|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
dẫm vào gia đình có quyền, có tiền của Văn Quốc, cô khâm phục, vì anh ta luôn cố gắng, luôn giải quuyết được mọi chuyện, dù trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa. Vậy mà giờ đây…ở cô…vẫn là gương mặt xinh đẹp như đóa hoa nở rộ và tươi mới của ngày xưa, lại thêm vài phần chững chạc cương quyết, vài phần lạnh lùng, nhưng vẻ mặt thì không kiên nhẫn đến tổn thương lòng người..không sao..chỉ cần biết được sự thật, cô ấy sẽ thay đổi, sẽ trở lại như xưa…có phải không ???
– Lâu rồi không gặp, em thế nào ?
– Như anh thấy đó, tôi rất tốt.
Andy nhún vai, nhìn thẳng vào Văn Quốc mà nói. Jacky thì vẫn ngồi cạnh cô, cánh tay vắt ra sau ghế, nhìn như đang đặt Andy vào vòng tay mình mà khẳng định chủ quyền. Tay kia cầm cốc trà An thư kí mới đưa vào, thong thả nhấp một ngụm trà nóng, rồi cố tình đặt ly của mình cạnh ly của cô, để Văn Quốc thấy rõ, hai chiếc ly này..chính xác là một cặp, và cùng uống một loại trà gì đó, mà anh ta không thể nào biết. Văn Quốc nhìn hai ly trà đối diện, cô ấy uống trà từ khi nào ? Lại nhìn sang chiếc ly đặt trước mắt mình, tuy sang trọng, nhưng lẻ loi, cô đơn đến đau lòng, Văn Quốc lại càng hiểu, Andy ở đây là rất muốn tiễn khách, vì thực chất, cô mời anh ta cafe hòa tan…là thứ anh ta không thể uống, cũng như không thể ngửi mùi. Một mùi khó chịu, khét khét đến nhức mũi… Nói mới nhớ…Văn Quốc phát hiện ra, mùi ngọc lan dễ chịu trên người cô, đã không còn đơn thuần như khi xưa nữa…mùi hương nhẹ nhàng, quen thuộc của ngày trước, giờ lại bị bao bọc bởi một mùi hương nam tính mạnh mẽ nào đó rất đặc biệt và sâu đậm, khiến nó lạ lẫm, nhưng cũng rất thu hút…
– Hiện tại đang là giờ làm việc, đại luật sư Văn Quốc không phải nên tiết kiệm thời gian, nhanh chóng vào việc chính ư ?
Lại nâng ly trà, thong thả đưa lên hít lấy hương thơm dễ chịu, Jacky hỏi Văn Quốc, khiến anh ta thấy hàn khí lạnh lẽo bao trùm khắp không gian. Nhưng cũng không phải người đơn giản mà dễ dang bị dọa. Văn Quốc hướng cặp mắt khó đoán biết sang phía Jacky trả lời :
– GS Jacky, tôi ở đây là muốn nói chuyện riêng với Kiều…
– Andy… Anh nên gọi cô ấy là Andy.
Jacky trực tiếp ngắt lời của Văn Quốc, nhưng anh ta lại cười cười mà nói tiếp :
– Tôi gọi cô ấy như thế nào, đâu phải việc anh có thể can thiệp ? Đó là việc của tôi.
Jacky hơi nheo mắt, đôi môi kiêu hãnh khẽ vẽ thành một đường cong nguy hiểm, ánh mắt đã tối sầm, nhưng khí chất vương giả vẫn vương vấn xung quanh và vẻ mặt điềm nhiên anh nói :
– Tất nhiên tôi không quan tâm đến việc của người như anh, tôi chỉ quan tâm đến Andy mà thôi, chỉ có cô ấy là xứng đáng để tôi quan tâm.
Jacky thản nhiên như không nhưng lại khiêu khích mà nói, anh vẫn thủy chung bao bọc Andy, thái độ tuy bình tĩnh, băng lạnh nhưng lại chói mắt người đối diện. Nghe anh nói, mà người trước thì ngầm tức giận, người ở cạnh thì thoáng rung động.
Trong chốc lát, hai thái cực ngầm thù địch bỗng nhiên bùng nổ. Hai ánh nhìn _ một lạnh lẽo, băng hàn khiến bất cứ ai cũng có thể đông cứng, một lại rực cháy, nguy hiểm, như muốn thiêu đốt tất cả, chỉ có điều ánh mắt ấy được ẩn giấu kĩ lưỡng sau cặp kính tưởng chừng như trong suốt kia.
Thấy tình hình căng thẳng Andy đành phải lên tiếng gián đoạn, nếu không, bản thân cũng sẽ ngột ngạt đến không thở nổi trong bầu không khí như thế này mất.
– TGĐ Văn Quốc, anh hôm nay tìm tôi, mục đích chính là gì ?
Dời tầm mắt sang phía tiếng nói thanh thuần nhưng dứt khoát kia, ánh mắt lửa giận bỗng hòa hoãn, dịu dàng, anh ta nói :
– Anh rất nhớ em, 5 năm vẫn luôn chờ em về.
Andy nhìn vào vẻ mặt chất chứa yêu thương của anh ta, môi hồng nhẹ kéo lên khinh thường :
– Thật là đã làm mất thời gian của anh. Nhưng anh đợi tôi về có việc gì không ?
– Anh muốn nói cho em biết sự thật.
– Sự thật ? Anh nghĩ hiện tại tôi muốn nghe điều đó để làm gì ?
Andy nhàn nhạt cười, như có như không mà hỏi lại. Khiến Văn Quốc cũng phải giật mình vì vẻ mặt này của cô…anh ta là lần đầu tiên được lĩnh giáo…khuôn mặt xinh đẹp quen thuộc kia, đang bày ra bộ dạng không cần thiết, vừa ngạo mạn, cao quý, lại vừa bình thản, kiêu kì, nhưng khi môi hồng khẽ nhếch lên, đuôi mắt hơi nheo lại, đóa hoa thanh khiết trước mắt, đặc biệt mang theo dáng vẻ nguy hiểm, ánh mắt lười biếng và bất cần nhìn anh … Chẳng lẽ trong cô thật sự đã không còn muốn biết chút gì đó liên quan đến anh ta sao. 5 năm, đủ để xóa đi tất cả ư? Vậy anh ta cũng nên thử..liệu thật sự có phải như vậy hay không chứ…bởi vì, anh ta vẫn ở đây chờ cô về cơ mà.
Đọc tiếp: Nàng Kiều Anh Kiếm Tìm !!! – Chương 28 – Sự thật trong quá khứ.
Triệu Văn Quốc hiểu, nếu bây giờ không cho cô biết, thì anh ta cũng sẽ không khi nào có cơ hội ấy nữa. Anh ta khẽ nhếc môi mỏng lên cười, và nói :
– Vậy em thử nghe chuyện này xem.
Rồi anh ta lấy trong túi áo ra chiếc điện thoại cũ quen mắt, nhanh tay mở ra mục dữ liệu ghi âm, sau đó đặt lên bàn. Andy chẳng nói năng gì, không nhanh không chậm vươn người định lấy chiếc điện thoại, thì Jacky đã nhanh hơn một bước, cánh tay dài với lấy chiếc điện thoại đang mở…trực tiếp tắt nguồn. Sau đó anh ngồi về vị trí cũ, cũng thuận tay kéo cô về lại gần phía mình. Andy ngồi sát bên Jacky, cô dùng tư thế thư thái nhất mà nói, vì cô biết, có Jacky bên cạnh, cô cũng thấy bình thản hơn nhiều.
– Luật sư Văn Quốc, tôi không hiểu anh đến đây hôm nay với mục đích là gì, nhưng dù anh mang đến sự thật như thế nào, thì trong đầu tôi vẫn sẽ lưu giữ lại hình ảnh mà tôi đã nhìn thấy. Như vậy tôi có thể quay lại với anh hay sao ? Chỉ cần nhìn thấy anh, là hình ảnh kinh tởm đó sẽ lại xuất hiện trước mắt tôi. Đó không phải là tôi còn nhung nhớ gì anh, khiến tôi đau khổ hay buồn sầu. Mà chẳng qua, đó là những thứ ghê tởm nhất trong cuộc đời, mà tôi phải chứng kiến. Dù anh đúng, Kiều Thư sai, hay ngược lại, thì sự thật hai người đã lên giường cùng nhau. Điều đó có thể thay đổi được hay không ? Tôi ra đi 5 năm, mất mát nhiều, nhưng nhận lại không ít. Tôi cũng không còn chút luyến tiếc nào cho khoảng thời gian trước đây. Tôi trở về không phải muốn bắt đầu lại. Mà đơn giản, quay lại vì đây là nơi tôi nên quay về mà thôi. Anh phải hiểu, dù lý do của 5 năm trước là như thế nào, thì đối với tôi đó không phải trọng điểm. Mà quan trọng là cái gì đã qua..thì dứt khoát…không thể quay lại được.
