watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9054 Lượt

cô cảm thấy có gì đó lạ lùng.

“Cô và anh ấy không hợp đâu.”

Hứa Khuynh Quyết lạnh lùng buông một câu trước khi cánh cửa khép lại.

Tắm xong, Thẩm Thanh ra ngoài ban công hóng gió. Từ tầng mười chín nhìn xuống đường, những ngọn đèn đủ màu sắc như những vì sao lấp lánh.

Lời nói ban nãy của Hứa Khuynh Quyết như những mũi kim sắc nhọn đâm vào trái tim cô. Cái gì mà “Cô và anh ấy không hợp nhau”? Câu nói ấy rõ ràng có ẩn ý.

Trí não như bị đám sương mù bao phủ, cô mặc tạm áo khoác, sang phòng Hứa Khuynh Quyết.

“Anh nói vậy là có ý gì?”

“Nói gì cơ?” Hứa Khuynh Quyết chau mày. Cô gái này, đêm hôm gõ cửa nhà người ta, lại còn hỏi gì lạ vậy.

“Câu anh nói lúc ban chiều ý.” Thẩm Thanh ảo não vén tóc. Cô cũng không hiểu tại sao mình lại xúc động như vậy.

“Anh nói tôi và anh ấy không hợp nhau.”

Hứa Khuynh Quyết bớt căng thẳng, lông mày giãn ra, đôi môi mấp máy:

“Cô đêm hôm đến tìm tôi chỉ vì việc đó sao?”

“Tôi và anh ấy chỉ là bạn bè, sao có thể nói hợp hay không chứ?”

Thẩm Thanh ngẩng cao đầu, nói rành mạch, bờ môi hơi cong lộ nét cười, trong lòng cảm thấy có chút ngượng ngùng. Hình như người con trai này có thể đọc thấu tâm can cô.

Nếu là người khác nói câu đó, có lẽ Thẩm Thanh đã không bận tâm đến vậy. Chỉ vì Khuynh Quyết và Quân Văn là người một nhà nên thực sự cô không muốn chuyện tình cảm mình cất giấu trong lòng bao năm nay lại bị người thân của anh biết được.

“Tôi và Hứa Quân Văn chỉ là bạn thôi.” Thẩm Thanh cố giữ ngữ điệu cứng rắn bảo vệ cho lý lẽ của mình.

“Chuyện của các người không liên quan gì đến tôi.”

Hứa Khuynh Quyết không phản đối Thẩm Thanh. Dù anh không nhìn thấy, nhưng nghe trong lời nói đầy quan tâm và háo hức của Thẩm Thanh với Quân Văn ban chiều, ai cũng có thể đoán được tình cảm của cô đến tám, chín phần. Vả lại, sức hút của Quân Văn với phụ nữ như thế nào, là một người em cùng cha khác mẹ, Khuynh Quyết lẽ nào không biết.

Liều thuốc Khuynh Quyết uống nửa tiếng trước bắt đầu phát huy tác dụng làm anh cảm thấy rã rời, muốn kết thúc câu chuyện vô vị.

Lúc cánh cửa sắp khép lại, bất giác Thẩm Thanh lấy tay cố gắng ngăn cản:

“Đã biết không can hệ gì đến anh, vậy tại sao ban chiều anh còn nói ra những lời ấy.”

Thẩm Thanh biết anh không phải kẻ thích xen vào chuyện người khác, mà cô cũng không ngờ nghệch. Sự nhạy cảm của phụ nữ đang mách bảo cô rằng, câu nói của anh không đơn giản chỉ là một lời “bình luận”.

Cảm thấy hai bên thái dương bắt đầu đau nhức, Hứa Khuynh Quyết thấy người con gái này có lúc ương ngạnh đến đáng sợ. Muốn cô trở về phòng, nhưng anh lại không biết nên trả lời cô như thế nào.

Đúng vậy, rõ ràng chuyện không can hệ gì tới anh, sao còn nhiều lời đi “nhắc nhở” cô ta chứ? Lòng anh cũng cảm thấy hoang mang khó tả.

Đã đến mười một giờ đêm, hai người họ vẫn đứng đối diện nhau qua cánh cửa, người bên trong, kẻ bên ngoài. Cả hai đều im lặng!

Bỗng có hồi chuông cảnh báo vang lên từ bốn phía. Thẩm Thanh hơi hoảng. Cô ngó nghiêng xung quanh, rồi ngẩng đầu nhìn Khuynh Quyết đang chau mày, lắng tai nghe ngóng.

“Là tiếng chuông cảnh báo cháy.” Hứa Khuynh Quyết không ngờ có ngày gặp phải tình huống này ở chung cư cao tầng.

“Hả?” Thẩm Thanh sững sờ.

Từ trước tới giờ, Thẩm Thanh chưa từng gặp sự cố nào như vậy. Âm thanh cảnh báo mỗi lúc một khẩn cấp, tiếng bước chân dồn dập từ phía hành lang an toàn. Nghĩ đến mình ở tận tầng mười chín, cô hơi hoảng.

“Xuống lầu.” Khuynh Quyết nói lạnh tanh.

Thẩm Thanh quay đầu lại nhìn, Hứa Khuynh Quyết đã tiến ra ngoài cửa, vẻ mặt vẫn bình tĩnh.

Từng tốp người hoảng loạn, vội vã lao xuống cầu thang. Thẩm Thanh quay sang nhìn Khuynh Quyết đang đi bên cạnh, anh vẫn giữ thái độ thản nhiên, không chút sợ hãi, lòng cô cũng trấn tĩnh trở lại.

Thầm cảm ơn vì sự có mặt của anh.

Thấy Khuynh Quyết một tay lần theo tường, Thẩm Thanh liền nắm bàn tay lạnh ngắt của anh, dẫn anh đi theo đường an toàn.

“Đi bên này!”

Những ngón tay thon dài không nắm quá mạnh, Hứa Khuynh Quyết để mặc Thẩm Thanh dẫn đi, bước từng bước. Một cảm giác ngập tràn con tim, đó là sự ấm áp mà lâu lắm rồi anh mới cảm nhận được.Taycô thật mềm mại, ấm áp làm cơn lạnh chạy khắp người anh dần tan biến. Đi theo sự hướng dẫn của cô, cuối cùng anh cũng xuống được tầng dưới.

Khi Thẩm Thanh thấy những người hàng xóm đang hoảng loạn chạy xuống, cô mới giật mình nhận ra, mình vẫn giữ thái độ bình tĩnh. Để Hứa Khuynh Quyết có thể theo kịp mình, cô không bước đi quá nhanh, hai người dần tụt lại phía sau. Những bước chân gấp rút đến gần rồi lại xa dần, trong khi cô và anh vẫn lặng lẽ bước từng bậc một. Trong cơn hoảng loạn, Thẩm Thanh cảm thấy anh và cô từ hai kẻ xa lạ bỗng chốc trở nên thân thiết, đồng cam cộng khổ.

Đi được gần nửa chặng đường thì họ nhận được tin báo. Hóa ra chỉ là một đám cháy nhỏ xảy ra trong căn hộ ở tầng mười, hiện tại đám cháy đã được dập tắt.

Những người vừa lũ lượt kéo xuống giờ lại lục tục kéo nhau lên. Một số tỏ vẻ vui mừng thái quá như thể họ vừa thoát chết trong gang tấc. Thẩm Thanh cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô và Hứa Khuynh Quyết cùng lùi lại một góc nhường chỗ cho đám đông đang phấn khởi đi lên.

Hứa Khuynh Quyết đứng dựa lưng vào bức tường ốp gạch men, haimắt nhắm lại. Thẩm Thanh và anh lúc này đứng sát nhau, hai bàn tay vẫn nắm chặt. Lúc này Khuynh Quyết lại bắt đầu cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt, cảm giác choáng váng quen thuộc trở lại mà không hề báo trước.

“Một phen hú vía.” Thẩm Thanh lên tiếng.

Hứa Khuynh Quyết nhẹ nhàng gật đầu, anh không đủ sức để cất tiếng đáp lại.

“Đây là lần đầu tôi gặp phải tình huống thế này đấy.”

Giọng nói nhẹ nhàng bên tai lại tiếp tục, nhưng anh cảm thấy nó xa dần, xa dần.

“…”

“… Chúng ta lên thôi.”

Lần này, ngay cả gật đầu Khuynh Quyết cũng không thực hiện nổi. Anh thở dốc, răng cắn chặt môi, cố gượng đứng dậy. Vừa mới cử động, một cảm giác như trời đất xoay chuyển, anh choáng váng, ngã khụy về phía trước. Anh thét lên một tiếng rồi quỳ gục trên nền nhà. Đầu gối bên phải đau như vừa bị ai đó đập vỡ.

“… Anh… anh làm sao vậy?”

Nghe giọng nói hốt hoảng của Thẩm Thanh, anh muốn trả lời nhưng không thể cất tiếng, cảm thấy một màn đêm kinh khủng khác đang nhanh chóng kéo đến.

Thẩm Thanh khẽ lay gương mặt Khuynh Quyết, chỉ thấy đôi môi anh khẽ động đậy, rồi anh dần lịm đi, bất động.

Bệnh viện, phòng bệnh, mùi thuốc thang nồng nặc, câu nói máy móc của các bác sĩ là những điều anh căm ghét nhất. Kể từ ngày anh nhập viện sau vụ tai nạn ba năm về trước, anh đã quyết tâm không bước chân vào bệnh viện nào nữa.

Nhìn vẻ lạnh lùng của Hứa Khuynh Quyết, Thẩm Thanh chỉ biết cầu cứu Lâm Mị.

Rất ít khi gặp phải bệnh nhân cố chấp như thế, Lâm Mị thở dài:

“Nếu anh đã quyết thì đành để Thẩm Thanh đi làm thủ tục xuất viện giúp anh. Có điều, về nhà anh cần phải chú ý nghỉ ngơi.”

Theo trình độ chuyên môn của Lâm Mị, sức khỏe của người thanh niên này vô cùng tệ hại. Dù chưa có kết quả xét nghiệm chính thức, nhưng cô

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT