watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:48 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5130 Lượt

giọng nói này rất quen. Không lẽ…… Mặt nó tái mét lại.

Ray cũng nhận ra sự khác lạ trên mặt nó. Nhìn ra đằng sau, đập vào mắt là khuôn mặt hắn cùng Tracy. Thảo nào mà nó hoảng vậy. Cậu cũng không ngờ nó lại sợ hắn đến vậy. Thôi thì đằng nào cũng lộ, cho lộ luôn đi.

Ray đứng lên, bước về phía bàn của hắn với Tracy không quên kéo theo nó. Nó ngạc nhiên nhìn Ray.

- Ồ! Cậu và Tracy cũng ở đây sao?
Chương 19

Ads Nó ngạc nhiên đưa mắt nhìn hắn. Tại sao hắn lại ở đây? Mà lại còn ngồi cùng với Tracy nữa? Bỗng nhiên trong lồng ngực nó đau nhói. Hôm qua khi thấy hắn đột nhiên tỏ thái độ khác hẳn hàng ngày, trong nó đã hy vọng rất nhiều. Nhưng cuối cùng vẫn chỉ là tình cảm đơn phương từ phía nó. Cuối cùng vẫn chỉ là hy vọng mong manh mà sẽ không bao giờ thành sự thật. Nó tự cười chính mình. Tất cả chỉ là ảo giác mà nó tự mình đặt ra. Hy vọng nhiều rồi cũng sẽ thất vọng nhiều thôi.

Ray kéo ghế cho nó ngồi xuống. Hắn chỉ liếc qua nó một lượt rồi lại chú tâm vào ăn tiếp. Thấy thái độ của hắn dửng dưng như vậy chắc chắn là có chuyện rồi. Kiểu gì tí nữa về nhà nó cũng bị hắn hành hạ cho tới bến luôn. Trước cơn bão bao giờ cũng sẽ sóng yên biển lặng, biển càng lặng thì bão càng to. Kiểu này coi như cô chết thật rồi. Cô rón rén gắp thức ăn, không dám phát ra tiếng động to. Thỉnh thoảng có ai hỏi gì đến mình thì chỉ gật nhẹ đầu rồi lại cúi gằm mặt ăn tiếp.

Hắn suốt bữa ăn cũng chả nói gì nhiều, thỉnh thoảng chêm vào vài lời rồi thôi. Bất chợt Ray lên tiếng.

- Hôm nay tôi có thể đưa Aliss đi chơi được không Steven?

Hắn nhếch môi cười tươi, lấy khăn lau miệng rồi đứng dậy.

- Xin lỗi nhé! Nhưng hôm nay tôi và vợ tôi có việc rồi! – hắn nhấn mạnh hai chữ “vợ tôi” như để khẳng định quyền sở hữu nó là ai.

Dứt lời hắn kéo thẳng tay nó lên, lôi một mạch ra xe. Hắn nắm tay nó mạnh đến nỗi nó cảm thấy như chỗ tay bị hắn nắm ấy sắp rụng ra đến nơi. Nó khó chịu vùng vằng tay, mãi mới thốt ra nổi một câu.

- Đau! Anh bỏ tôi ra!

Hắn quay lại quắc mắt nhìn nó. Nó giật mình, theo phản xạ giật lùi lại mấy bước. Ngay lập tức hắn cúi xuống nhấc bổng nó lên. Nó cố gắng giãy dụa nhưng vẫn không ích gì. Chết thật rồi, lần này về nhà không bị hắn bắt dọn dẹp 5 tầng lầu thì cũng bị hắn bắt rửa lại tất cả bát đĩa. Chậc, tên này không biết còn có chiêu gì để hành hạ nó nữa đây?

Ngồi trên xe, nó thấy không khí căng thẳng lạ thường. Nó ngồi yên không dám nhúc nhích. Nó đang lo không biết về khi về nhà hắn sẽ làm gì nó nữa. Chiếc xe đỗ xịch lại trước căn biệt thự. Hắn xuống xe lôi tuột nó vào trong nhà. Nó mặc dù đang rất đau tay nhưng vẫn không dám ho he nửa lời. Đẩy nó vào trong phòng, mặt hắn hừng hực lửa giận. Đứng đối diện với hắn, người nó bỗng cảm thấy ớn lạnh. Hắn nhìn nó, mặt đằng đằng sát khí.

- Sao em lại đi với Ray? – hắn nói mà mắt cứ nhìn chằm chằm vào nó làm tim nó suýt chút nữa là bay ra ngoài.

Nó ấp úng không nói thành lời.

