|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ngủ hỏi nó.
– Tớ ôm hắn ngủ…_tiếng nó nhỏ dần.
– Không phải chỉ là ôm thôi sao? Có cần làm quá lên vậy không?_Thảo nhìn nó bằng ánh mắt khinh miệt.
– Thôi! Không có gì. Giải tán. Ngủ tiếp đi vợ._Hải kéo Mi nằm xuống giường.
Nó bị dội một gáo nước lạnh vì sự thờ ơ của hai con bạn. Nó chán nản
nhìn xung quanh một lượt, thấy mình bị bơ quá thể, đành tự giác tụt
xuống giường đi làm VSCN.
“Cốc…cốc…cốc…”
Nó vừa bước ra khỏi nhà tắm thì ngoài cửa truyền đến tiếng gõ.
– Ra ngay đây.
Nó mở cửa, tất cả phòng bên đều đang đứng ngoài.
– A! Có việc gì mà mọi người kéo nhau sang phòng tớ từ sớm vậy?
– Sớm cái đầu cậu. Nhìn đồng hồ hộ tớ cái. 8h30p rồi ạ._Quân giơ cái đồng hồ ra trước
mặt nó.
– Á! Đãmuộn vậy rồi sao?
– Chả vậy. Cậu có nhớ hôm nay hẹn bọn tớ đi mua sắm không đấy?_Lan Anh nhướn mày hỏi nó.
– Chết! Cậu không nói tớ cũng quên mất!_nó lấy tay vỗ tét một cái vào trán.
– Vào gọi mọi người dậy đi._Tiên cười.
– Không được. Mọi người vào giúp tớ gọi họ dậy đi._nó nói rồi tránh sang một bên.
Nhỏ Kim nhanh chóng chạy vào, định vị vị trí của hắn rồi chạy tới:
– Chồng ơi!!!
Hắn ngay lập tức bật dậy, xoay người né một cách rất nghệ thuật, không quên quát một câu:
– Dừng lại. Cách xa tôi 2 mét.
Nói xong hắn chạy biến vào toilet bỏ mặc con nhỏ đứng ngơ ngẩn ở ngoài.
– Wao! Cô thật lợi hại._nó cười, giơ tay thành hình “like” với Mĩ Kim.
– Cô im miệng cho tôi._nhỏ Kim bực bội vò đầu lườm nó.
– Không nói thì không nói._nó quay mặt đi.
Bốn con lười kia cũng bị cả bọn lôi dậy ngay sau đó. Chờ cả bọn xong xuôi đã là 9h.
– Đi ăn sáng rồi đi mua sắm thôi._Duy cười nói với cả bọn.
– Đồng ý._cả lũ đồng thanh.
12 người lại ba xe di chuyển đi ăn sáng. Một quán phở lọt vào tầm
ngắm, cả lũ dừng xe rồi kéo nhau xuống ăn. Bỗng chốc quán phở trở nên
thật rộn ràng. Tiếp năng lượng xong cqr lũ mới kéo nhau đi mua sắm. Năm
đứa con gái một nhóm, 6 thằng con trai cùng nhỏ Kim một nhóm đi khắp nơi mua sắm. Khoảng 12h trưa cả lũ lại tụ tập vào Mc Donalds ăn uống thỏa
thuê rồi lại tiếp tụ mua sắm.
4h chiều, sau khi mua sắm đủ thứ cả lũ mới kéo nhau về. Vừa về đến
phòng, nó quăng đại mấy cái túi xuống đất rồi leo lên giường năm. Nó
thiếp đi rất nhanh. Hắn cứ ngôid cạnh giường nhìn nó ngủ.
“I came in like a wrecking ball/I never hit so hard in love”
Chuông điện thoại reo làm nó thức giấc, nó quờ tay với điện thoại,
nhìn thấy người gọi là Thiên thì vô cùng hào hứng chạy ra ngoài nghe.
Hắn liếc thấy nó ra ngoài, ngay lập tức cũng đi theo. Nó một mình đi ra
bãi biển, thích thú nhảy nhót trên bờ cát dài trong ánh tịch dương rực
rỡ. Hắn vô thức lấy điện thoại ra ghi lại. Từ bao giờ hắn giống một tên
biến thái thích chụp trộm nó như thế này? Hắn cũng không biết. Hắn chỉ
biết trong hắn luôn thôi thúc hắn phải làm vậy. Có lẽ hắn yêu nó mất
rồi. Là yêu đơn phương – loại tình yêu đau khổ nhất. Nực cười thật. Hắn
còn chưa bao giờ tưởng tượng được người như hắn sẽ có ngày yêu đơn
phương. Nếu ai nói Trái Đất quay quanh mặt trăng có lẽ vẫn dễ tin hơn là nói hắn yêu đơn phương.
