|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nhiên )
- Yun này , tớ là Jun mà … sao Yun lại nói thể ? ( Cậu bé nhăn mặt lại )
- Jun ? Jun nào cơ ? ( Nó lại ngạc nhiên nữa , lần này lại ngạc nhiên hơn mấy lần vì Jun là tên của hắn á ) .
Bỗng dưng có một bóng người nữa từ sau cây đào chạy ra , kêu lớn :
- Jun ơi , Jun ơi … cứu Yun với , ba lại đánh Yun rồi
Thì ra là một con bé , nó vừa chạy vừa khóc lại vừa mếu máo kêu tên thằng nhóc hồi nãy . Thằng nhóc nhìn con bé , rồi lại quay qua nhìn nó :
- Chị không phải là Yun , chị là ai mà đến chỗ này ? ( Nhóc dí sát mặt của mình vào mặt nó , trừng mắt lên hỏi với cái vẻ nghiêm túc lắm )
Nó quay qua nhìn con bé . Trời … con bé này chính là nó mà , nó 12 năm trước đây mà ( nó bây giờ 17 tuổi ) , còn cậu nhóc này … cậu nhóc này là ai đây ?
Cậu nhóc thấy nó ” mồm chữ A miệng chữ O ” chẳng thèm nói nữa , quay phắt qua cô bé đang khóc vừa rồi , nói nhỏ nhẹ … dịu dàng , vừa nói nó vừa móc trong túi quần ra một viên kẹo :
- Yun ngoan , Yun đừng khóc nữa . Jun tặng viên kẹo này , ăn đi rồi đừng khóc nữa . Kẹo của Jun là kẹo ngon nhất quả đất này , Yun ăn vào sẽ không thấy đau nữa . Yun đẹp nhất nên đừng khóc nữa Yun nhé !
Con bé nhìn thằng nhóc , đưa tay ra lấy kẹo rồi ôm chầm lấy thằng nhóc khóc lớn :
- Ba Yun … ba Yun đánh Yun và cả mẹ Yun nữa … Ba Yun độc ác quá ! Ba Yun muốn giết Yun … Ba Yun không yêu Yun , bây giờ không ai yêu Yun cả
Thằng nhóc để con bé ôm , vuốt ve tóc con bé , thằng bé nói :
- Còn Jun , Jun yêu Yun và mãi chỉ yêu mỗi Yun . Hứa với Jun , không được khóc nữa . Những nước mắt của Yun không được rơi một cách hao phí như thế , nó chỉ được rơi vì Jun thôi . Được không ? ( Thằng nhóc vừa nói vừa đẩy con bé ra , đưa ngóc tay út ra có ý muốn con bé hứa với nó.Rồi nói tiếp: )
- Câu này Jun mới học được trên truyền hình ý!
- Ừm …
Con bé đưa tay ra , móc nghéo . Thằng bé thơm lên má con bé , con bé được thơm khoái tít , mặt ửng đỏ vì ngượng . Nó nhìn hai đứa con nít trước mặt , tự dưng nước mắt ở đâu rơi . Thì ra bấy lâu nay nó không khóc vì có một lời hứa với một người , thì ra là vậy … Tại sao nó lại quên chứ ? Tại sao kí ức quan trọng như thế nó lại quên béng đi . Nó muốn nhìn hai đứa nhóc đang đứng trước mặt nó lâu hơn nữa … để nó có thể nhớ ra cậu nhóc đó là ai , nhưng thân thể nó dần trong suốt … trong suốt rồi ” Bụp ” , nó biến mất khỏi giấc mơ . Nó choàng tỉnh dậy , mỗ hôi nhễ nhại , mắt nó có ướt … ừ , nó mới khóc . Nó nhớ lại giấc mơ , ngay cả trong mơ nó cũng nhớ đến ngày hôm đó … cái hôm mà ba nó muốn giết nó sao ? Nó lại nhớ đến cậu bé tên Jun kia , rốt cuộc cậu bé ấy là ai ? Là ai mà lại quan tâm nó thế ? Nhưng nó biết , nó không khóc đến tận giờ thì chắc hẳn cậu bé đó rất quan trọng đối với nó .
