watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9070 Lượt

không hiểu lý lẽ của cô rồi.

“Có gì mà cô phải căng thẳng vậy chứ?”

Hứa Khuynh Quyết điềm nhiên thưởng thức món cà chua xào trứng nhạt thếch mà không biết nó thực sự chưa được nêm gia vị.

Bị hỏi vặn lại, Thẩm Thanh ngây ra.

Đúng rồi! Có gì mà phải căng thẳng chứ? Chẳng qua

chỉ là nấu một bữa ăn. Trước đó cũng đâu phải chưa từng nấu nướng gì cho bạn bè… Nhưng tại sao mình lại căng thẳng đến vậy?

Không lý giải nổi, Thẩm Thanh bưng bát lên, nói:

“Lần sau nhất định sẽ cho anh thưởng thức tay nghề đích thực của tôi.”

Hứa Khuynh Quyết gật gật và không nói thêm gì nữa.

Trong bữa ăn, tuy hai người không nói chuyện nhiều, nhưng lại thấy không khí hòa hợp kỳ lạ.

Thẩm Thanh dọn dẹp bàn ăn, mang bát đĩa vào bồn rửa, vừa rửa vừa cất tiếng hát líu lo. Chốc chốc cô lại quay đầu ra ngoài phòng khách nhìn Hứa Khuynh Quyết. Anh lạnh lùng nhưng vẫn có thể đem đến cho người khác cảm giác yên ổn, giống vụ cháy tối qua vậy…

Nước róc rách chảy, Thẩm Thanh cẩn thận rửa sạch từng chiếc bát. Cô nghe như có tiếng nói phát ra từ phòng khách.

“Anh gọi tôi đấy à?” Cô quay người lại, ngó ra nhìn Hứa Khuynh Quyết.

Hứa Khuynh Quyết gật đầu.

“Chuyện gì thế?” Thẩm Thanh hỏi to.

“Đây… bữa ăn… nhất… từng ăn.” Đáng tiếc là tiếng nước chảy khiến cô không nghe rõ câu nói của Khuynh Quyết.

“Anh đợi chút.” Thẩm Thanh tắt vòi nước, lấy khăn lau khô tay rồi bước ra.

“Anh vừa nói gì thế? Tôi không nghe rõ?”

“… À… Không có gì.” Hứa Khuynh Quyết mỉm cười lắc đầu.

“Anh đùa tôi đấy à.”

Nhìn gương mặt tuấn tú của Khuynh Quyết hồi lâu, Thẩm Thanh mới vào bếp hoàn thành nốt công việc của mình.

Gió từ ban công thổi vào mát lạnh khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Bầu trời đêm trong thành phố ít thấy sao, vậy mà hôm nay lại có vài ngôi lấp lánh.

Thẩm Thanh lau dọn sạch sẽ bệ đá, hồi tưởng lại câu nói đứt đoạn của Khuynh Quyết khi nãy.

Nếu cô nghe không nhầm thì nó là “Đây là bữa ăn ngon nhất mà tôi từng ăn”.

Lâm Mị chọn một ngày cuối tuần có ánh nắng rực rỡ đến nhà Thẩm Thanh chơi, không quên mang đến một chiếc bánh ga tô.

Cô nhìn thấy “gã lạnh lùng” đang ngồi thảnh thơi trên ghế sô pha nhà Thẩm Thanh.

“Chào anh! Anh vẫn nhớ tôi chứ?” Lâm Mị vừa giơ ngón cái về phía Thẩm Thanh ra hiệu tán thưởng, vừa cười nói vui vẻ chào Hứa Khuynh Quyết.

Hứa Khuynh Quyết nghiêng nghiêng đầu:

“… Lần trước đã gặp cô trong bệnh viện?”

“Thật vinh dự vì anh còn nhớ tôi đấy!” Lâm Mị nở nụ cười rạng rỡ.

Tháo ba lô xuống, Lâm Mị kéo Thẩm Thanh ra ngoài ban công rồi to nhỏ:

“Quan hệ tiến triển tốt đấy chứ.”

“Ý cậu định nói gì?” Nhìn nụ cười gian xảo, Thẩm Thanh không khách khí lườm cho Lâm Mị một cái.

“Rõ ràng hai lần trước anh ta còn xa cách là thế. Sao mới có mấy ngày mà đã ‘đăng đường nhập thất’ rồi!”

“Cậu đừng nói linh tinh nữa!” Thẩm Thanh ấn ngón trỏ vào trán Lâm Mị. Cái gì mà “đăng đường nhập thất” chứ? Chỉ là quan hệ bạn bè giao lưu bìn
h thường thôi, mà qua lời Lâm Mị nó bỗng biến tướng như vậy.

“Chẳng phải cậu bảo tớ phải quan tâm chăm sóc anh ta còn gì. Hôm nay là ngày nghỉ, nhân tiện mời anh ta sang ăn cơm, có gì lạ đâu?”

“Tớ cũng có chỉ trích gì đâu!” Lâm Mị bỗng trở nên nghiêm túc, cô ngóvào phòng khách nói, “Có thể tiến triển hơn nữa không? Nếu có cơ hội thì đừng bỏ lỡ. Cậu xem một anh chàng thế kia, tìm đâu ra nữa?”.

“Anh ta, ngoài cái mã đẹp trai ra, cậu còn biết gì nữa?”

Thẩm Thanh lại đưa mắt liếc Lâm Mị, tỏ ra không bận tâm những điều mà cô bạn thân vừa nói.

Lúc cùng Lâm Mị trở lại phòng khách, thấy Hứa Khuynh Quyết, trong tâm trí bỗng hiện lên hình ảnh của Hứa Quân Văn, cô mới sực nhớ đã quên bẵng người con trai chiếm giữ trái tim mình suốt thời đại học ấy không biết đã bao lâu rồi.

Có thêm Lâm Mị, không khí bữa ăn ồn ào hẳn lên. Nhưng Hứa Khuynh Quyết thì vẫn ít nói như thường. Đến tận lúc trái cây tráng miệng được dọn ra, anh chỉ ngồi lắng nghe hai cô gái trẻ cười đùa. Nghe giọng nói của Thẩm Thanh, anh chợt vẽ hình ảnh cô trong đầu. Tưởng tượng một cô gái có giọng nói và tính cách như cô, không biết nụ cười như thế nào?

Thời gian cứ chầm chậm trôi đi sau bữa ăn vui vẻ, cho đến khi tiếng chuông điện thoại kêu inh ỏi.

Lâm Mị không để ý, tiếp tục nhìn vào màn hình ti vi, đến khi thấy Thẩm Thanh sau khi nghe điện tự nhiên trầm lắng, vẻ mặt khác thường, mới quay đầu lại hỏi:

“Cậu có chuyện gì vậy?”

Thẩm Thanh không đáp, chỉ nắm chặt lấy điện thoại, nhìn Khuynh Quyết.

Cảm nhận được sự im lặng bất thường, Hứa Khuynh Quyết cũng ngẩng đầu lên nghe ngóng.

Không đợi Khuynh Quyết nói, Thẩm Thanh lên tiếng trước:

“Anh và Hứa Quân Văn có quan hệ thế nào?”

Nghe thấy tên người anh cùng cha khác mẹ, Hứa Khuynh Quyết hơi bất ngờ, sau đó bình tĩnh “nhìn” Thẩm Thanh:

“Anh ấy là anh trai tôi. Có chuyện gì sao?”

“Anh đã sớm biết về lễ đính hôn của Quân Văn, có phải vậy không?” Thẩm Thanh cắn chặt môi, giọng nói có vẻ hụt hẫng.

Hứa Khuynh Quyết khẽ rùng mình. Trong giọng nói của Thẩm Thanh, anh nghe thấy cả sự run rẩy. Việc hôn sự của Hứa Quân Văn, lẽ nào lại kích động cô ấy đến thế? Anh thấy lòng mình thắt lại, nhưng chỉ gật đầu đáp lại câu hỏi của Thẩm Thanh.

Thẩm Thanh cố hít một hơi sâu, nói với giọng điệu oán trách:

“Sao anh không nói cho tôi biết.”

Anh ấy là anh em với Hứa Quân Văn, lại là hàng xóm của cô. Vậy mà cô lại được biết cái tin ấy chỉ cách lễ đính hôn của Quân Văn bốn ngày. Những lời vừa nghe thấy trong điện thoại, làm sao cô kịp chuẩn bị tinh thần để ứng phó?

Hứa Khuynh Quyết thấy cô bất mãn, bàn tay đang cầm cốc nước càng nắm chặt. Cảm nhận cốc nước từ ấm áp dần dần chuyển sang lạnh ngắt. Anh bình tĩnh đáp lại:

“Chẳng phải tôi đã nói rồi sao. Cô và anh ta không hợp nhau.”

Nghe giọng điệu lạnh lùng ấy, trong lòng Thẩm Thanh như có gì đó tắc nghẹn lại. Cô cười nhạt:

“Hơ hơ… Vậy sao? Lời nhắc nhở của anh thâm thúy quá. Chỉ tiếc là tôi không hiểu được.”

Lâm Mị đứng dậy kéo tay Thẩm Thanh nhưng bị cô gạt ra. Cô đứng nhìn chằm chằm vào gương mặt lạnh lùng, phẳng lặng của Khuynh Quyết. Xúc động, chua xót, buồn bã… tất cả đều trào dâng trong lòng…

Thẩm Thanh không biết làm thế nào để kiểm soát những xúc cảm lạ lùng ấy, bèn lặng lẽ quay người đi vào. Cánh cửa phòng ngủ khép lại, cô muốn được yên tĩnh một mình.

Thẩm Thanh không rõ Hứa Khuynh Quyết về lúc nào. Chỉ biết sau đó Lâm Mị vào phòng an ủi và khuyên cô từ bỏ. Cô ra tủ lạnh lấy vào mấy chai bia, uống cho giải tỏa hết những suy tư trong lòng, sau đó chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy đã là chiều tàn của ngày hôm sau.

Đầu óc quay cuồng, loạng choạng bước vào nhà vệ sinh, Thẩm Thanh nhìn thấy mình trong gương, đôi mắt sưng húp, tóc tai rối bời. Hứng chút nước lạnh vỗ lên mặt, cô

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT