watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:48 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5118 Lượt

khuôn mặt nó lúc này, bất giác hắn mỉm cười. Nhìn nó có vẻ gầy hơn lúc mới quen hắn, có phải vì hắn đã hành hạ nó quá nhiều? Khuôn mặt ấy, đã từng khiên hắn hận rất nhiều, yêu rất nhiều và…. nhớ rất nhiều.

Nó quay ra cửa, đạp vào mắt là mắt hắn đang nhìn mình chằm chằm. Nó hơi giật mình. Hắn bước hẳn vào, đứng khoanh tay dựa lưng vào tường.

- Chân cẳng thế kia, có đi được không?

Nó không nói gì chỉ cúi gằm mặt. Hắn quay lưng lại phía nó rồi ngồi xuống. Nó nhướng mày không hiểu.

- Lên lưng tôi cõng.

- Anh……

- chứ bây giờ em muốn tự đi bằng cái chân kia à?

Hắn nói mà vẫn không quay đầu lại.

Nó nhẹ đừng lên rồi vòng tay qua cổ hắn. Hắn đừng dậy, tiến ra xe.

Ngồi yên vị trong xe, nó nhìn sang hắn. Có vẻ hắn đang rất mệt mỏi. Bàn tay nó bất giác khẽ đưa lên khuôn mặt hắn đang ngả ra sau ghế. tại sao hắn avf nó đang ở rất gần mà cảm giác như rất xa xôi. tay nó nắm chặt lại định buông xuống, bất chợt một bàn tay nắm lấy tay nó. Nó giật mình, theo phản xạ, rụt tay lại. hắn quay lại nhìn nó.

- Em… vẫn còn yêu tôi?

Nó lúng túng, mắt bỗng chốc trở nên cay xè. Hắn rút một cọc tiền trong ví rồi đưa cho người tài xế.

- Anh cầm số tiền này rồi bắt taxi đi về, tôi có chuyện một chút, sẽ tự lái xe được.

- Dạ vâng!

Người lái xe mừng như bắt được vàng, vội cầm số tiền hắn vừa đưa rồi bước xuống xe.

Hắn ngả người ra sau ghế thở dài.

- Nói đi. Em vẫn yêu tôi…. đúng không?

Bàn tay nó run cầm cập để trên đùi. Nước mắt không biết từ đầu tuôn trào.

- Nếu em nói em yêu tôi…. tôi sẽ bỏ qua tất cả!

Nó không nói gì, vẫn chỉ im lặng. Hắn bất chợt xoay người nó lại, hôn tới tấp lên môi nó mặc nó ra sức chống cự.

Một lúc sau dời môi, mặt nó đỏ ửng. Hắn lên ghế trước phóng xe về nhà.

Lần này hắn không tự nguyện cõng nó nữa mà để mặc nó tự đi vào nhà. Nó cũng chẳng cần, tự đi nó thấy thoải mái hơn. Khập khiễng lết cái xác vào nhà, nó đi thẳng lên phòng.

vào phòng tắm, ngồi thụp xuống sàn. Nước mắt không biết từ đâu lại tuôn trào. Để mặc vòi nước vẫn cứ chảy.

Đúng vậy….. em yêu anh…. yêu anh rất nhiều….

Nhưng….. em rất sợ cái thứ tình cảm đấy anh ạ….. em rất sợ…..

Bàn tay nó buông thõng xuống không trung, đôi mắt dần nhắm lại. Một giọt nước mắt lăn dài trên má.

+++++

Từ hôm qua đến hôm nay nó vẫn không tỉnh dậy. Hôm qua khi bước vào phòng tắm, thấy nó đang mê man trong đó không hiểu sao trong hắn có một dự cảm không lành. Cũng may là mọi chuyện không sao.

Hắn đừng dậy đi lấy cà phê, từ hôm qua tới giờ hắn thức trông nó suốt.

Ray mở nhẹ cửa đi vào cạnh giường nó. Nó lúc nào cũng để cậu phải lo lắng. Ngồi xuống cái ghế cạnh giường nó, Ray khẽ cầm tay nó.

- Anh nhất định sẽ giải thoát cho em!

