watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5577 Lượt

ăn món anh nấu nên mới thế.
– Thôi. Không cần nịnh.
Anh nó cứ như vậy cõng nó đi dọc bờ biển hoàng hôn trong hàng trăm
ánh mắt ngưỡng mộ cùng ghen tị củakhách du lịch. Bao nhiêu người xuýt
xoa khen đẹp đôi làm nó buồn cười suýt ngã khỏi lưng anh nó.
Thiên cõng nó vào một nhà hàng ven bờ biển, gọi cho nó cả đống đồ ăn.
– Ăn đi nhóc._Anh nó bóc một con tôm bỏ vào bát nó.
– Vâng.
Nó gắp con tôm bỏ vào miệng, không hiểu nhà hàng này nấu dở hay tại
miệng nó dở mà nó thấy chẳng có vị gì hết. Anh nó lại gắp nộm sứa cho
nó.
– Cưng ăn cái này đi. Ngon lắm đấy.
Nó nhìn vào bát, sứa tươi trắng trong làm nổi bật lên những miếng ớt
nhỏ đỏ au. Nếu hắn ở đây chắc chắn sẽ tránh cực xa món này luôn. Nó nghĩ rồi tự mỉm cười. Bình thường hắn sẽ bảo nó ăn từ tốn, bảo nó uống chậm
kẻo sặc, bảo nó ăn giống lợn đói rồi hai đứa sẽ cãi nhau chí chóe rồi
cùng nhau giành đồ ăn. Mà kể cũng lạ, nó mới đi khỏi phòng được mấy
tiếng mà đã thấy nhớ hắn sao???
Thấy nó cứ ngồi ngẩn ngơ mãi mà không ăn, anh nó gọi:
– Này nhóc! Không ăn mà ngồi nghĩ gì đến thừ người ra vậy?
Nó bị gọi giật mình, vội nở một nụ cười gượng gạo trấn an anh nó:
– Hôm nay em mệt không muốn ăn lắm.
– Cố ăn một chút đi rồi anh cõng nhóc về phòng.
– Vâng.

Hắn lái xe lang thang bất định trên đường. Từ khi quen nó tim hắn bị
hành hạ quá nhiều rồi. Nghe nói uống rượu có thể tiêu sầu, vậy hôm nay
cứ để hắn say đi, say đi để quên nó. Rồi ngày mai hắn sẽ từ bỏ, sẽ khép
chặt tim lại, không ai có thể làm đau được hắn nữa. Hắn tấp vào một quán bar lớn, hình như tên Arena gì đó. Hắn gọi một chai Whisky rồi ngồi một mình một góc. Chỉ cần say là được. Một ly…Hai ly…Ba ly… Hắn uống gọn
từng ly một, càng uống càng tỉnh. Càng uống khuôn mặt nó càng hiện lên,
lúc nó cười, khi nó phụng phịu, khi nó tức giận,…Tất cả như một cuốn
băng tua chậm hiện lên, giày xéo tim hắn, đau đến rỉ máu. Ra đây là cảm
giác “thất tình” huyền thoại sao? Hắn có nên cảm thấy may mắn vì được
trải nghiệm cảm giác này không??? Hắn uống hết một chai, hình ảnh nó
quay cuồng, quay cuồng rồi tối đen lại. Hắn gục. Nó biến mất rồi, nó đi
thật rồi…
“Đem vứt cái thế giới gọi là tình yêu đi
Tôi lang thang đêm nay
Để mặc tôi đi
Dù thế nào tôi vẫn là một kẻ cô độc
Bên tôi chẳng có một ai, mọi thứ đều vô nghĩa
Đem vứt hết những yêu thương ấy đi
Qua đêm nay tôi sẽ đổi thay ”
Nhân viên quán bar thấy hắn nằm gục trên bàn định tiến tới gọi thì
bỗng từ đâu xuất hiện hai tên áo đen tự xưng là bạn hắn. Mặc dù trông
chúng không đáng tin lắm nhưng cũng không tiện hỏi nhiều, phục vụ đành
để họ lấy tiền từ ví hắn thanh toán rồi dìu hắn ra ngoài.
Hắn bị nhét vào ghế sau một chiếc ô tô cũ nát, hai tên áo đen ngồi hàng ghế trước cất giọng cười man rợ:
– Bắt cóc nó dễ hơn tao nghĩ mày ạ. Thế mà bảo thằng này giỏi võ lắm, chẳng ai bắt được. Haha.
– Ôi giời. Nghe đồn thôi mà. Không phải bây giờ bắt được nó rồi sao?
– Đúng đúng. Trời giúp ta mà.
– Đi nhanh lên mày. Đại ca đang chờ tao với mày mang tin tốt về đấy.
Tên ngồi ghế lái nhấn ga, chiếc xe lao vun vút, chạy ra khỏi Thành phố.

Lúc nó về phòng đã là 10h, cả phòng không có ai, nó đành đi tắm rồi lên giường nằm chờ.
10h30p bốn người kia trở về, tuyệt nhiên không thấy hắn. Nó có một linh cảm gì đấy về hắn, rất không an tâm.
– Tớ tưởng Phong đi cùng mọi người.
– Không có. Phong đi theo bồ từ lúc chiều mà.
– Theo tớ???_nó hỏi lại đầy nghi ngờ.
– Ừ. Lúc mà bồ ra ngoài ý, cậu ấy theo sau luôn._Thảo nhớ lại.
– Tớ không biết cậu ấy theo sau tớ. Tớ có linh cảm xấu về hắn. Làm sao đây?_nó bắt đầu lo lắng.
– Không phải lo đâu. Chắc nó đi đâu đó thôi._Hải trấn an.
– Khéo nó về muộn trường đóng cửa nên phải đi lang bạt đâu rồi cũng nên._Tú đưa ra giả thiết.
– Nhưng tớ vừa gọi hắn không nghe máy._nó vẫn thấy lo nơm nớp.
– Có thể nó để im lặng không nghe thấy nên không biết thôi. Yên tâm đi._Tú trấn an nó.
– Ngủ đi. Chắc tí nó khác bật tường vào._Hải cười.
– Ừm.
– Ngủ sớm đi bồ._Thảo vò đầu nó.
Nó đành tạm thời vứt nỗi lo sang một bên chìm vào giấc ngủ. Có điều
nó ngủ không được ngon, cứ có cảm giác rất sợ hãi trong giấc ngủ chập
chờn.
Sáng hôm sau nó tỉnh dậy, bên cạnh vẫn trống không. Đêm qua hắn không về như lời bạn hắn nói. Cơ mà nó đang điên cái gì vậy trời? Hắn đi đâu
làm gì đâu có liên quan đến nó, mắc mớ gì nó phải lo chứ?. Hắn có chân
hắn đi, nó đâu buộc được chân hắn lại chứ. I don’t care. I don’t care.
Nó tự nhủ như vậy rồi điện thoại cho Thiên rủ anh nó đi ăn sáng rồi đi
chơi luôn.
….Tại nơi nào đó…
“Àooooooooo”
Một chậu nước lạnh táp thẳng vào mặt làm hắn choàng tỉnh. Đầu hắn đau như búa bổ, choáng váng. Hắn hé mắt nhìn, ánh sáng từ cái bóng đèn nhỏ
trên trần rọi thẳng vào người làm hắn chói mắt. Hắn chớp mắt vài cái để
làm quen với thứ ánh sáng duy nhất này. Hắn nhìn xung quanh, là một căn
phòng bỏ hoang, sặc mùi ẩm mốc, có cả tiếng chuột chí chóe, tay chân hắn đã bị trói chặt vào chiếc ghế gỗ.
– Cậu chủ tập đoàn Dương Thị đã tỉnh rồi sao? Haha._một tên đứng trong bóng tối cất tiếng cười man rợ.
– Bắt cóc???_hắn nhếch môi cười như không cười mà hỏi hắn.
– Cậu cũng thông minh lắm. Tôi chỉ muốn kiếm chút tiền từ ông bố giàu có của cậu mà thôi.
– Muốn bao nhiêu?
– Cậu nên nhớ người yếu thế hơn là cậu. Cậu béo bở như vậy chúng tôi
muốn bao nhiêu chẳng được. Haha. Cậu yên tâm, chúng tôi sẽ không làm gì
cậu đâu. Có tiền là chúng tôi sẽ thả cậu ngay. Đành bắt cậu hạ cố ở đây
một thời gian vậy.
Nói rồi hắn quay người ra ngoài. Nhờ cánh cửa mở toang mà hắn thấy
được ánh nắng chói chang ngoài kia. Có lẽ đã quá trưa rồi. Vậy là hắn
ngủ nguyên buổi sáng trong tư thế bị trói như vậy, không biết hắn có nên tự phục bản thân thật giỏi chịu đựng không?
Tên vừa rồi lại quay vào, trên tay là cái bánh mì khô khốc.
– Ăn đi._tên áo đen nhét vào miệng hắn.
Hắn quay đầu không chịu ăn:
– Tốn tiền cho các người mà tôi phải ăn thứ này. Bố tôi chắc sẽ không muốn thấy tôi bị các ông xử tệ đâu.
– Hừm. Cậu nói cũng đúng. Tôi sẽ đi mua đồ ăn khác cho cậu.
Tên bắt cóc quay người ra ngoài. Mãi cho đến khi đảm bảo hắn đã đi
khuất Phong mới mò lấy điện thoại trong túi áo vest. Theo cảm giác hắn
mở màn hình, chạm vào quay số nhanh gọi nó hắn cài sẵn trên màn rồi chạm vào theo bản năng.Có lẽ, đây là hi vọng duy nhất của hắn.
Chưa kịp nói gì thì hắn đã nghe thấy tiếng bước chân từ xa, hắn vội nhét điện thoại vào túi. Một tên khác mở cửa đi vào.
– Thông báo cho cậu một tin vui. Bố cậu đã đồng ý cho chúng tôi một
số tiền chuộc kếch xù. Cậu thực có giá. Haha._một tràng cười vang

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT