta vẫn luôn thổn thức : “mình xin lỗi, thật xin lỗi”. Một lúc sau Kiều Thư mới hoàn toàn ổn định, và đứng lên thất thểu ra về….
Đọc tiếp: Nàng Kiều Anh Kiếm Tìm !!! – Chương 31 – Thái độ rõ ràng….
Andy ra đến ngoài thì gặp gương mặt lo lắng của Jacky hướng về phía mình, ánh mắt anh ôn nhu như muốn xoa dịu tất cả những gì hôm nay cô phải chịu đựng. Andy hơi dừng bước, đúng thế, cô lại quên mất còn người này đang chờ đợi cô, nhìn anh một thân âu phục oai vệ đứng đó, nhưng đầu tóc hơi lộn xộn, gương mặt hoàn hảo, dù băng lạnh nhưng lại mang theo một chút hỗn loạn trong tâm tư… Cô lại gần phía Jacky, nhìn anh và nói nhẹ nhàng :
– Em muốn đi ăn mì…anh đi chứ ?
Anh khẽ gật đầu, ánh mắt trầm tư nhìn cô, rồi anh nhẹ nắm lấy bàn tay đang lạnh toát của cô, kéo cô đi, lấy xe, rồi chạy đến quán mì quen thuộc. Vừa bước vào cửa, Andy đã thấy một cảm giác thả lỏng dễ chịu mà cả ngày nay cô mong muốn. Cô nhẹ nhõm đi vào căn phòng cũ…ngồi đối diện với Jacky…nhìn mấy bông ngọc lan trong khay, như sực nhớ ra điều gì, cô liền cho tay vào trong túi xách lục tìm… Một lúc thì dừng lại. Jacky vẫn nhìn Andy không hiểu cô đang làm gì, thì thấy cô giơ ra trước mặt mình, thứ gì đó vẫn được nắm trong lòng bàn tay :
– Tặng anh…
Nhìn cô nhoẻn miệng cười, anh khẽ thở dài yên tâm. Nhưng cô tặng anh cái gì ? Tại sao bỗng dưng tặng quà anh… Cô nhẹ nhàng mở tay ra, trong đó là một bông hoa ngọc lan trắng, làm bằng nhựa…rất giống thật, và đặc biệt bông hoa giả ấy lại thực sự có mùi thơm… Anh cầm lên xem, thấy là một móc chìa khóa, ở bên trong bông hoa, có một vài hạt tạo hương nho nhỏ…vì vậy mới có mùi thơm dễ chịu này.
– Em thấy chìa khóa xe của anh chưa có đồ treo, hôm đi chợ đêm thấy hay hay, nên mua tặng…o_o
Jacky nhìn bông hoa nhỏ vẫn chưa hết ngạc nhiên. Làm anh vẫn hậm hực, còn tưởng cô mua quà cho cả nhà mà sót phần anh, không ngờ anh cũng có, hơn nữa còn rất đặc biệt o_o… Là anh đang rất vui nha.
Thấy gương mặt nghiêm nghị của anh bừng sáng, càng thêm chói mắt bởi thứ ánh sáng nhạt mầu đang len lỏi qua
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