Andy nói một hồi và ánh mắt thẳng tắp luôn nhìn vào Văn Quốc không lảng tránh, cũng không cho anh ta cơ hội trốn chạy. Chỉ có điều cô không ngờ anh ta kiên trì, bất thình lình nói :
– Kiều Thư…cô ta yêu em.
Khi Văn Quốc nói xong, không phải chỉ có Andy chấn động kinh ngạc, mà Jacky cũng phải nhíu mi tâm vì bất ngờ. Như thấy được thế chủ động đã nghiêng về phía mình, Văn Quốc tiếp tục nói rành rọt :
– Mai Kiều Như…em nghe cho rõ lời anh nói… Võ Kiều Thư..cô ta yêu em. Vì thế cô ta gài bẫy anh. Hôm đó do em nói, em sẽ qua nhà cô ta, đưa cho cô ta đồ phù dâu, nên khi thấy cô ta nói em uống say, đang khóc lóc gọi tên anh. Anh liền lập tức chạy xe tới nhà cô ta, xém chút nữa còn gặp tai nạn, đến nơi thấy ngổn ngang đồ ăn và vài lon bia, anh càng lo lắng hơn, khi anh hỏi em đâu, cô ta lấy cho anh cốc nước, và bảo anh đợi chút, em đang đi vệ sinh, và cô ta còn phải thay đồ sạch sẽ cho em nữa, vì em đã nôn hết ra quần áo, không cho phép anh vào. Ngồi đợi ở ngoài, anh sốt ruột, uống hết một ly nước lớn cô ta đưa. Sau đó thấy trong người nóng rực,chẳng hiểu lý do vì sao, anh cảm thấy bứt rứt khó chịu, không thể nói thành lời, chạy vào nhà tắm để xả nước lên người, nhằm hạ hỏa. Nhưng ngàn lần anh không ngờ, cô ta là không một mảnh vải che thân ngồi trong phòng tắm đợi anh…anh cũng không hiểu được bản thân mình lúc đó, vì sao lại hưng phấn đến mức không kìm chế được như vậy. Nhưng sau này mới biết, cô ta gài bẫy anh, cho anh uống thuốc kích thích. Khi anh hỏi cô ta lý do tại sao làm như vậy, vì anh cảm nhận rõ ràng, cô ta không hề yêu anh… Cô ta bình tĩnh mà nói rằng, cô ta yêu em, rất yêu em, đến nỗi không muốn chia sẻ em cho bất cứ người nào hết. Cô ta không biết em tới nên mới gài bẫy anh, thực ra cô ta chỉ muốn dùng chuyện này uy hiếp anh, bắt anh rời xa em, không nghĩ lại bị em bắt gặp… Vì thế..Kiều Như…anh không phải người có lỗi. Anh chỉ là người bị hại. Nếu không, tại sao biết em sẽ đến mà anh còn làm ra cái chuyện đốn mạt ấy ? Anh yêu em còn không đủ, vì sao lại thương tổn em cho được. Em cần phải hiểu, vào thời điểm đó, bất kể chú rể của em là ai…thì đều rơi vào hoàn cảnh ấy, chứ không riêng gì anh…
Đọc tiếp: Nàng Kiều Anh Kiếm Tìm !!! – Chương 29
Andy hoang mang không tin nổi vào tai mình…cái gì mà Kiều Thư yêu cô, không lẽ…cô ấy..cô ấy… Andy vô lực tựa vào người Jacky… Cô ngước ánh mắt long lanh nước lên hướng anh như đang cầu cứu. Jacky đau lòng ôm cô vào. Anh gọi An thư kí và hạ lệnh : “trực tiếp tiễn khách”.
Văn Quốc phần nào đạt được mục đích của bản thân, anh ta đứng lên, nhìn Andy thêm một lần rồi mới xách chiếc cặp đen đi ra ngoài.
Khi Triệu Văn Quốc hoàn toàn đi khỏi, Jacky mới hơi kéo Andy ra, nhìn vào gương mặt mờ mịt của cô. Bây giờ cô mới hiểu, vì sao Kiều Thư luôn bao bọc, che chở cô, đều muốn cô không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




