|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
lại biết ” – Thất thần , bà tự hỏi mình .
Vẻ mặt của bà lúc này như tái xanh lại . Đôi mắt tròn to của bà căng ra . Lông mài mảnh khảnh nhăn lại . Bà hiết sức ngạc nhiên . Như không tin vào tai mình , bà hỏi ngược lại nó :
- Con nói gì cơ ? Bệnh tim gì ?
- Mẹ đừng giấu con nữa . Lúc mẹ nói chuyện riêng với bác sĩ ngày hôm qua con đã nghe hết rồi !
- Con … con … – Bà lắp bắp nói
- Con biết , nhưng mẹ đừng lo . Con chưa chết ngay bây giờ đâu ! – Nó nói lại với vẻ như biết trước được mọi chuyện sẽ xảy ra vào tương lai .
- Con nói gì thế ? Bệnh tim vẫn còn cách chữa mà , con đừng nói như con sắp chết đến nơi rồi ấy chứ ! Con ..
Không đợi bà nói thêm , nó ngắt lời :
- Mẹ , xin mẹ đừng nói nữa . Bệnh của con thì bản thân con hiểu rõ nhất mà !
Im lặng , bà hoảng hốt vì câu nói vừa rồi của nó . Thế là bà lại ôm mặt khóc . Nó chồm người lại gần bà rồi vòng tay ra ôm trọn lấy , nó muốn an ủi bà .
Đại sảnh bệnh viên Hurt’s World :
Hắn đang mặc bộ đồng phục , vai quẩy giỏ xách mà tung tăng đi vào . Vừa đi hắn vừa nhìn xuống cái khây đựng thức ăn mà hắn mới làm ở nhà cho nó .
Đây là lần đầu tiên hắn bước chân xuống bếp . Hắn muốn làm món gì đó cho nó . Một món gì đó chứa đầy tình thương và phải do chính tay hắn làm . Nhưng vì do lần đầu tiên nên không thể nào tránh được những ” tai nạn nhỏ ” . Tay hắn quấn đầy băng cá nhân , chỗ nhiều chỗ ít . Nhưng tất cả không làm hắn cảm thấy đau đớn , mà ngược lại , hắn thấy mình thật hạnh phúc .
Nhấn nút thang máy , hắn nhịp chân chờ đợi . Cuối cùng thang máy cũng đến tầng của nó . Hắn chậm rãi bước ra , đi chầm chập để tránh làm phiền các bệnh nhân khác .
” Tự dưng hôm nay mình tốt thế ! ” – Hắn khoái trí nghĩ .
Rồi như bị điên , hắn cười ha há . Kết quả là cô y tá xổ một tràng xối xả vào hắn .
” Hôm nay mình được tấm mưa bằng nước miếng miễn phí rồi ! ” – Suy nghĩ khôi hài lại hiện lên trong đầu hắn .
5 phút
6 phút
10 phút
20 phút
Thời gian bắt đầu qua đi mà cái ” bà cô ” y tá này chẳng chịu ngừng . Hắn khoanh tay và nhịp chân nãy giờ cho đỡ ngán . Nhưng sức chịu đựng của mọi người cũng có giới hạn , mà cái ” bà cô ” y tá này đã chạm đến giới hạn đó rồi đấy ! Hắn bực tức nói , ngắt lời ” bà cô ” :
- Cô không mỏi mồm nhưng tai tôi thì đau lắm rồi đấy !
- Cậu … cậu …. – Như bị châm biếm , ” bà cô ” nổi cáu lên đến nổi không nói nên lời
- Đừng vội mà cáu , bà thím già ơi ! Bà thím sắp chết đến nơi rồi đấy … Nhìn kia kìa ..
Vừa nói hắn vừa lấy tay chỉ chỉ vào một người phụ nữ mặt đỏ như gấc , trông như một con bò tót sẵn sàng húc người bấc cứ lúc nào ấy .
” Bà cô ” y tá giật mình hoảng sợ , bắt đầu nhận ra mình đã tốn quá nhiều thời gian cho các việc ” giáo dục em trai ” .
