watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5568 Lượt

đang
mơ không??? Không hề. Những gì đang diễn ra trước mắt nó hoàn toàn là
thật. Thật 100%. Cái gì đang xảy ra thế này???
Thảo và My thấy nó ngồi miệng mở to như “cá ngão”, mắt thì sắp rớt ra ngoài nên lại ổn định tinh thần cho nó. Hai anh kia thì lại bàn lôi cổ
hắn vào ngồi chung.
– Mấy người thành đôi từ bao giờ vậy?_Nó nói cùng lúc đó cũng có một tiếng nói cất lên, hỏi một câu y hệt.
– Hai người ăn ý ghê ha. Còn mặc áo đôi nữa kìa._Tú nháy mắt châm chọc.
Bấy giờ nó với hắn mới quay qua nhìn nhau. Lại áo đôi cùng kiểu. Lần
nào cũng đụng hàng, cứ như kiểu hắn rình xem nó mặc gì thì mặc y thế
vậy.
– Không phải đánh trống lảng. Trả lời tớ đi._nó nghiêm giọng, trưng cái mặt hình sự ra mà dọa.
– Thì đấy. Tình cờ gặp, có tình cảm rồi thành đôi. Đơn giản thế thôi à._Tú nhăn nhở.
– Bao lâu rồi?
– Hai tháng._cả 4 đứa đồng thanh.
Xong, trong lúc nó mải học hành chăm chỉ, dùi mài kinh sử thì hai con bạn nó đã có người yêu. Vậy là bây giờ chỉ còn mình nó FOREVER ALONE
rồi. Tủi thân ghê ghớm.
Vậy là cả buổi hôm đó, nó và hắn được xem phim tình cảm sến súa chỉ bọn yêu nhau mới làm được.
Kết thúc buổi đi chơi, nó về nhà ngủ luôn. Ngày mai là có kết quả, nó sẽ biết nó thắng hay thua. Vì hồi hộp nên nó trằn trọc mãi nhưng cơn
buồn ngủ nhanh chóng kéo nó vào với những giấc mơ êm đềm.
….
Sáng hôm sau nó dậy từ sớm. Có lẽ vì hồi hộp mà không thể ngủ tiếp.
Nó dậy VSCN rồi thay bộ đồng phục vào xuống nhà ăn sáng. Hôm nay nó muốn đi bộ cho thoải mái lại khỏe người nữa. Nó bước chân ra ngoài, không
khỏi rùng mình với cái thời tiết này. Hà Nội đã sang đông, sương trắng
giăng khắp nơi như một dải lụa uốn lượn đẹp mắt. Trời rét cămcăm, thỉnh thoảng có một làn gió thoảng qua khiến người ta rùng mình. Nó bước thật chậm trên con đường. Nếu so cái lạnh này với cái lạnh bên Anh thì có
thấm tháp gì. Hay tại nó được ở quê hương nên cảm giác ấm áp hơn? Hà Nội sáng tinh sương vắng lặng, thấp thoáng hàng cây trơ trọi yên bình. Đâu
đó vẳng tiếng rao của những gánh hàng rong. Hà Nội không đông đúc, tấp
nập thật đẹp.
Nó cứ thong thả đi dọc con đường, chẳng mấy mà trường nó đã hiện ra
trước mắt. Ngôi trường rộng lớn vào sớm không người đẹp lung linh, yên
ả. Bình thường khi đi bất cứ đâu người ta thường chọn con đường ngắn
nhất vì lười, vì vội,… Nhưng đôi khi, một con đường khác lại dẫn tới
những điều bất ngờ.
Nó quyết định đi thăm quan hết mọi ngõ ngách trong trường , dù gì bây giờ vẫn còn sớm lắm. Nó đi khắp nơi, ngang qua những tòa nhà cao tầng,
những bồn hoa tuyệt đẹp đang còn ướt sương. Trước mặt nó là một khu nhà
kính có đề “VƯỜN LÂM SINH”. Nó chưa bao giờ vào đó thì phải. Đôi lúc
cũng cần khám phá chút nhỉ. Nó mỉm cười tuyệt mĩ rồi bước vào trong. Ở
đây có rất nhiều cây, đủ loại, đủ màu rực rỡ. Nó đi loang quanh khu
vườn, trong đây mang cho người ta cảm giác thật dễ chịu, tạo cho người
ta khoảng lặng nhỏ để suy nghĩ về cuộc đời. Nó bắt gặp một chậu hoa hồng xanh ở cuối góc vườn ( cái này bịa :3). Chậu hoa lạ làm nó ngây ra
nhìn. Đúng rồi, nó phải chụp lại mới được. Nó rút điện thoại ra chụp vài kiểu.
Đang mải mê chụp choẹt thì trời đổ mưa. May là nó đang trong nhà lợp
kính nên không bị ướt. Ngồi trong này ngắm mưa khá là thú vị. Nhìn từng
giọt nước bé xíu rơi xuống chạm vào thành kính tan ra, rơi xuống đất. Nó cứ ngẩn ngơ ngắm những hạt mưa giăng đầy trời. Đã lâu lắm nó mới rảnh
rỗi để ngồi ngắm mưa. Hình như người ta có quá nhiều lí do để biện minh
cho việc làm của mình thì phải.
Lạ quá! Sao đang mùa đông mà lại có cơn mưa kéo dài như vậy nhỉ? Nó
không mang ô, nếu cứ mưa không ngớt như thế này chhắc nó cắm trại ở đây
luôn quá.
Nó cứ suy nghĩ vẩn vơ mà không để ý đã có người bước vào từ lúc nào.
Cậu ta đứng ngắm nó một lúc rồi không biết cậu ta nghĩ như thế nào mà
lại đến bắt chuyện với nó:
– Bạn là ai?
Câu hỏi đặt ra làm nó thoát khỏi đống suy nghĩ vẩn vơ. Nó ngẩng đầu
lên nhìn. Trước mặt nó là một cậu con trai cao khoảng 1m8, làn da hồng
hào rất mịn, đôi mắt đẹp bị che khuất bởi cái kính to lù lù choán cả nửa khuôn mặt, mái tóc được cắt khá đơn giản. Tóm lại mới nhìn trông cậu ta ngố ngố nhưng cũng dễ thương kiểu học-sinh-tiểu-học. (Đố biết ai đấy :3 TG cũng không quen thằng mặt thộn này :v)
– Chào bạn. Tớ là Lê Huyền Thy, học ở 11B1. Còn cậu là…
– À, tớ tên Quân, học ngay B2 cạnh lớp cậu ý.
– Vậy à. Tớ không để ý lắm._nó nở một nụ cười hiền làm trái tim “ai đó” đập lệch một nhịp. (not me :v)
– Cũng đúng. Tớ không có gì nổi trội. Với lại cứ giờ nghỉ tớ lại ra đây. Chỗ này rất yên tĩnh._Quân hào hứng kể.
– Còn tớ mới đến đây lần đầu. Tại hôm nay đi học sớm nên tớ đi dạo loanh quanh trong trường rồi thấy chỗ này.
Rồi cứ thế nó với cậu bạn mới quen ngồi nói chuyện rôm rả, cứ như thân quen lâu lắm.
“Ree…ee..eng”
Chuông vào lớp reo lên. Bấy giờ nó với Quân mới ngưng nói chuyện.
Trời vẫn đang mưa, may mà Quân mang theo ô. Hai người vui vẻ đi chung
một cái ô lên lớp. Đến cửa lớp nó chào Quân:
– Tạm biệt cậu người. khi nào ra đó nhớ gọi tớ với nhé.
– Tớ biết rồi. Bye cậu nha._Quân nở một nụ cười khoe răng rồi quay đi.
Nó vui vẻ bước vào lớp. Hăn không thấy nó đâu từ sáng, bây giờ lại
thấy nó tung tăng với tên con trai khác không hiểu sao hắn thấy khó
chịu, bức bối trong người.
– Buổi sáng tốt lành._nó vứt cái cặp lên bàn quay sang cười toe toét.
– Sáng nay quên uống thuốc à?_hắn hỏi một câu làm nó tức ói máu.
– Anh có vấn đề về thần kinh à?_nó nhại y giọng làm hắn tức điên.
– Thôi. Không chấp đồ đàn bà như anh.
– Cô dám nói tôi là đồ đàn bà?_hắn gằn giọng.
– Nhỏ nhen như cậu không lẽ là đàn ông?_nó nhếch mép, một đường con hoàn hảo dễ gây chết người.
– Cô…cô…_hắn lắp bắp.
– Bị tôi nói trúng tim đen rồi không cãi lại được à?
– Lê Huyền Thy, co sẽ biết tay tôi._hắn gằn từng chữ, mặt đằng đằng sát khí.
– Được. Tôi chờ._nó cười toe toét.
Đúng lúc đó bà giáo bước vào lớp cắt ngang cuộc khẩu chiến.
– Cả lớp đứng.
– Chào các em. Mời các em ngồi._Bà giáo cúi người chào.
– Hôm nay chúng ta sơ kết học kì I. Bây giờ tôi sẽ đọc điểm và xếp
hạng của các em sau đó tôi sẽ chuyển bảng điểm đến tận tay các em. Lần
này lớp chúng ta có sự thay đổi lớn về thứ hạng. Tôi sẽ đọc điểm từ thấp lên cao nhé.
30- Trịnh Khải Hoàng- 70 điểm
29….

3- Đặng Hoàng Hải, Nguyễn Hà My, Hoàng Tuấn Tú, Trần Hạ Thảo- 79 điểm.
Nó nín thở. Chỉ còn tên nó với tên hắn thôi. Ai sẽ thắng đây???
– 2- Lê Huyền Thy- 79,5 điểm.
Và vị trí đầu tiên không ai khác là Dương Hải Phong với số điểm tuyệt đối 80 điểm. Bây giờ lớp trưởng lên phát bảng điểm cho các bạn.
Nó nghe

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT