|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
tôi ko biết làm sao để ông hiểu được giá trị của công việc này, rằng chúng tôi đã phải chuyên nghiệp và nghiêm túc đến đâu..
“xin lỗi, hình như ông ko phân biệt được đầu bếp và tạp vụ khác nhau ra sao?”
cả tôi và ba đều nhìn ra khi tiếng bếp trưởng John Quân cất lên đầy khí thế chiến đấu T___T ba tôi với vẻ của 1 người lớn, cẩn trọng và nhã nhặn nheo mày hỏi.
“cậu là..”
“tôi là bếp trưởng.”
“con Yên…nó là thuộc cấp của cậu?”
Quân ko trả lời ba tôi, anh ta sẵn tay cầm cái nón bếp trưởng của mình, đội ngay lên đầu tôi và chỉnh nó lại ngay ngắn.. xong quay sang ba tôi.
“con gái ông là 1 đầu bếp, ko phải tạp vụ. tạp vụ ko mặc bộ đồng phục đẹp đẽ này."
Chương 28
ba tôi cười, nhưng tôi biết nụ cười đó ko phải hài lòng hay vui vẻ …mà nó nhạt nhẽo cay đắng làm sao.
“đẹp à?..tôi lại chỉ mong nó mặc bộ váy kia..”
vừa nói, ba tôi vừa hướng mắt sang chỗ chị phụ trách tổ chức,mặc đồng phục màu nâu sậm, váy ngắn và áo vest ngoài.. tóc bới cao, vớ đen cùng giày cao gót.. dĩ nhiên là bộ đồ ấy đẹp hơn so với cái áo trắng cài nút 2 hàng của tôi,
nhưng mà…
“con chỉ thích..bộ này thôi ba.”
tôi lên tiếng hơi rụt rè, mặc dù đã cố gắng giữ thái độ kiên định. mặt ba tôi tối đi thêm chút nữa… ông thở dài, ko nói tiếng nào bỏ vô trong.
“có vẻ…em đã khó khăn để theo nghề này?”
“uh… ko dễ chút nào.”
tôi đáp trong lúc mắt vẫn nhìn theo sau lưng ba tôi, đôi khi tự nhiên tôi thấy mình bất hiếu… cha mẹ nào chẳng mong điều tốt nhất cho con cái?!
Quân bỗng nắm vai tôi.
“cố lên..!”
tôi ngước nhìn hắn, cái gã sư huynh cao to mạnh mẽ với mái tóc lòa xòa đang đứng trước tôi, đôi mắt sáng cương nghị.. cung tay làm cử chỉ động viên.
“ủa, bếp trưởng! Yên! thì ra 2 người ở đây!”
tay Quân sư huynh rút lại tức thì và lùi cách tôi 2 bước khi vừa nghe tiếng anh Lý gọi..
O__O
“đang dọn món cừu nướng… ủa, sao Yên đội nón của bếp trưởng?”
“ah, cái này là..”
tôi mới mở mịêng định giải thích, nhưng gã sư huynh phát xít thiệt ko hiểu nổi, giật ngay cái nón từ trên đầu tôi xuống và nói nhanh như cướp lời vậy.
“đội đủ rồi. đã bảo mượn vài phút thôi! vào lo món tráng miệng đi!”
thế là gã bỏ đi sau khi đội lại nón lên đầu, còn chấp tay sau lưng và đi dáng đi sếp sòng..*_*
“em mượn nón Quân đội lấy hên hả?” anh Lý sờ cằm thắc mắc..
ack ack.
tôi mượn hồi nào? là hắn tự đội cho tôi mà. sao phải nói khác đi?! tuy nhiên tôi chỉ cười ruồi, thay vì kể cho anh Lý sự việc, bởi có lẽ cũng ko cần thiết.
…………………….
so với công việc khác, thì đầu bếp vất vả hơn, một tuần chỉ nghỉmỗi ngày chủ nhật… do đó tôi cố nằm tận hưởng giấc ngủ nướng đến hơn 10h mới lò mò dậy ăn sáng. vừa xách cái ca với bàn chải ra cửa, đã thấy ngay nguyên thau đồ, ặc ặc.. 2 đứa con gái..cả tuần mới giặt 1 lần..T__T
Vân ghi 1 mảnh giấy nhỏ – “hôm nay em đi dạy sớm, chị giặt đồ nha!” đi dạy gì nhỉ? chắc làm gia sư… thế là đánh răng xong, tôi ì ạch bê cái thau ra sân sau.. vì nắng trưa chói chang, nên tôi trùm cho mình cái nón lá, cộng thêm bộ đồ trong nhà và cái áo dài tay khóac ngoài, trông tôi chẳng khác nào bà ve chai. chỗ vòi nước đang có người..bà Lan +__+ cái bà đối diện phòng tôi, ko ưa gì Vân nên cũng chẳng ưa gì tôi. tránh chuyện phiền phức, tôi chỉ ôm thau đứng đợi.
10 phút…
20 phút..
trời ạh, tôi sắp chết vì chờ rồi.
“cô ơi…”
“gì??”
“cô xong chưa?…nãy giờ…lâu quá..”
“ko thấy đang rửa rau sao hả?”
“cô có nước rồi thì cô tránh sang chỗ khác rửa..vì cháu đang cần..”
tôi cố nói giọng dễ nghe và lễ độ, nhưng xem ra bà ta có cảm giác tôi và Vân giống nhau, nghĩa là luôn kiếm chuyện gây sự..
“cái con nhỏ này.. tránh là tránh chỗ nào..?? tới sau thì chờ người ta chứ?!”
“…nhưng…ai lại ngồi ngay cái vòi…”
vì bất bình, tôi gân cổ cãi.. bà Lan cũng đứng dậy, bước tới chỗ tôi..chống nạnh.. T__T
“bà ra đây ngồi, mát mẻ ko chịu, hứng nắng làm gì?”Thắng xuất hiện như 1 anh hùng.
Chương 29
vừa nói, Thắng vừa bê rổ rau của bà ta sang 1 góc dưới mái hiên gần đấy rồi tiến lại chỗ tôi… mặt cười tinh ranh…
“ơ…cậu..liên quan gì mà xía vô?”
bà Lan to giọng nhưng Thắng ko đáp, giật cái thau của tôi rồi tới chỗ vòi nước thì bà ấy chạy tới kéo anh ta ra..đánh vào lưng Thắng mấy cái…ack ack. nhưng dĩ nhiên ko làm gì hắn nổi. cuối cùng, bà ta chỉ chửi đổng vài câu, rồi ôm rổ rau đi vô trong.
“với những người ngang tàng thì phải ngang tàng theo. điều này Yên nên học ở Vân”
“ngang tàng theo làm sao? chẳng lẽ lại đánh lộn?”
Thắng tóet miệng cười, còn tôi chỉ thở dài bước tới, cho OMO vào thau và bắt đầu…giặt. bỗng tôi nhớ cái máy giặt ở nhà quá! T__T
“mà sao anh lại sang đây?”
“bên đó vòi nước đang sửa. tôi còn chưa đánh răng nè.”
Thắng rút cái bàn chải trong túi áo ra, nó đã được quẹt kem sẵn,tôi hứng 1 ca nước chìa cho cậu ấy.
“dậy trễ thế?”
“uh.. tối qua đi uống hơi khuya”
“nhậu hả?”
anh ta lại cười, ko trả lời tôi mà bắt đầu cho bàn chải lên miệng..tôi khệ nệ định bưng cái thau ra chỗ mát ngồi.
“eh..um…để đó..tôi.!”
miệng đầy bọt kem, Thắng vội níu tôi lại..rồi phun nhanh ngụm nước ra..để đỡ cái thau hộ tôi.xem ra anh chàng này cũng đựơc..cái khoản galant với phụ nữ ^^
“nói đi đánh răng sao ra đây giặt đồ?”
giọng nói đó ko hiểu sao vẫn còn sức..quyến rũ tôi,tôi giật bắn người bối rối khi nghe tiếng anh.
“ai vậy?”
Khải cúi đầu thấp để nhìn mặt tôi,có lẽ do cái nón lá che khuất và bộ dạng “bán ve chai” làm anh ko nhận ra..ack ack T__T
“Yên mà.”
“trời.. tôi cứ tưởng…ai…”
“nhìn…ghê quá hả?”
tôi hỏi nhưng trong lòng thì biết chắc là vậy rồi,sao mình lại..ăn mặc xấu xí thế này…hic hic..
“đâu có, dễ thương mà!”
dĩ nhiên Khải ko nói câu ấy,là Thắng, anh ta vừa xắn tay áo xong..dễ thương con khỉ! trêu tôi hả?>_<
“uh.. đội nón lá nhìn buồn cười..nhưng dễ thương.”
oh..Khải cũng công nhận… tôi dễ thương…ah ha…hihi…
ay, tôi đang nghĩ gì vậy? lại thế rồi………………đã nói ko nghĩ tới Khải nữa..Khải thích Vân, Vân thích Khải..quên đi, quên đi! -__-
“hehe..mà mày kiếm tao hả?”
“uh, điện thoại mày reo 2 cuộc rồi.. chắc có việc quan trọng.”
Khải đáp, chìa điện thoại cho Thắng, Thắng vội lau tay và cầm máy xem…vẻ suy nghĩ 1 hồi, rồi nhét trở vào túi, tiếp tục ngồi xuống thau đồ.
í mà, anh ta định giặt đồ cho tôi ư?? ko được!! toàn đồ con gái!
“tránh ra, đừng đụng vào!”
tôi bay tới xô Thắng ra, khiến cả 2 anh chàng chưng hửng ngó tôi,rồi nhìn xuống thau quần áo vẻ đầy tò mò..
“có vàng 4 số 9 trong đó hả?”
lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