Nhớ lại một mạch những kí ức đã bị chính nó lãng quên từ lâu , nó ôm mặt khóc . Bờ vai nhỏ nhắn của nó run rẩy , nấc nghẹn ngào . Tình cờ ông Chan đi ngang qua phòng nó , nghe tiếng nấc … từ phòng nó vọng ra ( sắp có chuyện vui rồi ) , ổng tưởng mình nghe lầm nên để tai sát vào cửa thì đúng là tiếng nấc của nó , không nhầm được . ” Đúng rồi , là con Yun … nó đang khóc , đây là lần thứ 2 nó khóc rồi ! ( ổng chưa biết nó khóc trong phòng y tế nhớ ) Tại sao lại có tiếng nấc thế này ? , lại lớn nữa chứ ! ” – Ổng nghĩ . Hiếu kì quá , ổng gỡ cửa :
- Yun ơi , mày đang khóc đấy à ?
Im lặng …
- Yun ơi , mày mở cửa ra tao hỏi cái này !
Im lặng …
- Yun … Yun … mày sao thế này ? Mở cửa cho tao nhanh lên ( Ỏng sợ hãi , vừa nói vừa đập rầm rầm vào cửa )
Nó bước chân xuống giường , mang dép vào . Nó bước đến mở cửa cho ông Chan . Ông Chan nhìn nó … không khỏi giật mình :
- Y…u…n , mày sao thế này ? Sao mắt lại đỏ thế kia … rồi hồi nãy tao nghe tiếng nấc nữa … của mày thật đấy à ? Sao lại như vậy … ( Ông ấy sợ hãi nói )
- Đi theo em .
Vừa nói xong , nó kéo ông ấy vào phòng nó . Nó phá lệ rồi , nó đã không đợi được người nó yêu thương thật sự để nói ra bí mật này , nó đã cho ông Chan biết trước . Có lẽ , nó quý ông Chan như một người anh nó thật rồi ! .
Bật đèn , nó lùa những hình nộm , đầu lâu qua một bên để tạo thành đường cho ông Chan đi . Ông Chan giật mình , ” Cái quái gì thế này ? Sao toàn … màu đen thế ? Sao … hình nộm rồi đầu lâu rồi cả con rắn kinh dị kia nữa … Cái này là phòng con Yun sao ? Giời ơi , kinh quá đi mất ! Con này bị thần kinh rồi giời ơi ) .
Nó ra hiệu cho ông Chan ngồi lên giường , ngồi cạnh nó . Ông Chan đi lại rồi ngồi thì ý của nó , nó nói :
- Em có chuyện muốn hỏi anh !
- Sao không xưng mày-tao nữa mà xưng anh-em nghe kinh vậy mày . Hôm nay mày bị sao thế ?
- Từ nay em sẽ gọi anh bằng anh . Vì em quý anh như một người anh trai thật sự , anh là người đầu tiên được xem phòng em . Anh phải biết được điều đó chứ , sao lại hỏi vớ vẩn như vậy ? ( Nó tuôn một hơi không cho ông Chan chen vào )
Ông Chan ngớ người ra : ” Thì ra nó đã bắt đầu xem mình là anh trai rồi ! Thế mà trước giờ mình cứ ghét nó . Chậc , phải bắt đầu nghĩ khác về nó thôi ! ” . Ổng nhìn nó nói :
- Ừ , tao cũng xem mày là em gái tao lâu rồi ( Láo , vừa nghĩ ” trước giờ mình cứ ghét nó ” , thế mà dám nói ” lâu rồi ” , nói dối mà không biết ngượng kìa ).
Rồi ổng nói tiếp :
- Mày kéo tao vào đây có gì không ?
Nó nhìn ông Chan , nói nghẹn ngào :
- Hồi trước em có chơi với ai tên Jun không ?
- Hừm … để tao nhớ xem … ( Ổng vừa nói vừa xoa cằm ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ )
- À , có … Hồi trước mày thường hay chạy ra chơi với thằng Jun , đi đâu cũng lẽo đẽo theo nó . Lúc nào bị ba đánh mày toàn chạy đi tìm nó thôi . Mày nhắc mới làm tao nhớ , không thì tao cũng quên béng đi . Chậc chậc
Nó thẩn thờ ngồi đó , là hắn sao ? Tại sao lại là hắn ? Rốt cuộc là thế nào ? Hắn có nhớ gì về nó không ? Hay là hắn cũng quên nó như nó quên hắn .
Ông Chan ngồi đó nhìn nó , im lặng … không nói gì .
—-
Tại nhà của cậu chủ tập đoàn Bùi Tịnh :
Còn hắn , từ lúc bế nó tới giờ cảm giác đập thình thịch ở tim vẫn chưa hết . Mà hắn cũng không hiểu sao mình lại bế nó nữa , chắc lúc đó hắn điên .