Nhận ra ” người phụ nữ ” đang đi đến , ” bà cô ” bắt đầu xám mặt , cúi đầu xuống với vẻ hối lỗi . ” Bà cô ” không đợi ” người phụ nữ ” kia nói mà đã chen vào :
- Xin lỗi y tá trưởng , em biết mình sai rồi ạ
- Hừ , cô biết là sai rồi à ? Đi vào phòng nhân viên nhanh cho tôi . Tôi sẽ lập biên bản cô vì việc này – ” Người phụ nữ ” kia quát vào mặt ” bà cô ” , song tiếng la mắng không lớn đến nổi làm mọi người chú ý
Nặng nề gật đầu , ” bà cô ” y tá lẽo đẽo theo sau ” người phụ nữ ” . Tất nhiên là không quên ném cho hắn một cái nhìn giận dữ rồi !
Còn về phần ” người phụ nữ ” thì trước khi dẫn ” bà cô ” y tá đó đi . ” Người phụ nữ ” này đá lông nheo với hắn , làm hắn gợn hết cả người . Chưa kịp định thần thì ” Bộp ” , một bàn tay đánh vào mông hắn . Ôi mẹ ơi , là tay của ” người phụ nữ ” lúc này .
Ngượng chín người , hắn nhìn tứ phía xem có ai chú ý đến chuyện này không rồi co giò chạy mất tiêu . Bỏ quên hai người ” phụ nữ ” đang cười hả hê khoái trí .
Phòng bệnh nó đang nằm :
Mẹ nó đã nín khóc . Nó và mẹ nó bây giờ đã nhìn nhận sự việc theo một hướng nhìn khác . Bà an ủi nó , còn nó thì cũng an ủi ngược lại bà .
Hai mẹ con không khóc nhưng không phải là không buồn .
Hắn bước vào phòng với cái mặt đỏ vì ngượng . Hắn chưa quên được cái chuyện bị ” sàm sỡ ” lúc nãy .
Nó thấy hắn , thoạt đầu còn vui mừng . Nhưng khi thấy vẻ mặt của hắn thì lại đâm sang ngạc nhiên . Sau đó chuyển sang ghen tuông vì cứ nghĩ hắn vừa gặp cô gái nào đó . Cuối cùng , nó lại cảm thấy buồn cười .
Nó giơ tay lên ngoắc ngoắc hắn lại gần .
***
Thấy nó ra hiệu , hắn lanh lẹ làm theo mà chẳng cần suy nghĩ gì .
Nó hỏi :
- Chuyện gì mà anh đỏ mặt thế ?
- Ơ ơ … không … không … có gì ! – Hắn gãi đầu , nói cà lăm như con gà bị mắc tóc
- Anh giấu cả em à ? – Hắn nhăn mặt lại , vờ cáu
- Nhưng chuyện này xấu hổ lắm , anh không tiện nói
- Thế thì anh chuẩn bị tinh thần đi nhé ! Em dỗi anh luôn … – Nó vờ
- Thôi thôi … cho anh xin , anh kể mà – Hắn vội xoa giận vì nghĩ nó giận thật .
- Thế thì kể đi chứ ! – Nó nói với giọng đắc thắng
- Anh bị bà y tá trưởng đánh vào mông …
Nói rồi , mặt hắn đỏ nay đỏ hơn . Trông đáng yêu vô cùng , cứ như là đứa trẻ vậy .
Nó nghe tin hắn bị ” sàm sở ” , hết ngạc nhiên rồi lại buồn cười . Mẹ nó nãy giờ cũng nghe hết mọi chuyện , cũng không nhịn được cười .
Thế là căn phòng rộn vang tiếng cười . Mẹ nó và nó thì vui hết sức , còn hắn thì ngượng chết người .
Lâu rồi bà và nó không cười vui như thế !
Mọi chuyện vừa rồi như trôi qua nhanh chóng ! Mọi chuyện là nhờ hắn và ” người phụ nữ ” cả đấy.
Chap 23 : Thiện hay ác ? Tốt hay xấu ?
o0o
Sân bay Yunkimoto :
Mọi người ở đây đang chú ý đến một cô gái với dáng người thanh cao , xinh đẹp . Cô gái cao mà lại không quá thô thiển . Mái tóc xinh xinh , môi hồng chúm chím , vai gầy , chân thon … Bao nhiêu đó thôi cũng chưa đủ để tả hết được vẻ đẹp của cô gái .
Cô gái kéo sềnh sệch cái va-li , cười tươi như đoá hoa mới chớm nở . Cô bước đi chậm rãi mà thanh nhã vô cùng .
Rồi như thấy cái gì đó , cô bỏ hành lý xuống và chạy vù đi như cơn lốc . Chẳng mấy chốc , cô gái đã được hai cánh tay ôm trọn lấy . Cô gái hớn hở gọi tha thiết :
- Ma ma … Con về rồi !
- Mẹ nhớ con lắm …
- Con cung thế , con nhớ ma ma lắm – Da diết , cô nói lên nỗi nhớ của mình .
Thế là nước mắt lại lăn dài trên khuôn mặt của hai người họ , họ ôm cứng lấy nhau . Một hồi sau , cô gái buông lỏng người phụ nữ ra ; lấy tay quệt nước mắt rồi hít một hơi nói :
- Mấy năm rồi con chưa gặp ma ma !
- Ừ , mẹ cung thế ! Ðể con bên Mĩ một mình mẹ chẳng bao giờ yên tâm cả .
- Con yêu ma ma quá cơ – Nói rồi cô gái khẽ đặt một nụ hôn ngọt ngào lên má người đàn bà . Bà ta cười đáp lại .
- Uke , ba con đang ở ngoài đấy ! Ðừng để ba con đợi lâu quá !
- Vâng – Cô gái cười tít mắt , chạy lại chỗ hành lý vừa thả xuống hồi nãy . Cầm lên rồi kéo tung tăng đi ra khỏi sân bay
-0-
Bệnh viên Hurt’s World :
Hôm nay nó được xuất viện . Lâu rồi không được ngắm bầu trời xanh , không được hít hà không khí mát lạnh , nó thấy nhớ … Nghĩ tới việc nó sắp được làm những điều đó , bỗng dưng nó thấy háo hức vô cùng .
Tuy thế , nó vẫn thấy ngại khi ra khỏi bệnh viện . Một tháng trong đây nó cũng đã kết được nhiều bạn .
Chẳng hạn như cô bé học lớp 4 ở phòng bệng kế bên , cô bé xinh và đáng yêu lắm! Đặc biệt là cô bé vẻ rất đẹp . Mỗi lần có bức tranh nào được hoàn thiện là chạy ngay sang đưa cho nó xem . Lần nào nó cung khen tấm tắc , nhiều khi khen còn làm con bé ngại nữa . Nhưng đó là sự thật mà , nó chẳng nói quá lên đâu . Chỉ tội có một điều , cô bé đó bị bệnh tim nặng . Bác sĩ chuẩn đoán là sống không quá 20 tuổi .
Ngoài cô bé đó ra , còn hai ông bà cụ phòng đối diện . Vì môi trường sống của họ không hợp lí và rất ô nhiễm nên họ bị viêm phổi khá nặng . Hai ông bà cụ là vợ chồng lâu năm với nhau , ngày nào họ cũng trò chuyện , an ủi cho nhau . Nó còn nhớ ông lão có lần đã nói thế này:
” Số phận đã cho chúng ta gặp nhau , yêu nhau , rồi sinh con đẻ cái . Bây giờ , cũng chính số phận , một lần nữa nó cho ta chết cùng với nhau . Bà đừng lo , dù lên thiên đường hay xuống địa ngục , chúng ta đều có nhau mà ! “
Và nó đã rơi nước mắt . Một cách nhẹ nhàng và hạnh phúc , nó thầm ngưỡng mộ và cầu chúc cho hai ông bà cụ . Hai ông bà cụ cũng đã an ủi nó rất nhiều mà !
Bây giờ , nó đang ngồi trên giường . Không ủ dột như mấy tuần trước nữa , nó đã vui vẻ hơn rồi !
Xếp bằng trên giường , nó để tai nghe lên tai rồi nhép nhép miệng theo lyric bài hát . Bài này của Celine Dion – một bài hát bất hữu .
Every night in my dreams
I see you, I feel you,
That is how I know you go on
Far across the distance
And spaces between us
You have come to show you go on
Near, far, wherever you are
I believe that the heart does go on
Once more you open the door
And you’re here in my heart
And my heart will go on and on
Love can touch us one
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