Nó đang tung tăng trên bờ biển bỗng khựng lại cởi đôi sandal vướng
víu ra rồi nhảy xuống biển. Nước biển mát rượi làm nó thích chí cười híp cả mắt. Hắn thấy lòng mình cũng vui theo. Hắn vừa định tiến lại trêu nó vài câu thì thấy nó bỗng vứt cả sandal rồi chạy đi. Hắn theo hướng nó
chạy tới mà nhìn. Là Thiên, ông thầy già dạy tiếng anh. Hắn chỉ kịp nhớ
đến đó thì đã thấy nó chạy tới kéo cổ Thiên xuống hôn đánh chụt vào má
anh một cái. Thiên cũng mỉm cười cúi xuống xoa xoa cái đầu nó. Rồi Thiên xoay lưng cho nó leo lên, cõng nó đi dọc theo bờ cát dài của biển hoàng hôn.
Cảnh vật trước mắt hắn mờ đi. Tim hắn nhói. Một nỗi đau lan tràn ra
toàn thân. Nó yêu ông già đó, hai người trông thật hạnh phúc. Đó là lí
do vì sao nó ghét hắn. Còn hắn, như một tên ngốc thầm yêu nó, thầm lo
lắng cho nó… Hắn đã từng cười vào mặt những kẻ yêu đơn phương, yêu mà
không dám nói. Hán cười người ta hèn nhát, vô dụng. Còn hắn bây giờ thì
sao??? Hắn cũng chỉ là một kẻ hèn nhát không hơn không kém, một kẻ chỉ
biết trốn tránh tình cảm. Một giọt nước long lanh rơi xuống nền cát,
loang ra thành một bông hoa trên nền cát. Hắn hít một hơi rồi quay bước. Có lẽ, yêu cũng là nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc….
“Đôi khi mong ước của tôi ở trên cuộc đời này
Chẳng như tôi mong dù cố gắng đến như vậy
Cứ mãi ôm hoài bóng hình trách cứ sao người vô tình
Chẳng để ý tôi người bấy lâu này vẫn yêu em đấy thôi
Đôi khi anh muốn cắt ngang những câu chuyện hàng ngày
Để cho em thấy anh yêu em đến thế nào
Nhưng lại sợ em biết lại rời xa anh,
Sống sao khi không có em
Đành đứng sau em ngậm ngùi quan tâm !
Ở sau lưng em luôn luôn có một người đợi mong
Phía sau lưng em anh luôn mong em được hạnh phúc biết không?
Cứ đi tiếp tục khi ngã gục lại trở về với anh đây
Vẫn còn đôi tay của anh đây hàng ngày trông ngóng em
Ở sau lưng em, anh xin em chớ quay lại làm chi
Cứ vô tư đi vui bên ai bỏ mặc anh bước đi
Chẳng qua chỉ là yêu lắm mà ngại ngùng chẳng dám nói ra
Đành ở sau lưng yêu em mong em hạnh phúc
Nhìn cơn mưa ngâu chỉ muốn hỏi ông trời một câu :
Cớ sao sinh ra luôn cho tôi là một kẻ đến sau
Chỉ một ước cầu mặc cho mái đầu ngày sau dẫu có phai màu
Một lần thôi em bên tôi…. như người yêu”
Chương 17: Bắt Cóc
Thiên cõng nó đi dọc bờ biển. Đứa em gái này là người mà anh yêu
thương hết mực. Ngày anh còn nhỏ, bố mẹ bận đi suốt, Thy là mình anh
chăm đến lớn. Chỉ mong sao anh có thể bù đắp tình cảm cho nó. Con bé
cũng rất biết điều, ngoan ngoãn nghe lời. Có trời mới biết khi anh nghe
tin nó về Việt Nam anh đã nổi điên như thế nào. Anh kết thúc học kì thật sớm, thi lấy bằng vượt cấp để trở về đây. Việc anh làm thầy giáo
trường nó học chắc bố mẹ cũng không biết, họ còn đang mải mê với La An
của họ kìa.
Nó im lặng ngồi trên lưng anh nó, tâm hồn bất định. Nó thấy thương
anh. Từ nhỏ anh đã bảo bọc nó thật kĩ càng, chưa bao giờ để nó phải chịu uất ức. Ngày nhỏ anh cũng thường cõng nó như thế này, dẫn nó đi chơi,
dỗ nó ăn, dậy nó học, anh thậm chí còn giống bảo mẫu của nó luôn. Nó
thương anh nhiều. Anh nó là con trai cả, chịu đủ vất vả, bố mẹ cũng kì
vọng vào anh nhiều hơn. Anh dù đi học cũng vẫn phải lo việc công ty. Vậy mà khi nghe nó về Việt Nam anh nó lại chạy về đây với nó…
– Nhóc cưng đói chưa?_anh nó lên tiếng làm nó sực tỉnh.
– Em đói rồi.
– Vậy anh đưa nhóc đi ăn. Nhóc muốn ăn gì?
– Em ăn gì cũng được. Chỉ cần ăn cùng anh là cái gì cũng ngon._nó ôm cổ anh nó cười tươi.
– Miệng cưng càng ngày càng ngọt nha.
– Anh để em xuống đi. Anh cõng như thế này mệt lắm.
– Nhóc nhẹ phèo à. Hình như sút cân rồi thì phải. Không chịu tự chăm sóc bản thân gì hết.
– Hề hề. Tại không được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




