|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
nghĩ lại cuộc điện thoại ngày hôm qua của Hứa Quân Văn, nghĩ đến người con trai cô thầm thương trộm nhớ bao lâu nay chuẩn bị lấy vợ. Nhưng có gì đó là lạ, thực sự điều này không làm cô quá đau lòng.
Vậy thì, sự tức giận của cô hôm qua là vì sao chứ? Vì sao cô lại tỏ thái độ như thế?
Gương mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng của Khuynh Quyết bỗng hiện lên trong suy nghĩ, Thẩm Thanh lắc lắc đầu xua đi, thở dài một tiếng.
Một cảm giác mơ hồ cứ bủa vây tâm trí mà cô không thể nào hình dung nổi.
Hai ngày sau đó, một trận mưa như bão bất ngờ ập đến làm tâm trạng Thẩm Thanh càng thêm ảm đạm.
Lúc tan ca trở về nhà, cô dừng lại hồi lâu trước cửa phòng Khuynh Quyết. Đã ba ngày cô không gặp anh. Nghĩ lại thái độ của mình hôm trước, cũng thấy có gì đó là lạ. Khi chưa rõ nguyên nhân thật sự cho lần bực tức ấy của mình, Thẩm Thanh thừa nhận là cô đã cư xử không phải…
Thẩm Thanh cầm trên tay chiếc ô đang nhỏ nước, mái tóc rủ xuống vì ướt mưa, cô đứng nhìn trân trân vào cánh cửa khép im lìm, lòng băn khoăn không biết có nên chủ động nói lời xin lỗi với Khuynh Quyết không.
Hai phút sau, cô quyết định nhấn chuông cửa.
Trong lúc chờ đợi, Thẩm Thanh thầm nghĩ, thực sự chuyện đó không liên quan gì đến anh ta.
Quả thật là cô không nên trút bỏ sự bất mãn lên đầu anh ta.
Vả lại, trước đó anh ta cũng đã “cảnh báo” cô rồi mà. Dù rằng lời cảnh báo đó không rõ ràng.
Thẩm Thanh đứng ngoài cửa, vừa cúi đầu nhìn những vết bùn lấm lem trên giày cao gót, vừa nghĩ xem nói lời xin lỗi với Khuynh Quyết thế nào cho đỡ gượng gạo mà có hiệu quả.
Nhưng chờ đợi hồi lâu mà vẫn không thấy động tĩnh gì.
Nhấn chuông cửa lần nữa nhưng vẫn không thấy phản hồi, cô quay người trở về phòng. Những lời muốn nói lại không nói ra được, Thẩm Thanh thấy hụt hẫng như vừa đánh rơi thứ gì quý giá.
Tiếng chuông cửa reo ba lần, lại nghe những tiếng gõ cửa nhè nhẹ sau đó. Hứa Khuynh Quyết nằm trên giường, nghe thấy rất rõ nhưng lại không làm cách nào để ra mở được.
Đến khi bên ngoài yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp vào cửa kính. Hứa Khuynh Quyết khẽ chau mày, thử động đậy cơ thể, nhưng thấy lạnh buốt sống lưng.
Những di chứng để lại từ vụ tai nạn bất ngờ năm ấy khiến anh không thể tự mình làm chủ hành vi của bản thân trong những ngày trái gió trở trời.
Anh thò tay nhấn vào chiếc đồng hồ đặt ở đầu giường. Đã sáu giờ bốn mươi hai phút tối. Người đến gõ cửa nhà anh vàogiờ này, rất có khả năng là Thẩm Thanh, cô vừa đi làm về.
Nghĩ đến cô, đôi mày của anh lại chau lại. Lần mò chiếc điện thoại đặt cạnh gối, anh nhấn nút gọi nhanh.
Chuông điện thoại reo, Thẩm Thanh quấn tạm khăn tắm vội vàng chạy ra nghe. Cô hơi bất ngờ khi thấy số của Khuynh Quyết hiện trên màn hình.
Thẩm Thanh chợt nhớ lại, mấy ngày trước, chính tay cô đã lưu số máy của mình vào nút gọi nhanh trong điện thoại của anh.
“Là tôi.” Giọng nói lạnh lùng cất lên từ đầu dây bên kia.
“Anh không ở nhà sao?” Thật trùng hợp! Cô vừa tìm anh thì giờ anh lại gọi đến!
“… Ừm!”
“À… Tôi vừa mới sang tìm anh?”
“Có việc gì sao?”
“Cái này…” Thẩm Thanh xoa xoa mũi, ngồi trên tay vịn của ghế sô pha, cô thấy bối rối không biết mở lời thế nào cho phải.
Lần đầu nói chuyện với nhau qua điện thoại, chỉ nghe giọng nói cất lên. Thẩm Thanh bất giác nhắm mắt lại, giống như cảm giác lần đầu tiên nói chuyện với Khuynh Quyết.
“Xin lỗi. Việc hôm trước, tôi nên xin lỗi anh mới đúng.”
Thẩm Thanh dứt lời, đầu dây bên kia cũng im lặng.
“Tôi tìm cô cũng vì việc đó.” Lần này, giọng nói của Khuynh Quyết càng nhỏ.
“Ừm…”
Thẩm Thanh gật đầu lia lịa, mỉm cười. Sau một hồi im lặng, Hứa Khuynh Quyết hỏi:
“Lễ đính hôn ngày mai, cô có đi không?”
“… Đi, tất nhiên sẽ đi.” Thẩm Thanh cũng muốn biết vợ của Hứa Quân Văn là người như thế nào.
“Còn anh?” Thẩm Thanh đột nhiên hỏi, “Ngày mai cùng đi với tôi chứ?”.
“…”
“Anh sao vậy?”
“Vậy chiều mai, cô đi với tôi đến một
nơi trước đã.”
“Đi đâu?”
“Đi rồi khắc biết. Ngày mai gặp nhé!”
“… Này!”
Chưa kịp nói gì thêm, đầu dây bên kia đã cúp máy.
Thẩm Thanh băn khoăn nhìn màn hình điện thoại, chẳng hiểu Hứa Khuynh Quyết học được cái kiểu “tung hỏa mù” này từ bao giờ nữa?
Có điều, nghĩ đến lễ đính hôn của Hứa Quân Văn ngày mai, trong lòng cô ngoài sự tò mò vẫn không tránh được cảm giác chua xót.
Qua ngày mai, tất cả mới thực sự chấm dứt.
Vừa đặt chân xuống xe, Thẩm Thanh có vẻ nghi hoặc khi nhìn thấy một cửa hiệu được trang hoàng theo phong cách cổ điển. Cô liền hỏi:
“Đây là đâu vậy?”
Chưa kịp nghe câu trả lời của Khuynh Quyết thì đã thấy cánh cửa kính nặng nề trước mặt mở toang. Một cô gái trẻ ăn mặc hợp thời, nhanh nhẹn bước ra.
Cô gái trẻ đó bước thẳng đến chỗ Khuynh Quyết, nở nụ cười rạng rỡ trên gương mặt vô cùng sắc nét:
“Em đợi hai người lâu quá rồi.”
“Ừm.” Khuynh Quyết lạnh lùng đáp, miễn cưỡng để cô gái khoác tay.
Thẩm Thanh khẽ lướt mắt nhìn cái khoác tay của hai người, vô tình chạm phải đôi mắt đẹp của cô gái. Cô mỉm cười và lịch sự chào.
“Chúng ta vào trong đã nhé.”
“Được, được.”
Cô gái buông tay Hứa Khuynh Quyết ra rồi đi lên phía trước. Thẩm Thanh chậm rãi bước theo sau, cùng hai người bước vào thế giới phía sau cánh cửa kính đồ sộ kia.
Trần nhà cao vời vợi, đèn chùm lấp lánh. Những tấm rèm lụa màu tím nhạt rủ xuống che khuất dãy y phục lấp ló phía sau.
Ngồi trên chiếc ghế sô pha với màu sắc nhã nhặn, sạch sẽ, Thẩm Thanh nhất thời không rõ tại sao mình lại có mặt ở nơi này.
Trong lúc đầu óc còn mông lung, một bàn tay thon dài, trắng mịn giơ ra trước mặt cô:
“Chị tên gì nhỉ?”
“… Tôi họ Thẩm, cứ gọi tôi là Thẩm Thanh.” Cô định thần lại, cười đáp.
“Em là Hứa Man Lâm.” Cô gái trẻ ngồi bên cạnh Hứa Khuynh Quyết vui vẻ cười nói, “Chị gọi em là Maggie cũng được”.
Nghe thấy vậy, Thẩm Thanh nhướn mày ngạc nhiên, về quan hệ của hai người, cô đã đoán chắc đến tám, chín phần. Tha
̉o nào ban nãy họ tay trong tay sánh bước. Cô quay sang nhìn Khuynh Quyết nãy giờ vẫn ngồi yên lặng. Gương mặt anh điềm nhiên, không có ý sẽ tham gia câu chuyện. Xem ra muốn chứng minh nhận định qua thái độ của Hứa Khuynh Quyết không phải là chuyện dễ.
May mà Hứa Man Lâm lại nói:
“Hôm qua anh hai gọi điện đến đặt trước lễ phục, em đã chuẩn bị đâu vào đó cả rồi, chị có muốn thử không?”
Quả nhiên họ là anh em!
Thẩm Thanh vừa theo nhân viên bước vào phòng thử đồ, vừa cẩn trọng đánh giá hai gương mặt thanh tú, quả là các nét đều hao hao giống nhau.
Nhìn Hứa Man Lâm mỉm cười với mình, Thẩm Thanh thấy càng ngạc nhiên. Không ngờ Hứa Khuynh Quyết lại đưa cô đến đây thử lễ phục.
Thấy bóng dáng Thẩm Thanh đi xa dần, Hứa Man Lâm mới quay sang người anh trai từ nhỏ đã mắc chứng lãnh đạm của mình, hào hứng nói như phát hiện ra một châu lục mới:
“Không ngờ anh lại chủ động đưa bạn gái đến chỗ em.”
Hứa Khuynh Quyết vẫn thản nhiên, nhắm mắt lại, dựa vào ghế sô pha mềm mại, hỏi:
“Em
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




