watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9090 Lượt

lưng, cung kính nói với Hứa Khuynh Quyết:

“Nhị thiếu gia. Chủ tịch đang đợi cậu trên tầng hai đấy ạ.”

Thẩm Thanh thấy sắc mặt Khuynh Quyết có chút biến đổi. Một lúc sau anh mới lạnh lùng nói:

“Dẫn đường.”

Đây cũng là câu nói đầu tiên cô nghe được kể từ lúc anh bước vào đây.

Hứa Khuynh Quyết bước chậm rãi theo người dẫn đường, qua hành lang trải thảm dày, mềm mại, rồi tiến vàophòng nghỉ.

Anh biết, cách anh không
xa chính là người cha đầy uy quyền. Khi cánh cửa sau lưng khép lại, Hứa Khuynh Quyết cũng chỉ đứng đó, không nói lời nào.

“Gặp ta mà cậu không biết chào hỏi sao?” Hứa Triển Phi ngồi trên ghế da, hắng giọng. Chẳng biết tại sao, ông có thể giải quyết tốt những vấn đề hóc búa của thương trường quyết liệt, nhưng lại không thể điều hòa tốt mối quan hệ giữa hai cha con. Chẳng lần nào hai người gặp mặt mà không to tiếng, căng thẳng.

Hứa Khuynh Quyết khẽ cúi đôi mi xuống, thờ ơ đáp lại:

“Ông tìm tôi có việc gì?”

“Đã lâu lắm rồi cậu không về nhà. Cậu không còn coi mình là người nhà họ Hứa nữa phải không?” Hứa Triển Phi lạnh lùng hỏi, “Hôm nay cậu đến đây, tôi thấy rất bất ngờ đấy”.

“Nếu ông không muốn tôi đến, tôi có thể đi ngay bây giờ.” Giọng điệu của Hứa Khuynh Quyết vẫn lạnh lùng.

“Rầm!” Hứa Triển Phi đập mạnh tay xuống chiếc bàn bên cạnh, âm thanh vang vọng cả căn phòng.

“Đây là thái độ cậu dùng để nói chuyện với tôi sao?”

Hứa Khuynh Quyết bất giác nắm chặt tay lại, môi mím chặt, kiềm chế cơn đau tim ở đâu ập đến.

Thấy anh không nói, Hứa Triển Phi tiếp tục cất cao giọng nói đầy nghiêm khắc của mình.

“Sau khi lễ đính hôn của anh cậu xong xuôi, mời cậu ở lại.”

“Có chuyện gì nói luôn một lần đi.” Cố trấn áp cơn đau tim đang làm anh khó thở, Hứa Khuynh
Quyết không muốn người ngồi trước mặt trông thấy bộ dạng yếu đuối của mình.

Chăm chăm nhìn đứa con trai ngỗ ngược, Hứa Triển Phi cao giọng nói:

“Vì chuyện của mẹ cậu, cậu còn muốn hận tôi bao lâu? Từ trước đến nay cậu không coi lời tôi ra gì, thậm chí không xem mình như con cháu trong nhà. Lẽ nào đó là cách trả đũa cho những gì tôi nợ mẹ cậu?”

Nhắc đến chuyện quá khứ, Hứa Khuynh Quyết giận dữ chau mày, nói.

“Sao có thể gọi là trả đũa, tôi và ông vốn dĩ không có gì để nói nữa rồi.”

Tim anh nhói đau từng nhịp khi quá khứ bị gọi về. Hứa Khuynh Quyết cắn chặt răng, ngoảnh mặt đi, giọng nói lạnh lùng:

“Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước.”

Hứa Triển Phi ngồi yên trên ghế, ngẩng mặt nhìn anh. Ông cảm thấy phẫn nộ, bất lực, cuối cùng đành để anh bước ra.

Nhìn từng bước chân chậm chạp dò đường của Khuynh Quyết, Hứa Triển Phi chỉ biết lặng lẽ thở dài.

Đứng trong sảnh chính được trang hoàng lộng lẫy, xung quanh là những nam thanh nữ tú nói cười vui vẻ, nhưng Thẩm Thanh thấy lòng nặng trĩu, chỉ đứng dõi mắt về phía thang máy.

Ban nãy, Hứa Khuynh Quyết có thì thầm dặn cô “Đứng đây đợi tôi”, rồi cùng người trung niên vào thang máy. Cô ước chừng anh đi đã được vài chục phút mà giờ vẫn chưa thấy ra. Lần trước vô tình nghe được câu chuyện của hai anh em họ, cô đoán quan hệ của Khuynh Quyết với gia đình không mấy tốt đẹp. Nhớ đến những câu hỏi tới tấp vây quanh Khuynh Quyết lúc bước vào đại sảnh, lại thêm sắc mặt nhợt nhạt đáng sợ của anh khiến cô thấp thỏm lo lắng.

Mỉm cười từ chối ly rượu mà người phục vụ mang đến, Thẩm Thanh không có tâm trạng nào để cảm nhận không khí náo nhiệt quanh mình, đứng đó mong ngóng Hứa Khuynh Quyết quay lại. Ai ngờ vừa ra khỏi sảnh chính, cô đã trông thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở chỗ rẽ đến cầu thang máy.

Hứa Khuynh Quyết đang cúi đầu dựa vào tường, những sợi tóc rủ xuống che lấp phần lớn gương mặt. Tuy nhìn không rõ, nhưng Thẩm Thanh vẫn cảm thấy có chuyện chẳng lành.

Bất chấp lễ nghi, chuẩn mực cô vén váy chạy nhanh tới đỡ lấy anh, vội hỏi.

“Anh làm sao thế?”

Hứa Khuynh Quyết vẫn nhắm chặt hai mắt, thở hổn hển theo từng nhịp tim gấp gáp.

Không nghe thấy anh trả lời, Thẩm Thanh ngẩng lên nhìn, đôi môi anh đã trắng bệch, cô hốt hoảng:

“Anh đau ở đâu?”

Dạ dày? Tim? Hay anh đau ở chỗ nào khác? Vì không biết rõ tình hình nên ngay cả việc chạm vào anh, cô cũng không dám mạnh tay.

Đầu óc choáng váng, Hứa Khuynh Quyết nghe thấy rõ giọng nói hoảng loạn của Thẩm Thanh nhưng anh không thể đáp lại. Phải một lúc lâu sau, hơi thở bớt gấp gáp, anh mới có thể nói với cô:

“Không cần quá lo lắng.”

Cái gì mà không cần lo lắng? Nghe anh nói thế, Thẩm Thanh như muốn hét lên. Cô nắm bàn tay giờ này đã ướt đẫm mồ hôi, lạnh toát. Vậy mà anh vẫn còn ương ngạnh.

“Thuốc đâu? Anh có mang theo thuốc không?” Vừa hốt hoảng vừa tức giận, nhưng Thẩm Thanh vẫn cố nói nhẹ nhàng.

Hứa Khuynh Quyết lắc đầu, anh mệt mỏi nghir ngơi:

“Để tôi nghỉ ngơi chút đã.”

“Được rồi.” Thẩm Thanh ngoan ngoãn đáp lại, cơn bực tức cũng tiêu tan. Anh ta vẫn biết phải nghỉ ngơi cơ đấy.

Trong lúc đó, khách khứa đã đến đông đủ trong sảnh chính, không khí vô cùng ồn ào. Nhìn xung quanh, Thẩm Thanh không tìm thấy chiếc ghế nào, bèn cẩn trọng dìu Khuynh Quyết đến cầu thang bộ ngồi nghỉ tạm.

Thấy Khuynh Quyết nhắm mắt lại, Thẩm Thanh không muốn làm phiền anh thêm nữa. Cô ngồi bên cạnh làm chỗ dựa cho Khuynh Quyết.

Âm nhạc rộn ràng bỗng ngừng bặt, chỉ nghe thấy giọng nói của người chủ trì buổi lễ. Xem ra nghi thức đã bắt đầu rồi.

Thẩm Thanh không bận tâm. Sự tò mò về lễ đính hôn cũng như vị hôn thê của Hứa Quân Văn đã thúc đẩy cô tới đây, giờ này điều đó không còn quan trọng nữa. Cô chỉ chăm chú nhìn người ngồi bên cạnh, thấy các cơ mặt anh từ từ dãn ra, đôi môi bắt đầu lấy lại sắc hồng vốn có, lúc đó cô mới yên tâm phần nào.

“… Đỡ hơn chút nào chưa?” Phải rất lâu sau đó, Thẩm Thanh mới lên tiếng hỏi.

“Rồi.”

“Chắc chắn chứ?”

“… Cô sợ lắm đúng không?”

“Đây không phải là lần đầu tiên nữa rồi.”

“…”

“Tiệc bắt đầu rồi đó.”

“Vào trong thôi!”

“Hay là không vào nữa?”

“Sao?”

“Chúng ta về thôi.”

“Không muốn đến hỏi thăm anh ta một tiếng à?”

“Không cần nữa. Vả lại tôi không muốn sợ hãi thêm. Về nhà sớm mới an toàn chứ.”

“… Tùy cô thôi.”

Thẩm Thanh khẽ mỉm cười, dìu Khuynh Quyết đứng dậy. Dù bên trong có ồn ào, vui vẻ thế nào cũng không liên quan đến cô. Tất cả những gì dính líu tới Quân Văn đều đã trở thành dĩ vãng.

Trên đường trở về nhà, Thẩm Thanhbiết Hứa Khuynh Quyết giấu việc anh bị đau bụng, cô rất bực tức. Về đến cửa phòng, Khuynh Quyết vẫn giữ điệu bộ trầm lặng như thường ngày. Dù mắt không nhìn thấy được, nhưng anh vẫn nhận ra sự bực bội trong cô.

Ngồi xuống ghế sô pha một cách khó khăn, anh chú ý nghe ngóng mọi động thái xung quanh. Mấy phút sau, anh nghe thấy bên phải có một âm thanh va đập mạnh, tiếp theo là tiếng rên khe khẽ. Hình như Thẩm Thanh vừa va phải thứ gì đó?

“Có chuyện gì vậy?”Anh lo lắng quay đầu lại, giọng nói pha chút hoảng hốt.

Thẩm Thanh chau mày xoa xoa đầu gối, vừa thổi

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT