watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5559 Lượt

Viên đạn găm vào bụng. Cô bé ngã xuống, ngay trước mặt My. Chiếc váy hồng phấn loang đỏ dần,
máu từ bụng vẫn không ngừng túa ra. My khóc thét lên lao ra chỗ chị:
– Chị!! Chị tỉnh lại đi.
Cô đưa tay ra ôm vết thương trên bụng chị, máu vẫn không ngừng chảy.
– Chắc chị…phải…đi…rồi…My ạ. Em…ở…lại…ngoan nhé._cô chị thều thào.
– Chị sẽ không sao đâu. Cố lên chị.
Chiếc xe cảnh sát vừa tới, tên bắt cóc vứt lại khẩu súng bỏ chạy. Bố mẹ
My xà xuống bên hai chị em. Người mẹ xinh đẹp khuôn mặt hốc hác quì phục xuống bên cô chị, ôm lấy cô bé:
– Con yêu. Bố mẹ sẽ đưa con đi bệnh viện. Rồi con sẽ ổn thôi mà. Cố lên con.
Ông Nguyễn đư
a tay bế cô bé, cô bé chỉ túm lấy cánh tay ông mà nói:
– Không…kịp…rồi…C..con…không…thể…sống…được…nữa…Con

chưa…báo hiếu…được
cho bố mẹ…Mong bố mẹ…tha…thứ…cho…đứa…con…bất….hiếu…này…Con…xin lỗi..
Cô bé trút hơi thở cuối cùng, bàn tay nắm tay ông Nguyễn buông xuống.
– Con tôi…._mẹ My chỉ kịp thét lên một tiếng rồi ngất lịm đi.
Trời đổ mưa, một cơn mưa nặng hạt, táp vào mặt lạnh buốt.
Trong màn mưa mịt mùng, tất cả trở nên u ám, nhuốm màu chết chóc, lạnh lùng đến thê lương.
* * kết thúc hồi tưởng* *
Không biết đã bao nhiêu lần My nghĩ đến cái kí ức kinh hoàng đó. Mỗi
lần nó đến, đều giày vò tim gan của cô, đau đớn vô cùng. Nếu như lúc đó
cô không đòi đi chơi, nếu như lúc đó cô không vấp ngã, nếu như lúc đó
tên bất lương đó không bóp cò, nếu như viên đạn bay trượt, nếu như người chihu viên đạn đó là cô,…Cuộc sống vốn không tồn tại hai từ “nếu như”,
tất cả đều đã xảy ra và người có lỗi lớn nhất là cô. My khóc, từng giọt
nước mắt rớt tạch tạch trong bóng tối tĩnh mịch. Hải đứng đó, không mảy
may để ý đến cô gái đang khóc kia. My khóc to hơn, tiếng nấc nghẹn ngào, buồn xé ruột xé gan. Dường như không thể đứng vững, My ngồi bệt xuống
thang máy mà khóc. Hải bối rối không biết phải làm sao:
– Này cô…Cô làm sao thế?
Im lặng.
– Cô à…Cô có sao không?
Đáp lại anh là sự im lặng đáng sợ, My vẫn khóc, tiếng khóc não nề.
– Cô làm ơn nín đi. Coi như tôi năn nỉ cô đấy. Cô khóc nữa họ lại nghĩ xấu cho tôi.
My vẫn không nói, bây giờ Hải hoảng loạn thực sự, anh chưa bao giờ
biết an ủi ai hết, phải làm sao? Bất giác, anh ngồi xuống, ôm cô vào
lòng.
– Chị…chị…đừng đi mà._trong vô thức cô gọi người chị thyơng yêu.
“”Chị???”Cái thằng đàn ông như mình đây lại là chị? Cô ta không bình
thường à? Kệ đi, phải làm cô ta ngừng khóc đã” Hải thầm nghĩ.
Cô dụi vào lòng anh mà khóc ngon lành. Anh ngồi bệt xuống sàn, cho cô dựa vào vai, cứ để cô khóc còn anh ngồi lau nước mắt cho cô.
Điện sáng lên, thang máy hoạt động trở lại. Thấy ánh sáng My như chợt tỉnh cơn ác mộng. Qua đôi mắt đẫm nước, cô thấy mình đang trong vòng
tay của một người con trai xa lạ, anh ta đang lau nước mắt cho cô, bàn
tay dịu dàng khẽ gạt những giọt nước trên mi. Cô đỏ mặt, vội đẩy Hải ra
rồi vùng đứng dậy:
– Xin lỗi đã làm phiền anh. Tôi ổn rồi. Cảm ơn anh rất nhiều.
Hải bất ngờ. Anh không thể hiểu nổi cô gái trước mặt. Cô ta giống như hề vậy, biến đổi gương mặt rất nhanh.
– Ừ. Không có gì. Mà cô bị làm sao vậy?
Im lặng.
– Có lẽ tôi hơi vô duyên. Nếu cô…
Hải chưa nói hết câu My đã nhẹ nhàng:
– Là tôi sợ bóng tối.
Hải tính hỏi vì sao trong lúc khóc cô ấy lại gọi anh là “Chị” nhưng…
“Ting”
– Tôi xuống tầng này. Một lần nữa cảm ơn anh._My cúi người.
– Tạm biệt cô.
My cười rồi bước ra khỏi thangmáy.
Trong và ngoài thang máy, hai con người, hai suy nghĩ khác nhau.
Sau buổi shopping mệt nhoài, ai cũng chọn cho mình một giấc ngủ sớm để chuẩn bị cho buổi học ngày mai.
   
Chương 5: Đi Học
…Biệt thự nhà họ Lê, 6:30 a.m….
“Ree…nggggg”
Cái đồng hồ lại réo. Mắt vẫn nhắm nghiền, nó với lấy cái thứ đáng ghét và…
“Bụp”
“Em” đồng hồ siêu cute “được” nó ban ơn cho ra thẳng bãi rác thành phố.
Chưa được 2 phút thì
“Tinggggg”
Cái đồng hồ lại réo rắt, Chẳng cần nghĩ nhiều, nó cho bay vào tường luôn.
“Tít…tít…tít..”
Lại nữa, nó không biết bà quản gia đặt bao nhiêucái đồng hồ báo thức trong phòng nữa đây trời.
“Bụp”
Em đồng hồ bay tới, hôn tường đắm đuối với tốc độ chóng mặt. Vừa đặt lên tường nụ hôn nồng thắm thì em ấy đã hi sinh.
Nó lại tiếp tục sự nghiệp trọng đại nhưng chưa đầy 1p điện thoại nó đã réo rắt:
“I came in like a wrecking ball/I never hit so hard in love”
Nó với tay lấy cái điện thoại, từ chối cuộc gọi. Điện thoại lại reo, nó uể oải bắt máy mà mắt thì nhắm tịt:
– CON LỢN KIA MAU DẬY ĐI!!! HÔM NAY LÀ NGÀY ĐẦU TIÊN NHẬP HỌC ĐẤY!!!_Thảo gào lên làm nó suýt làm rơi cái điện thoại.
– Hả? Học gì?_nó ngơ ngác.
– Bồ còn chưa tỉnh hả? Để tớ nói bồ nghe. Bồ đang ở Việt Nam, hôm nay là ngày bồ nhập học, bồ còn 15p để vào trường . Hếttt. Chúc may mắn.
Thảo cúp máy cái rụp. Phải mất 1s để hiểu ra vấn đề thì nó mới bật
dậy, chạy vội vào WC. Chỉ 2p sau nó đã xuất hiện với bộ đồng phục học
sinh. Nó không nhớ lần cuối nó mặc đồng phục là khi nào nữa -_-. Đồng
phục trường này khá đẹp, một sơ mi trắng, chân váy đen xếp li, bên
ngoài là vest đen, chỉ trừ mỗi hai cái vòng đỏ ở cổ tay. Trên ngực áo là phù hiệu trường SKY và tên học sinh được mạ vàng. Đúng là trường quí
tộc, luôn phải xa xỉ. Chải lại mái tóc hạt dẻ bồng bềnh, nó nhanh chóng
xuống lầu bảo anh tài xế chở đi học.
Chiếc Limouse trắng đỗ lại, bác bảo vệ đang đóng cửa. Nó vội chạy nhanh tới:
– Cho cháu vào với ạ.
– Đáng nhẽ là không được đâu nhưng hôm nay ta châm trước cho.
– Cháu cảm ơn bác ạ._nó cúi đầu cảm ơn rồi mau chạy vào sân trường. Thảo và My ngồi chờ nó trên ghế đá:
– Cậu thua rồi Thảo, trả tớ 100$ đi.
– Đây. Của bồ.
– Hai người làm gì vậy?
– Tớ và Thảo cược xem bồ đến kịp không? Tớ bảo kịp nên tớ thắng :v._My cười cười giải thích làm nó ngã ngửa.
– Hai người có nhất thiết phải làm thế không?
– Có._hai cô bạn đồng thanh làm nó hận không thể đâm đầu với chăn bông mà chết :3
– Đi xem lớp nào._My kéo nó với Thảo đi.
– Ơ. Tớ tưởng 2 người học ở đây.
– Bố mẹ bồ nhớ bố mẹ bọn tớ chuyển bọn tớ sang đây.
– Yeah! Bố mẹ no.1 :3
– Đi nhanh lên nào._Thảo giục.
Loay hoay một lúc mới tra được xong bản đồ trường, tra xong lại mất thời gian để đi tìm đường tới phòng Hiệu trưởng.
“Cốc..cốc…cốc”
– Mời vào!
– Chúng em chào thầy._ba đứa đồng thanh.
– Các em là học sinh mới?
– Vâng. Đúng ạ.
– Tôi đã xem qua hồ sơ của các em. Các em sẽ vào lớp 11B1. Bây giờ mời các em theo tôi.
– Vâng ạ.
Bọn nó đi theo Hiệu trưởng. Sau một hồi vòng vo, rẽ ngang rẽ dọc bọn
nó cũng đứng trước được cái lớp mang biển 11B1. Lớp học to, đẹp không
thua khách sạn, trang thiết bị vô

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT