|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tên nào đó khoác tạm, vừa lúc thấy nòng
súng đen sì bóng loáng của tên cầm đầu lóe lên dưới ánh đèn đang hướng
về phía hắn.
“Đoàng”
– Cẩn thận!_nó theo phản xạ lao ra ôm lấy lưng hắn.
Mọi thứ trước mắt nó tối sầm. Đau…
Chương 18: Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng
Thiên cùng hắn ngay lập tức quay lại, chỉ thấy nó đang khuỵu xuống.
Hắn nhanh chóng đưa tay ra đỡ nó để nó không ngã xuống đất. Qua lòng bàn tay, hắn cảm nhận được một thứ ấm nóng đang tuôn ra ào ạt.
Thiên như con thú bị thương, ngay lập tức tiến tới đạp tới tấp vào mặt tên vừa nổ súng:
– Mày chán sống rồi sao? Nó mà có mệnh hệ gì tao sẽ giết mày. Giết mày!
Mỗi một cú đá Thiên đều dồn thật nhiều sức lực. Tên bắt cóc bây giờ mặt đã bê bết máu, răng đã gãy mất 2 – 3 chiếc.
Cảnh sát vừa ập vào thấy Thiên điên cuồng như vậy thì vội xông vào kéo anh ra:
– Việc này đã có pháp luật giải quyết. Giết người sẽ phải ngồi tù. Cậu bình tĩnh lại đi.
– Tôi phải giết nó! Nó đáng chết!_Thiên cố đạp thêm mấy cái nữa.
– Nhanh lên! Cô ấy không qua
được mất._hắn hét lên rồi ôm lấy nó lao ra ngoài.
Xe cứu thương chờ bên ngoài thấy hắn bế nó lao ra thì vội chuẩn bị để đưa nó đến bệnh viện. Bốn người kia đứng gần đó thấy vậy vội chạy tới
túm áo hắn hỏi tới tấp:
– Thy sao vậy?_Thảo nước mắt lưng tròng túm chặt áo hắn.
– Trúng đạn rồi. Buông ra! Tôi đi cùng cô ấy._hắn gạt tay Thảo ra rồi leo lên xe.
Thiên vừa chạy ra ngoài đã thấy xe chuẩn bị đi vội nhảy lên, chỉ kịp nói với theo với mấy đứa kia:
– Đến bệnh viện Thành phố.
Chiếc xe cứu thương mau chóng chuyển bánh. Bác sĩ đang làm sơ cấp cứu cho nó.
Hắn nắm tay nó không rời. Nếu không vì hắn có lẽ nó đã không bị bắn.
Nó mà có làm sao chắc hắn sẽ ân hận cả đời mất. Xin chúa hãy giúp cô ấy
vượt qua.
Đường buổi đêm thưa xe, chiếc xe cứu thương mau chóng đến được bệnh
viện. Ngay lập tức nó được đưa sang một chiếc xe đẩy vào phòng cấp cứu.
Suốt đoạn đường vào hắn cùng Thiên đều chạt theo. Mãi cho đến khi đến
cửa phòng cấp cứu thì bị chặn lại:
– Xin lỗi người nhà bệnh nhân không thể vào.
Cô y tá buồng một câu nói bất hủ theo đúng kiểu phim truyền hình rồi đóng cửa cái rầm ngăn cản nó với thế giới bên ngoài.
Đèn phòng cấp cứu được bật sáng. Thiên vộ lực ngồi phịch xuống ghế
chờ. Nó không thể xảy ra chuyện được. Nếu không kể cả có chết anh cũng
sẽ phanh thây cái tên chết tiệt kia ra. Hắn không kiên nhẫn đi qua đi
lại trước cửa phòng cấp cứu. Hắn chưa bao giờ sợ mất một cái gì như bây
giờ. Một nỗi sợ mơ hồ, khủng khiếp đang bóp nghẹt trái tim hắn. Nếu có
thể thì ngàn vạn lần cứ để viên đạn kia ghăm vào người hắn đi. Nhìn nó
đau hắn càng đau gấp trăm gấp vạn lần kìa.
Cửa phòng cấp cứu bật mở, hắn nhảy xổ ra túm lấy hai vai cô y tá dồn dập:
– Cô ấy sao rồi?
– Mất máu quá nhiều. Tôi cần đi lấy máu để tiếp gấp. Anh mau tránh ra.
Tay hắn cứng đờ rồi buông thõng. Làm ơn đi!!! Đừng mang nó đi. Trước
giờ người hắn yêu thương luôn vậy sao? Ngày đó, nếu hắn không chạy lung
tung ngoài đường thì bà hắn cũng không phải đẩy hắn ra còn mình hứng
trọn cú đâm của tên say rượu ấy. Hắn suy sụp ngồi thụp xuống, trong lòng hoàn toàn hoảng loạn.
Cô y tá vừa nãy quay lại, giọng hốt hoảng:
– Ngân hàng máu đã hết máu A. Người nhà bệnh nhân có đây không? Chúng tôi cần xét nghiệm máu người thân để truyền cho cô ấy.
– Tôi là anh bệnh nhân. Đi mau._Thiên cầm tay cô y tá mà lôi đi.
Thiên là anh trai nó? Vậy tức là hắn hiểu lầm nó rồi. Nếu hắn không
hiểu lầm thì đâu có chuyện uống say. Mà không uống say thì có 10 tên tới lôi hắn đĩ cũng không được. Nếu như…Cuộc đời vốn không có nếu như. Hắn
sai rồi. Nỗi lo trong hắn ngày một lớn dần. Hắn nguyền rủa ai đã tạo ra
cái cuộc đời cẩu huyết này cho hắn. Hắn hận…Hắn hận…0)
Chưa đầy 5p sau Thiên đã quay lại, trên mặt là sự đau thương tột cùng.
– Sao rồi anh?_Mi khóc lóc nhảy vào túm lấy áo Thiên.
– Không được. Anh không cùng.
Cánh tay Mi buông lỏng, vô lực ngất đi. Hải vội vã bế cô nàng đi tìm bác sĩ.
– Chị thử máu tôi xem cùng không?_hắn tiến đến trước mặt cô y tá đang dùng bộ đàm liên lạc để xin hiến máu.
– Được! Mời anh theo tôi.
Tiếng bước chân đi xa dần, không khí vẫn căng thẳng. Mỗi giây trôi
qua lại khiến người ta nghẹt thở. Mãi sau mới thấy cô y tá quay lại.
– May quá! Cậu ấy cùng nhóm máu nhưng có lẽ mệt quá đã ngất đi, hiện
đã được đưa vào phòng hồi sức. Mọi người đến xem cậu ấy thế nào đi.
– Cảm ơn cô.
Ba người mau chóng tới phòng hồi sức. Thấy hắn nằm đó Tú vội ra canteen bệnh viện mua cho hắn bánh với sữa.
– Cậu tỉnh rồi à? Ăn đi này.
Hắn vừa lờ mờ mở mắt đã thấy Thiên đang ngồi trước mặt. Hắn bật người ngồi dậy muốn chạy tới chỗ nó thì người đã xụi lơ nằm trở lại giường.
– Bác sĩ nói cậu bị mất sức, cần nghỉ ngơi. Ăn cái này đi để lấy sức._Vừa nói Thiên vừa đỡ hắn ngồi dậy.
Hắn đón lấy cái bánh mì cùng hộp sữa trên tay Thiên ăn một chút. Kì
thực từ đêm uống rượu trong bar đến hôm nay hắn chưa ăn gì. Lúc bọn bắt
cóc đưa đồ ăn mua ở nhà hàng tới hắn cũng không động nên có lẽ hơi mệt.
– Được rồi! Chúng ta đi xem cô ấy như thế nào đã.
Hắn nói rồi ngồi dậy xuống giường. Năm người kia lập tức theo sau đến phòng cấp cứu. Vừa tới cũng là lúc cửa phòng cấp cứu mở, nó được đây ra ngoài, sắc mặt nhợt nhạt, phải thở oxi.
– Bác sĩ! Em tôi sao rồi?
– Cô ấy đã qua cơn nguy kịch. Bây giờ chỉlà hôn mê hậu phẫu. Lát nữa cô ấy tỉnh lại. Chỉ cần chăm sóc tốt thì vài ngày là có thể xuất viện
rồi.
– Vâng! Cảm ơn bác sĩ.
Hắn cùng Thiên nắm lấy cái giường bệnh của nó theo y tá đến phòng
bệnh VIP. Trời đã sáng, vậy là nguyên đêm qua thức trắng. Thiên đã đuổi
được bốn đứa kia về rồi, còn mỗi hắn vẫn đang cứng đầu thôi.
– Cậu về trường nghỉ ngơi đi. Mình tôi trông con bé là được rồi._Thiên vỗ vai hắn khi hắn đang ngồi nhìn chằm chằm vào nó.
– Tôi không sao. Anh cứ để tôi ở đây với cô ấy. Anh về trường đi.
– Đừng ngang bướng nữa cậu nhóc.
– Tôi không phải cậu nhóc.
Sau một hồi đôi co Thiên đành cờ trắng xin hàng. Nếu Thy nhà anh ngang một thì cái tên trước mặt phải ngang năm ngang mười.
– Thôi được. Tùy cậu. Cậu ngồi đây trông con bé đi. Tôi đi mua đồ ăn.
– Được. Anh cứ đi đi.
Hắn ngồi cạnh giường bệnh của nó, đau lòng nhìn khuôn mặt kia tái
nhợt không sức sống, môi cũng nhợt nhạt đi rất nhiều. Nếu không tại hắn
nó đâu có phải nằm đây. Và hắn sẽ được gánh lấy đau đớn này để khỏi đau
lòng như thế này khi thấy nó nằm đây.
Vén lại sợi tóc lòa xòa trên trán nó, hắn nhìn kĩ nó để nhớ kĩ khuôn
mặt nó hơn. Khuôn mặt nhỏ, thon gọn, làn da trắng mịn như sứ, mũi cao
thanh tú, đôi môi lúc nào cũng hồng tươi bây giờ đang trắng nhợt. Hắn
cầm tay nó áp vào má mình thầm thì:
– Xin lỗi em…
Hắn vừa nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




