|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
thứ. Nhưng không ai biết, chỉ có gia đình và Windy biết thôi…
– Hân Hân?
Mi Yeon cất tiếng như muốn thúc giục nó. Nó tỉnh lại khỏi dòng suy nghĩ. Nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đón chào nó, nó nửa muốn cầm lấy… nửa lại không.
– Tôi…
Giọng nó nhỏ dần rồi biến mất trong không khí… Đôi chút lưỡng lự, vai nó hơi run run.
Nãy nó hỏi Mi Yeon, nhưng thực chất là đang hỏi chính mình. Nó muốn hỏi… Từ bao giờ nó trở thành như vậy… Ngày xưa, nó đã quá tin tưởng vào những người bên cạnh mà nó gọi là "bạn" đó, và giờ mất đi cái gọi là "tình bạn", "tình yêu" đó. Nó muốn hỏi, tại sao… tại sao họ lại coi chính mình hơn tất cả mọi người xung quanh. Và nếu có thể, nó có thể tin tưởng người bạn mới này không?
Cạch! Một tiếng mở cửa lại lần nữa lại chặn đứng dòng suy nghĩ của nó.
– Nào nào, kết bạn, kết bạn đi. Mi Yeon mỏi tay rùi kìa.
Windy chạy vào tóm lấy tay nó đặt vào tay Mi Yeon, rồi đẩy đẩy hai cánh tay hai người rung bắt tay như thật.
– Windy!_ nó nhìn Windy, nghiến răng.
– Èo bình tĩnh đi_ Windy cười bỏ lơ_ Giờ hai người làm bạn rồi nhá.
Nhìn hai cánh tay đang nắm chặt, nó lại có đôi chút run run. Nhưng đúng rồi, nó nên tin tưởng thêm một lần đúng không? Đâu phải ai cũng giống Diễm My đâu, phải chứ?
Nó nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi:
– Ừ, chào mừng bạn mới, Mi Yeon.
– HOAN HÔ! TUYỆT VỜI!
– Hahahaha!
Tiếng cười tràn ngập căn phòng. Báo hiệu một niềm vui tới với nó.
…
Keeennnggg!…
Vụt!
Lại nữa! Nó quay ngoắt về phía cửa sổ cẩn thận đề phòng. Và bóng đen đó lại xuất hiện, bay qua.
Choang!
Một mũi dao lao thẳng về phía Mi Yeon. Cô nàng bất động, sợ hãi, mặt trắng bệch. Nó nhanh chóng lao tới, bắt lấy mũi dao chỉ cách mặt Mi Yeon hai xăng ti mét.
– Sợ chết mất_ Windy thở phào_ Mi Yeon, sao không?
– Ừm, không sao hết_ Mi Yeon cười gượng_ Người có sao là Hân Hân kìa.
Windy hốt hoảng xoay xoay người nó.
– Mi làm sao? Sao bất cẩn để bị thương thế hả?
Nó hơi đẩy Windy ra, nhíu mày.
– Bình thường. Chỉ bị thương ở tay đôi chút. Không cẩn thận cầm con dao đứt tay thôi.
– Chút mà ra máu nhiều vậy hả? Đưa ta băng!
– Được rồi, lát nữa đi. Ta coi phong thư này viết gì đã.
– Hả? Thư gì?
– Từ con dao lúc nãy.
Nó rút tờ giấy, mở ra chỉ thấy mấy chữ kì lạ:
"Quá sai lầm. Thật ngu ngốc!
…………… Thần bóng tối….."
Thần bóng tối? Nó đã nghe ở đâu thì phải… Rất quen.
Mặt Mi Yeon hơi tái đi.
Rốt cuộc, ngườiđó là ai? Tại sao lại viết cho bọn nó tờ giấy này? Và viết với ý gì?
Chương 9 : Bí mật của Key – Diễm My?
Sáng hôm sau, nó và Windy tới trường với vẻ đầy mệt mỏi. Có lẽ do đã suy nghĩ quá nhiều về bức thư và người bí ẩn mang danh thần bóng tối đó. Xung quanh có rất nhiều dấu hỏi… Và nó tự thắc mắc, liệu bao giờ bức màn bí mật mới được kéo lên đây?
– Các cô đi đâu mà hôm qua không thấy mặt hả? Muốn cho chúng tôi thành khỉ leo cây sao? Thành công rồi đó.
Vừa vào tới lớp, chưa đâu vào đâu đã nghe thấy tiếng Key oang oang như hỏi tội tù nhân vậy. Cái tên khùng này tới đây làm gì?
– Key, nhà chưa cháy đâu không cần cái chất giọng như Chaien đó của anh!
Windy bực mình xông lên chửi một trận. Đang điên mà cứ thích làm phiền, vậy bà đây cho biết thế nào là "Thần công chưởng" luôn.
– Ế có làm gì đâu. Mà này nhá! Tôi có chất giọng của một ca sĩ đó, đừng có kêu giọng tôi giống Chaien nghe chưa?
Key cũng không vừa phản bác lại. Hai người cãi nhau như trẻ con.
Nó với hắn nhìn mà chỉ biết lắc đầu. Nhớ ra gì đó, hắn hỏi nó đang bỏ cặp sách vào ngăn bàn:
– Hôm qua đi đâu?
Nó ngước nhìn hắn, hỏi lại một câu khiến ai đó bổ chửng.
– Hỏi ai?
– Cô chứ ai.
– Cô nào?
– Cái cô tên Hân Hân đang đứng cạnh tôi đó.
– Không biết.
– Cô…
Hắn đang mang xu hướng cáu dần vì bị chọc vào lòng tự trọng. Nó thấy mình hơi bực tức quá đáng rồi nên đành hạ giọng:
– Tôi đang có nhiều điều phải suy nghĩ tới nên thất thố với anh. Thông cảm.
Nó nói một lèo, cảm thấy hơi rát họng vì mình nói nhiều quá. Cả do hôm qua thức muộn nên giọng nó cứng cứng khàn khàn khó nghe. Còn với hắn thì đang đứng chết như trời trồng. Lời nó vừa nói có phải là lời xin lỗi không?
– Sao vậy?
Nó nhìn hắn pha chút khó hiểu. Hắn không biểu hiện gì cả nên nó chẳng biết hắn đang có thái độ như thế nào nữa.
– Không, không sao.
Thoát khỏi sự bất ngờ nho nhỏ đó, hắn trả lời nó qua loa. Rồi cả hai không nói gì nữa… Lại giữ im lặng như nhiều lần.
– Hân Hân, Hân Hân, ta nhờ mi một việc nhá!
Windy chạy tót ra, chắp tay như bái thầy ngày xưa.
– Nói đi, không phải giữ lễ_ phẩy tay một cái, nó biết thừa chuyện này chẳng ra cái hồn gì cho coi.
Windy lắp bắp.
– Cho… Cho Key… Key… Tới nhà… Nhà mình… Chơi nhá… Nhá…
Giọng Windy ngày càng nhỏ xíu rồi kết thúc bằng màn gãi đầu gãi tai cực kì ngố mà cũng vừa dễ thương.
– Không!
Nó lạnh lùng phun ra một câu mà chẳng tỏ thái độ gì giật mình như mọi người thể hiện. Nó cũng muốn bất ngờ kêu lên "CÁI GÌ" hay đập bàn tức giận lắm chứ. Chẳng hiểu sao không làm được.
Hắn cũng choáng rồi nhìn liếc Key. Tên bệnh này lại nghĩ ra cái trò quái quỷ gì đây?
– Xin mi mà, ta thua cược với tên đó nên thua… Mi cho phép đi mà… Huhu.
– Không…
Nó vẫn nhàn nhạt nói từ cũ. Chả quan tâm gì tới lời xin xỏ của Windy.
– Hân Hân…
– Nói nữa ta cắt lưỡi mi đó_ nó rất thản nhiên.
Ngậm luôn không nói gì nữa. Đúng là sức đe doạ của nó lớn thật. Mặc dù lời nói của nó không thể thực hiện… =.=
– Chiều đi chăm sóc Mi Yeon đi. Ta bận.
– Đi đâu?
Chương 9 : Bí mật của Key – Diễm My? (2)
Nó liếc Windy sắc lẻm, rồi lại nhắm hờ mắt, dựa lưng vào thành ghế, tay vắt trước ngực, chân trái gác lên chân phải rồi tiếp.
– Đi có việc quan trọng thôi. Không có gì đâu!
Windy bỗng chốc nổi cáu. Hình như đối với cô, việc nó đi lần này rất có gì đó đáng ngờ và pha chút nguy hiểm.
– Đi đâu? Làm gì? Đi với ai? Tới những đâu? Gặp những ai? Bao giờ về? Có muộn không? Cụ thể là mấy giờ?
Lấy hơi thật dài, Windy xả một đống câu hỏi cho nó khiến chính Windy tự mình cảm thấy chóng mặt thay nó. Nhưng trái lại, nó không hề phản ứng gì như đã biết trước. Điều này khiến cho Windy có chút bất an. Ngày thường nó sẽ nhíu mày khó chịu cơ mà.
Vẫn giữ nguyên tư thế cũ, nó nhàn nhạt nói được ba từ gần như cửa miệng lúc trước:
– Không cần thiết!
Windy sững người. Hắn và Key đơ ra không biết phản ứng nào cho phải. Sao nó lại nói được như vậy với Windy?
– Mi… Mi… Lại…
Windy không nói lên một câu rành mạch. Cảm giác của cô bây giờ là rất sợ hãi, run rẩy muốn ngã ra, phải bám víu vào thành ghế. Đến con bạn nó cũng phải sợ như vậy thì cũng nên biết tầm nguy hiểm của sức tức giận trong con người đó lớn như thế. Nhìn nó bình thường, vẻ ngái ngủ vậy thôi chứ nếu ai chọc vô nó ngay lúc này thì có thể chết ngay lập tức. Sở dĩ nó chưa giết người vì có sự kiểm soát, ngăn chặn của rất nhiều người bên cạnh.
Có người đã đụng tới nó? Không biết Black Moon đáng sợ ư?
– Về trước. Xin phép thầy hộ ta.
Nó chẳng biết đang nghĩ gì mà đứng dậy nữa. Windy cũng không ngăn cản vì biết, không làm được gì…
– Cô để Hân Hân đi vậy sao?
Hắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