Hắn nằm trên giường , vò đầu bức tóc tự hỏi bản thân mình . Rồi hắn chịu không nổi , ngồi lên vi tính để online . Hắn sign in yahoo , ông Chan buzz hắn .
Chan-kun : Hồi nãy con Yun khóc .
Jun.love : Thì liên quan gì tao ?
Chan-kun : Nó khóc vì mày á , thằng khùng
Jun.love : Ơ , sao lại vì tao ? Tao có đánh có chém có giết nó đâu mà khóc vì tao . Đm mày bị điên à
Chan-kun : Mày đừng nói mày quên con bé hồi lúc mày 5 tuổi nhớ , cái con bé mà hay kiếm mày để khóc á Còn nhớ không ?
Jun.love : Tất nhiên còn nhớ chứ !
Chan-kun : Thế nó tên gì
Jun.love : Tên gì mà Du…Du…rin Đúng rồi , là Durin
Chan-kun : Mày điên à ? Durin là tên … của con bạn thân của con bé đó
Jun.love : Ơ , sao mày biết rõ thế
Chan-kun : Vì con bé đó là em tao mà . Hồi nãy nó hỏi tao nên tao mới nhớ ra , chứ tao cũng chả nhớ
Jun.love : Thật á ?
Chan-kun : Ừ , con bé đó là em tao .
Jun.love : ….
Jun.love : Thôi tao off , bb mày
Chan-kun : pp thằng khùng
Jun.love was offline .
Hắn ngồi phịch xuống giường . Tự hỏi : ” Là nhỏ đó thiệt hở trời , sao lại là nhỏ đó hở giời ” . Rồi hắn nhớ ra cái nghéo tay của ngày xưa , cái lời hứa , cả cái viên kẹo nữa 0 .
Tại nhà của nó :
Nó đang diện một bộ đồ phá cách . Nó đam mê màu đen nên lâu cũng đâm sang thích rock . Nó mặc quần short ngắn , bên trong là quần lưới màu đen , áo hay dây quàng một cái khăn màu đỏ sọc đen . Nó đi giày cao ống , đeo vòng gai . Bông tai thì nối từ tai qua miệng , nhìn nó đậm chất rock thời đại .
Tới giờ rồi , nó phải đi rước Durin thôi ! Nó đi ngang qua phòng ông Chan , gõ cửa :
- Tới giờ rồi , anh có định đi không đấy ?
- Ừ , mày đợi anh tí … Anh ra .
Ông Chan mở cửa . Hôm nay ông ấy cũng diện đồ phá cách như nó , nhưng của ổng là hiphop chứ không phải rock . Ổng mặt quần tụt , áo thun sát nách mỏng mà dài thắt lưng . Hai tai của ổng đeo hai đôi bông to tướng ( Nhìn sang chết ý ) , vẫn cái tai nghe phone gác trên cổ , ông ấy cuối xuống mang giày converse cổ cao vào . Ổng cũng với tay lấy bọc nilông có đựng quà . Nó thấy , lại nói :
- Lần nào đi cũng mang quà theo hết à ?
- Ừ , vì tao thích mà
Durin về đây 2 , 3 lần . Lần nào ông ấy cũng mang quà theo . Có lẽ khi Durin về nước , ông ấy là người vui nhất và cũng là người khó chịu nhất . Ổng bước ra ngoài cửa , nó bước theo . Mẹ nó đang trong bếp , nó không muốn nhìn thấy mẹ trong lúc này … Nếu nhìn thấy mẹ chắc nó sẽ cụt hứng mất . Nó lặng lẽ đi theo ông Chan không nói tiếng nào .
Ông Chan dẫn chiếc ô tô ra , mở cửa ngồi vào . Rồi mở cửa kính nhìn nó , hỏi :
- Mày lên anh chở hay tự đi ?
- Tự đi ! ( Nó trả lời quả quyết )
- Ừ , lấy chiếc mô tô đua của tao ra mà chạy . Hôm nay đặc biệt cho mày mượn đấy !
- Ơ , làm gì mà tốt thế nhỉ Em nghi ngờ anh ấy nhé Đưa chìa khoá đây mới chạy được chứ .
Ổng thấy chìa khoá cho nó , nói với giọng đầy hâm doạ :
- Mày làm xước vết nào tao cắt đầu mày đấy
- Biết rồi ! Đi đi , tí em đuổi theo
Ổng đạp ga chạy vụt đi . Nó cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