- Chắc hẳn em cũng biết thân phận của mình rồi chứ? Tôi không muốn dùng chung với ai khác. Em hiểu chứ?

Nó cúi đầu im lặng. Nó không hiểu vì sao mà tự nhiên hắn lại nổi giận đùng đùng như vậy.

- Có lẽ tôi phải dạy bảo lại em rồi!

Hắn nói rồi đứng dậy đi về phòng. Dạy bảo? Hắn định làm gì nữa chứ? Nó nằm vật ra giường. Chẳng nhẽ hắn đang ghen?

…..

Lâu lắm rồi nó không ngó ngàng đến công ty, cũng không thấy cô thư kí gọi điện. Mà nhắc mới nhớ, điện thoại nó ném ở xó nào rồi sao mà cô thư kí gọi được. Nó lật hết chăn ga gối đệm lên để tìm cái điện thoại cuối cùng cũng tìm được.

Vừa bật điện thoại lên đã thấy 10 cuộc gọi nhỡ của cô thư kí. Vội vàng bấm máy gọi lại, đầu dây bên kia lập tức vang lên cái giọng thánh thót. Hình như từ ngày nó không đi làm cô nàng thư kí này có vẻ yêu đời hơn thì phải.

- Công ty mấy hôm nay có việc gì không? – cái chất giọng lạnh như băng của nó cất lên.

Có vẻ như cô thư kí chưa kịp xem tên người gọi đã bắt máy thì phải. Vì vừa nghe thấy giọng nó đã tái xanh mặt mũi, mà mới vài phút trước còn hớn ha hớn hở. Vội vàng chấn chỉnh lại giọng nói, có phần nghiêm túc hơn lúc đầu.

- Dạ! Giám đốc……

- Cô làm việc cho nghiêm túc đi, đừng để bị quấn gói ra khỏi công ty – nó nghiêm giọng.

Cô thư kí nghe giọng nó không khỏi rùng mình.

- Bây giờ thì thông báo tình hình công ty đi! – nó tiếp tục lên tiếng.

- Công ty vẫn bình thường thưa giám đốc! À mà các vị cổ đông đã trực tiếp đến xin lỗi giám đốc! Lãi xuất cũng tăng cao hơn lúc đầu rất nhiều!

Nó mỉm cười hài lòng rồi tắt máy. Vậy là hắn đã giữ đúng lời hứa. Có lẽ hôm nay là ngày tốt đối với nó, chắc nó phải làm cái gì đó mới được.

Đúng lúc nó đang định xuống nhà thì bên ngoài cửa vang lên tiếng động. Hắn về, hình như có đem ai về theo thì phải. Nó chạy xuống nhà, ngay lập tức đập vào mắt là hình ảnh hắn đang ôm ấp Tracy, còn Tracy thì ăn mặc như đang khêu gợi hắn vậy. Mặt hắn đỏ phừng phừng, chắc là uống nhiều rượu quá! Nó lắc đầu nhìn hai người trước mặt. Đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng mà. Nó muốn có một ngày yên tĩnh chứ không phải là một ngày ở nhà phục vụ cho hai con người này. Nhưng mong muốn vẫn chỉ là mong muốn, làm sao thành sự thật được khi mà hắn vẫn còn cầm cái bản hợp đồng kia. Nó thở dài ngán ngẩm. Hăn với Tracy cứ ngồi hôn hít nhau trên ghế, mặc kệ cái nhìn của nó. . Bất chợt hắn quay ngoắt sang nó nhìn với ánh mắt hình viên đạn. Nó giật bắn mình.

- Cô đứng đó làm gì?

- Tôi……… – nó ấp úng. Thực sự thì nó cũng chẳng biết là nó đứng dây nhìn cái gì nữa.

- Còn không mau đi ra chỗ khác – hắn gắt lên.

Nó giật mình vội vàng lên phòng.

Tracy nhìn nó cười đắc ý. Hắn và Tracy lại tiếp tục công cuộc ban nãy. Khi môi hắn trượt đến ngực Tracy, nhưng tiếng rên khe khẽ của cô nàng làm nó cảm thấy khó chịu. Áo của Tracy gần như là bị hắn tuột hết rồi. Nó không thể hiểu nổi, ai đời lại đi làm chuyện ấy ngay phòng khách không cơ chứ. Chán nản lắc đầu, nó đang định ra ngoài đi dạo thì lại bị nhốt trên nhà bất đắc dĩ thế này. Nó đang mong cho hai người kia làm nhanh lên để nó được xuống nhà. Đang suy nghĩ mông lung, cánh cửa phòng nó bị hắn đạp tung. . Nó ngạc nhiên nhìn hắn, hôm nay hắn ăn phải cái gì thế không biết. Mà làm gì mà làm nhanh thế.

- Cô còn ngồi đấy làm gì? Không đi nấu cơm à?

- Ơ còn…..

- Còn gì? – hắn nhíu mày.

- À không không…. Tôi xuống nấu cơm – nó xỏ dép định bước xuống tầng.

Bất chợt hắn kéo nó lại ép sát vào tường, hôn ngấu nghiến lên môi nó. Nó ngạc nhiên, cố gắng chống cự lại nhưng vẫn vô ích. Một lúc sau, dời môi, hơi thở của cả nó và hắn trở nên gấp gáp. Hắn nhìn nó, ánh mắt tóe lửa.

- Lúc nãy ghen sao? – hắn hỏi.

- Hả? – nó ngơ ngác không hiểu gì, hỏi lại.

- Lúc nãy em đứng đấy là ghen sao? – hắn nhắc lại câu hỏi một lần nữa.

À thì ra là vậy. hắn tưởng nó đứng đó nhìn là ghen. Nó im lặng không nói gì. Nó không muốn giải thích nhiều, hay nói đúng hơn là không muốn giải thích nhiều. Hắn tiến lại gần nó, lại ép sát nó vào tường.

- Nên nhớ, em không có cái quyền đấy! Hiểu rồi chứ!

Nó đâu có ghen chứ. Hắn hôm nay làm sao thế không biết, tự dưng đi nhận vơ.
Chương 20

Ads Nó xuống nhà thấy Tracy đang chỉnh sửa quần áo, mặt thì hằm hằm. Nó cũng chẳng quan tâm, chỉ nhìn lướt qua rồi đi thẳng vào bếp.

Tracy nhìn theo dáng nó vừa đi vào bếp, tay cô siết chặt lại, nở một nụ cười cay độc rồi đi theo sau nó vào bếp.

Nó đang pha nước cam, bỗng Tracy từ đâu chạy đến va vào nó làm cốc nước để trên bàn rơi xuống đất. Không hiểu luống cuống thế nào mà nó dẫm phải chỗ thủy tinh trên sàn. Nó nhíu mày, quay sang nhìn Tracy.

- Ôi! Xin lỗi nha! Tôi không cố ý – Tracy nói mà giọng như giễu cợt.

Nó cười nhạt. Ai mà thèm chấp cái loại tiểu nhân như cô ta chứ.

Đúng lúc hắn đi xuống, thấy Tracy mặt đang dần tái mét vào, hắn vẫn thản nhiên hỏi.

- Cô còn chưa về sao?

- À ừ… em về ngay đây! – Tracy ấp úng trả lời rồi cầm túi xách đi về.

Hắn thấy thái độ khác lạ của Tracy định quay ra hỏi nó. Nhưng khi vừa quay sang thì đập vào mắt là bàn chân đãm máu của nó. Ngước lên nhìn nó, mặt nó đang dần tái mét lại.

- Em làm sao vậy?

- Tôi…….

Nó không nói hắn cũng biết là Tracy làm. Bất chợt hắn tiến đến chỗ nó bế nó lên.

- Anh làm gì vậy? Thả tôi ra! – nó vùng vẫy.

- Chẳng phải em bị thương sao? Phải đến bệnh viên khám chứ!

Nó cũng chẳng muốn nói nhiều nữa, chỗ thủy tinh đam vào chân cũng đủ làm nó mệt mỏi lắm rồi, bây giờ mà đấu khẩu với hắn thêm nữa chắc chết.

- Cô ấy có sao không bác sĩ?

Hắn đóng cửa rồi quay sang ông bác sĩ đứng bên cạnh.

- Không sao! Chỉ là trấn thương nhẹ thôi. Thực ra thì khám ở nhà cũng được, anh cưng vợ quá rồi đó! – tay bác sĩ vỗ vào vai hắn, cười rồi đi thẳng.

Gì chứ, không lo sao được. Lúc thấy nó đừng trên một vũng máu, xung quanh toàn là thủy tinh, hắn đã sợ biết bao nhiêu. Cái cảm giác lúc đó giống với cái cảm giác lúc thấy khuôn mặt nó được đưa vào nhà xác ở bệnh viện, rồi còn cả lúc nó được đưa vào giàn hỏa thiêu. Mở hé cửa, nó đang ngồi đó chờ hắn vào thì phải. Nhìn

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT