|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cùng hiện đại. Hiệu trưởng vẫy tay gọi bà cô trong lớp, bà ta hơn hớt đi ra với khuôn mặt không thể tươi hơn
(Mới có 20 mấy mà bị kêu bà. Tội nghiệp)
– Thầy có gì ặn dò ạ?_bà cô nở một nụ cười nịnh bợ.
– Đây là học sinh mới của lớp cô. Cô đưa các em vào lớp đi. Tôi đi đây.
– Vâng. Thầy đi ạ.
Bà cô quay sang ra lệnh cho 3 đứa nó:
– Ba em đợi tôi vào giới thiệu, khi nào tôi gọi thì các em vào lớp nhé.
Bà cô vào “cái chợ”, cầm cây thước khủng bố gõ xuống bàn gỗ cái rầm thì cái lũ lố nhố mới chịu im im một tí:
– Giới thiệu với cả lớp hôm nay lớp chúng ta được đón thêm ba bạn mới._quay sang phía cửa_ Các em vào lớp đi.
Cả lớp bỗng im lặng hẳn.Ba đứa vừa bước vào đã gặp ngay một tràng “Ồ” kiêm hú hét của bọn thú trong lớp, ý nhầm của các bạn trong lớp.
Tiếng ồn ào nổi lên:
– Oa!!! Xinh quá chúng mày ơi._Nam sinh 1.
– Có lẽ nào đây là những thiên sứ do Đấng Tối cao phái xuống để cứu
rỗi cuộc đời tôi._một tên đeo kính to đùng giơ tay về phía chúng nó 0
– Con gái lớp mình chỉ đáng xách giầy cho mấy nàng ấy._nam sinh 3 mơ màng.
– Ông kia!!! Ông mới nói ai phải đi xách dép._tiếng một nữ sinh rít qua kẽ răng.
– Đã xấu còn điếc. Tôi nói mấy bà đi xách giầy cho các nàng ấy đi._nam sinh 3 thở dài lắc đầu.
– Ông muốn chết à?
Bla…Bla…Bla…
– Trật tự!!!!_bà giáo lại ra sức gõ thước để thị uy trước lũ giặc giời.
Lớp có vẻ bớt ồn chứ không có vẻ gì là sẽ im lặng.
Bà giáo bực tức gắt lên với bọn nó:
-Giới thiệu nhanh đi. Muộn giờ học rồi.
– Chào các bạn mình là Trần Hạ Thảo._Thảo nở nụ cười làm mấy bạn yếu tim đổ liểng xiểng.
– Mình là Nguyễn Hà My, mong được các bạn giúp đỡ._My cúi đầu chào.
– Lê Huyền Thy._nó buông một câu không thừa không thiếu -_-
– Được rồi, bây giờ các em sẽ ngồi ở…_bà giáo bỏ lửng câu nói đưa mắt khắp lớp để tìm lấy chỗ trống. Chỗ nào cũng đều kín cả rồi, chỉ còn mỗi chỗ của ba hoàng tử thôi. Nếu đắc tội với ba nàng này chắc bà giáo cũng không được yên mà đắc tội với ba chàng cũng chẳng thoát khỏi vé du hành về vườn. Thôi thì mặc kệ, tới đâu thì tới vậy -_-
– Bây giờ Thy sẽ ngồi với Phong, My ngồi với Hải và Thảo ngồi với Tú nhé.
– Không._bọn hắn cùng cả lớp đồng thanh phản đối kịch liệt.
– Các em thông cảm, lớp ta hết chỗ rồi.
– Không là không._hắn lạnh lùng.
Nó chẳng quan tâm lắm đến lời của tên đó, đi thẳng xuống cuối lớp, nơi phát ra tiếng nói:
– Cậu là Phong?_nó hỏi
– Phải! Thì sao?_vẫn kiểu lạnh lùng boy :3
Giờ thì hắn mới thèm ngẩng đầu lên mà nhìn nó, không khó để nó nhìn
thấy hắn là tên đáng ghét cướp sách yêu sách quý của nó. Thật đúng là
“Oan gia ngõ hẹp” mà, đã thế nó càng phải ngồi đây. Chắc chắn hắn sẽ khổ dài dài. Nó nhếch môi, một nụ cười khiến người hiền lành nhất cũng muốn xông vào oáh rồi thản nhiên đặt cặp lên bàn mà ngồi xuống chỗ trống
ngay cạnh mà chẳng quan tâm tới những ánh mắt giết người đang chĩa thẳng vào nó.
– Go out!!!_hắn chỉ ngón tay ra phía cửa.
– Never!_nó nhìn hắn, ánh mắtsắc lạnh.
– Mời cô ra khỏi chỗ của tôi.
– Chỗ anh anh ngồi, chỗ tôi tôi ngồi, có liên quan gì đến nhau không?_nó diễn thuyết cho hắn một tràng.
Hắn hàih như sắp bùng nổ. Đời hắn chưa gặp đứa con gái nào lì lợm,
ngang nghạnh như vậy. Hắn đứng bật dậy nhưng chưa kịp nói đã bị chặn
ngay họng:
– Hai em không mau về chỗ đi, sắp vào lớp rồi. My ngồi bàn trên Phong, Thảo ngồi trên My.
– Vâng ạ._hai cô nàng đồng thanh rồi nhanh chóng vào chỗ.
Hai nàng không khỏi đỏ mặt khi nhận ra người ngồi cạnh mình nhưng rất nhanh thôi, họ lấy được vẻ bình thường vốn có.
“REE…E…E…E…N G”
Tiết học đầu tiên của năm học mới bắt đầu.
Một thầy giáo khá trẻ, lại đẹp trai bước vào lớp:
– Cả lớp đứng!_hắn hô to.
– Chào các em. Mời các em ngồi._thầy giáo lịch sự cúi chào, không quên nở một nụ cười tươi rói.
– Sau kì nghỉ hè các em có gì mới không?
– Dạ không! Như mọi năm thôi thầy ạ. Nhưng hôm nay lớp mình có 3 học sinh mới ạ._một nam sinh cười tươi.
– Ba bạn mới giới thiệu thầy biết tên được không?
– Dạ! Em là Trần Hạ Thảo.
– Em là Nguyễn Hà My._nàng nhạ nhàng đúng điệu tiểu thư.
– Em là Thy._nó uể oải.
– Được rồi! Cảm ơn các em. Mời các em ngồi xuống.Thầy là Trần Anh
Quốc, dạy môn Vật lý lớp ta. Bây giờ các em lấy sách vở ra chúng ta vào
bài mới nhé.
Mặc dù đã cố gắng hết sức nhưng nó chỉ có thể nghe được 5 phút. Gì
chứ? Nó học qua đoạn này lâu rồi. Vô vị. Nghĩ thế nó lôi em Ip ra, cắm
tay nghe rồi ngủ biến. Hắn cũng chẳng bao giờ nghe giảng, chẳng qua đến
trường để cho ông hắn đỡ càm ràm thôi. Hắn chơi điện tử chán chê mãi
đến khi thấy người mỏi mới bỏ máy xuống. Khẽ vặn người, hắn bị đứng tim
mất vài giây. Lúc ngủ trông nó đáng yêu quá. Tóc mái khẽ rủ xuống khuôn
mặt trắng hồng, hàng mi dày khép hờ, đôi môi phớt hồng, chúm chím. Hắn
lắc đầu một cái “Mày làm gì thế Phong??? Đi ngắm một đứa con gái đang
ngủ à? Mày có bình thường không? Mày điên rồi. Cô ta là thứ phải tránh
xa…”
Sau một hồi tự nhủ hắn lại chúi mũi chơi game tiếp.
“Re…e…e…n g”
Tiếng chuông hết giờ cũng chẳng làm nó tỉnh, có lẽ tại sáng dậy sớm nên nó buồn ngủ 0
5p sau vào tiết 2. Nó ngủ chẳng buồn chào cô luôn, tại Hải chắn hết rồi nên nó đứng hay ngồi thì có trời biết.
Tiết này là tiết Hóa. Lớp nó được thừa hưởng diễm phúc học cùng bà cô nổi tiếng khó tính. Đã 35 xuân xanh mà chưa mảnh tình vắt váy (hình như là vắt vai chứ nhỉ). Độ ác thì khét tiếng thôi rồi.
Chương 6: Cuộc Chiến Không Khoan Nhượng
Nhờ cái lưng của Hải mà nó bình an vô sự được 15p đầu. Sau một khoảng thời gian hăng say giảng mà không cần biết học sinh có tiếp thu được
không bà giáo ra cả đống bài tập cho lớp làm. Mấy bài dễ thì bọn trong
lớp xử ngon ơ, đến bài cuối hóc quá chẳng đứa nào giải được hắncùng4
nên kiểm tra thực lực của bạn ấy, không nên để hiện tượng ngồi nhầm lớp
xảy ra trong trường ta.
Bà giáo chẳng cần suy nghĩ gật đầu ngay.
– Ý kiến của lớp trưởng rất đúng. Mời em Huyền Thy lên bảng giải bài tập này cho tôi.
3p trôi qua nhưng vẫn không hề có bất kì dấu hiệu nào cho thấy nó sẽ lên bảng. Bà giáo sốt ruột giục:
– Em Huyền Thy mau lên bảng.
Nó vẫn đang ngủ ngon lành mặc My dùng hết sức bình sinh lay nó.
– Huyền…Thy…lên…bảng._bà giáo gằn từng chữ một với khí chất bức người.
Nó vẫn ngủ say, vi vu tới tận đẩu tận đâu.
Không còn kiên nhẫn nữa, bà cô “chống ề” 35t đẩy lại cặp kính dày cộp cho ra vẻ tri thức rồi nhằm bàn cuối lớp đi xuống. Thấy nó nằm ngủ ngon lành, bà cô bước lại, ghé sát mặt nó cất giọng “oanh vàng”:
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