Bên ngoài cánh cửa cũng có một người rất yêu nó. Ánh mắt hắn cụp xuống rồi bước đi.
Chương 21

Ads Dạo này có nhiều độc giả kêu chap ngắn và chậm nên chap này Cin sẽ dồn chap. Có gì mọi người chú ý các page nhé! Cảnh báo chap này có cảnh nóng, ai bị huyết áp cao hay tim thì nên cẩn thận. Nói vậy chứ trình độ tả cảnh nóng của Cin cùi lắm, mọi người cũng chẳng phải lo =))

Nó ngồi trong bệnh viện cả tuần trời mà không thấy hắn đầu cả, chỉ thấy Ray ngày nào cũng đến thăm nó. Mà không hiểu ai đưa nó vào viện được nhỉ? không lẽ là Ray?

- Hôm em vào viện….. anh có biết là ai đưa em vào không? – Nó quay sang nheo mắt hỏi Ray.

- Anh không biết, hình như là Steven – Ray vừa gọt táo vừa nói – Này, ăn đi.

Nó bật cười càm lấy miếng táo ray đưa.

- Em cười gì?

- Không có gì, chỉ là nhiều khi không hiểu giới tính thật của anh là gì thôi – nó cắn một miếng táo.

- Này! Em muốn chết hả Aliss!

Ray giật lấy cái gối sau lưng nó làm nó mất đà đập đầu vào thành giường.

- Ui da…. Em là bệnh nhân đấy….. anh hành hạ bệnh nhân thế à!

Nó cũng không kém cạnh gì, giật lấy cái gối từ tay Ray đánh túi bụi lên người anh.

“Cạch….”. Tiếng mở cửa vang lên khiến cả Ray và nó dừng lại. Hắn đừng trước mặt ray và nó, hai tay đút túi quần. Ray biết ý đừng lên đi ra cửa. Đi ngang qua hắn Ray hơi dừng lại, nói khẽ.

- Nếu cậu làm gì đến Aliss nữa, tôi sẽ không bỏ qua đâu!

Môi hắn nhếch lên một nụ cười nửa miệng. Bước đến giường của nó, nó cúi gằm mặt không nói gì. Hắn đến chắc là để bắt nó về đây mà. Nhưng như vậy cũng tốt, nó cũng đang muốn về, ở trong viện suốt nó thấy nhàm chán.

- Đi về! – hắn kéo tay nó lên rồi lôi xuống giường.(Nguồn:YenBai.Mobi)
Nó lật đật xỏ dép đi theo hắn. Chậc, chắc là lại có chuyện nữa rồi, nghe giọng hắn thế kia thì không có chuyện mới lạ. Mong là đừng liên quan đến nó.

Vừa dừng xe trước cổng nhà, hắn đã xuống xe bế xốc nó lên phòng, không kịp để nó nhúc nhích gì.

- Anh làm gì vậy?

Hắn không nói gì, bế nó một mạch lên phòng. Nó cố gắng dãy dụa nhưng vẫn vô ích. Nó không biết là lần này lại có chuyện gì nữa. Không lẽ nó lại gây chuyện gì với hắn sao? Nhưng nó nằm viện suốt mà, đâu có làm gì. Bỗng dưng trong đầu nó có cái ý nghĩ là hắn bị điên. Nhưng cái ý nghĩ đó nhanh chóng tiêu tan vì cái cảnh tượng diễn ra trước mắt khiến nó sững sờ không nói thành lời. Quần áo của nó bị hắn xé tung.

- Anh……

- Tôi đã nói rồi…… tôi không muốn dùng chung đụng với ai khác……. em coi thường lời nói của tôi đến vậy à. Vậy thì bắt buộc tôi phải dạy bảo lại em rồi!

Nói rồi hắn nắm chặt lấy hai tay nó, hôn tới tấp lên môi nó. Nó cố gắng chống cự nhưng sức nó sao có thể chống lại hắn chứ. Nó bật lực, nước mắt tuôn trào. Không biết đã bao nhiêu lần nó phải khóc vì hắn nữa. Bàn tay hắn lần mò vào từng đường nét trên cơ thể nó. Những tiếng rên khe khẽ của nó phát ra, càng làm cho dục vọng trong người hắn cao hơn. Nó đau đớn nhắm nghiền mắt, hai tay bấu chặt lấy ga giường.

.

.

.

Thực sự……. anh coi em là gì chứ…….

Phải rồi…… anh ích kỉ mà…… anh luôn ích kỉ như vậy……

Có lẽ đây là nỗi đau sau cùng em nhận từ anh…….

.

.

.

Từng đợt sóng nhẽ nhàng vỗ vào bờ. Ánh nắng chiếu xuống bãi biển, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, long lanh khiến nó vô thức rơi vào tâm trạng lơ đãng. Hôm nay nó đã thực sự trở thành một người phụ nữ. Ngồi bó gối ở bãi biển, nó nhớ lại những gì xảy ra lúc sáng. Bây giờ người nó vẫn còn đau ê ẩm.

Hắn quờ tay sang bên cạnh, không thấy nó. Một vũng máu đỏ tươi đập vào mắt hắn. Chuyện này là sao? Không phải nó đã có con rồi sao? Hắn tròn mắt, vậy hắn là người đầu tiên sao? Không thể nào, rõ ràng chính nó bảo nó đã có con mà.

Nó nằm trải dài trên bãi biển ngắm hoàng hôn. Mắt nó dần nhắm hờ. Nhớ lại vết máu đỏ ban nãy, nó lại nhớ về cái ngày mà mẹ nó mất. Một nỗi đau nào đó lại nhói lên trong tim nó. Mắt nó nhắm nghiền lại, nó muốn khóc, thực sự nó muốn khóc…… nhưng tại sao…… không khóc được. Từng dòng kí ức lại hiện lên trong đầu nó.

“Anh quá đáng lắm rồi! Tôi đã chấp nhận tha thứ cho anh, vậy mà bây giờ anh vẫn còn muốn mang ả đàn bà đó về nhà sao? Anh có nghĩ đến con không? Chúng sẽ nghĩ gì về anh?”

“Anh xin lỗi, nhưng cô ấy đang mang thai con anh, anh không thể mặc kệ cô ấy được!”

“Đủ rồi. Nếu cô ta về đây, tôi sẽ đi!”.

Hai người vẫn cứ cãi nhau mà không hề để ý bên ngoài đang có một đứa trẻ đủ lớn để hiểu được mọi chuyện. Mắt nó nhòe lệ. Cái gia đình hạnh phúc mà nó tưởng bảo lâu nay hóa ra chỉ là giả dối thôi sao? Mẹ

Mẹ nó là một người phụ nữ tuyệt vời về cả ngoại hình lẫn tính cách, nhưng tại sao bà ấy lại phải chịu những điều như vậy.

Hôm ấy nó đi học về như bình thường, nhận được phiếu bé ngoan nó vội vàng chạy vào khoe mẹ. Nhưng cái cảnh tượng trước mắt không đáng để cho đứa trẻ 5 tuổi thấy được. Một vũng máu ở cánh tay mẹ, bên cạnh là một con dao. Nó khóc òa gọi tên mẹ.

Nó mở bừng mắt tình dậy. Một không gian trắng toát bao trùm lấy nó, mùi ete xộc vào mũi khiến nó khó chịu. Không hiểu tuần này nó bị gì mà phải vào viện lắm thế không biết. Đang định ngồi dậy thì thấy người mình nóng ran. Chậc, không lẽ dạo này mình yếu thế sao? Mới ngồi ngoài biển có một tí mà đã ốm rồi. Cửa phòng được mở ra, một người phụ nữ trung niên bước vào.

- Cô tỉnh rồi à? May quá, lúc cô nằm đấy, tôi cứ tưởng cô bị làm sao rồi!

- Cảm ơn bác.

- Ồ, có gì đâu. Hàng xóm với nhau cả mà. Cô là vợ của cậu Steven đúng không?

Nếu nói không phải thì cũng không đúng, nó và hắn đã kí hợp đồng với nhau rồi mà. Nó cười nhạt, không nói gì nữa.

- À, có việc này….. cháu muốn nhờ bác….. bác đừng nói gì với Steven nhé!

- Sao vậy?

- Chỉ là…. Cháu không muốn anh ấy biết thôi! – nó cúi gằm mặt.

Người phụ nữ kia nhìn nó một lúc lâu rồi cũng mỉm cười nói.

- Được rồi, nếu cô muốn tôi sẽ không nói. Nhưng cô phải nghe theo bác sĩ đấy!

Nó cười rồi ngồi dậy. Thầm cảm ơn người hàng xóm tốt bụng này.

Nhưng tia nắng xuyên qua cửa kính, chiếu vào khuôn mặt nó làm nổi bật những đường nét hoàn mỹ trên khuôn mặt ấy. Mái tóc dài bồng bềnh. Mặc trên người bộ đồ của bệnh viện rộng thùng thình trông nó càng đáng yêu hơn. Và có lẽ điểm nổi bật nhất trên khuôn mặt

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT