|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
kiểu nói cà rỡn của Thắng…>__
Chương 30
Thắng phủi tay đi trước,thậm chí ko chào tôi nữa…đợi anh ta đi được vài phút, tôi lí nhí hỏi Khải.
“có chuyện gì hả anh?” “ah…ko có…Yên…cần giúp ko?” “ko, anh về phòng đi..”
Khải bỗng đưa tay nâng vành nón lá của tôi lên, rồi mỉm cười, tôi ko hiểu anh cười điều gì.. bộ dạng này của tôi ư?
“sao anh cười?”
“cười vậy thôi.. tôi về nhé.”
O__o tôi vẫn ngơ ngác trong khi Khải đã quay lưng bỏ đi, tại sao tôi lại luôn bận tâm tới mỗi cử chỉ và phản ứng của anh? ko lẽ…tôi ko thể quên ý nghĩ về Khải?
………….
buổi chiều nóng hắt đến khó chịu, đầu tôi cứ bưng bưng nên phải uống 2 viên Panadol extra chắc buổi sáng giặt và phơi đồ ngoài nắng lâu quá. mà cái khu phòng trọ này chẳng chịu yên tĩnh cho người ta nhờ, lúc nào cũng ồn áo náo loạn. *______*
Ring…..
tôi đang nằm thiu ngủ thì bị cuộc điện thoại dựng dậy, số máy nếu ko phải ghi Chef Quân có lẽ tôi đã làm lơ. đằng nào thì gã ấy cũng đang là sếp của tôi.
“em tới Chereston ngay đi” “hôm nay ngày nghỉ mà..” “tôi đã nói hôm nay cho em làm bếp trưởng, ko muốn à?”
tôi ngồi bật dậy, đầu vẫn nặng chịch nhưng cố hỏi lại lần nữa, 3 chữ “ làm bếp trưởng” cứ hấp dẫn thế nào ấy..
“sao ạ?? anh cho em làm thiệt hung?” “tôi đùa bao giờ. mau đi, tôi chờ.” “í mà.. anh nói ko cho em làm bếp trưởng Chereston…vậy sao tới đó?!” “đến đây tôi dắt đi, chứ chẳng lẽ tôi phải đón em hả?” “ko dám..chỉ là.. em mệt quá.. mà thôi, để em đi ra đó.”
tôi nói thù thì như lẩm bẩm, rồi định bỏ máy, nhưng tự nhiên câu nói của sư huynh làm tôi quá đỗi bất ngờ.
“em mệt gì?..uhm… ở đâu tôi qua đón.”
tôi hả họng và mặt nghệch ra đến nỗi Vân đang ngồi đọc sách phải chồm tới nhìn tôi quan sát, nó sợ tôi bị trúng gió hay sao áh.
“anh.. đón…đón em sao?” “nói địa chỉ nhanh ko thì tôi…đổi ý!” “anh làm như.. đang ban ân huệ vậy… thôi ko cần..”
tôi nói giọng tự ái, có lẽ tôi ko thích cái kiểu ấy của anh ta, làm như việc hắn đón tôi là phước đức của tôi vậy. mặc dù nếu nghĩ kỹ thì, hình như tôi đúng là người đang chịu ơn.
Vân giựt điện thoại của tôi.
“alo?.. anh qua đón đi, Khu trọ Bình Long, số 39/2 Trần Quốc Thảo. vậy hen”
rồi nó tắt máy tỉnh khô.
“ sao em..?” “chị ko khỏe thì để anh đó đón đi. màlàm bếp trưởng gì là sao? công chuyện hả?” “anh ta là bếp trưởng của chị. nói hôm nay…cho chị thử…” “uhm… chị về sớm nhe. tối Thắng đãi mừng tìm được việc làm.” “vậy hả?”
………………..
tôi thay đồ xong thì Quân gọi, bảo đang ở cổng nhà trọ. Vân tò mò xuống theo tôi. từ xa khi vừa trông thấy dáng sư huynh trong bộ quần Jean và T-shirt, Vân đã xúyt xoa.
“chời, SH nha.. bếp trưởng chị…phong độ ghê á!”
“-__- bếp trưởng nhà hàng mà cưng”
tự nhiên nghe khen tôi lại thấy hãnh diện ??mà..khen anh ta chứ có phải khen tôi đâu..T__T nhưng hôm nay cũng là lần đầu tiên tôi thấy hắn ăn mặc trẻ trung thế.
“hì hì.. hèn chi hổng thích Thắng!” “hả??có liên quan gì đâu?”
Vân lại cười tủm tỉm, cái kiểu cười tôi ko chịu được,ko hiểu nó nghĩ gì trong đầu khi cười như thế nữa.
“7g về nha chị.”
“ok.”
tôi bảo Vân lên phòng đi, nhưng nó vẫn đứng đó nhìn theocòn tôi thì lọ mọ trèo lên trên chiếc SH của Quân bếp trưởng như đang leo núi…
“ngồi xong chưa?”
mới hỏi dứt câu, tôi còn đang cố níu cái yên xe, gã đã rồ ga vọt cái vèo..và tôi té lât khỏi xe.
Chương 31
ọach. tôi cảm giác như mình mới bị đạp văng ra khỏi xe T____T gã sư huynh “đáng quý” gạc chống nhanh và nhảy xuống đỡ tôi dậy.
“em… ko sao chứ?”
“…đầy sao..>_
Chương 32
sư huynh của tôi vẫn quen giọng kẻ cả, hắn nép vào 1 góc, đứng khoanh tay dựa tường.. cứ như đang theo dõi buổi huấn luyện.. ack ack.
mặc tạp dề xong, tôi đi tới chỗ Quân, cố dùng giọng ngọt ngào nhất có thể. “anh…đi chỗ khác được ko? đứng đó em ko sao làm …bếp trưởng được”
“em có cần…ngon vậy ko? đuổi cả tôi à?”
“T___T”
mặt tôi xụ xuống nhưng đó là bản mặt thừa nhận. anh ta mà còn ở đó là tôi ko thoải mái chút nào.. vì chắc hẳn khi tôi làm cái gì sai, hắn sẽ bực mình mà xen vô cho coi..
“tôi ra kia. quán đang đông khách. em đừng…làm sao mà đuổi khách đi hết đấy” “hehe, được mà.”
tôi cười toe, ko ngờ cái gã này cũng dễ…đuổi đến thế. từ giờ tôi sẽ tha hồ..làm bá chủ!kakaka
……………
“chị bảo là em sắp sà lách trước mà?” “hả? chị bảo em hay bảo Thành?”
tôi đến loạn cào cào khi mà với hình thức quán ăn nhanh, khách gọi là phục vụ cứ hối như giặt..vừa xong bên này, bên kia lại kêu đã vậy cái bếp lại bé xíu, quay đi quay lại đụng nhau um sùm. và bây giờ thì 2 đứa đi sắp cùng 1 dĩa sà lách trong khi cánh gà thì ko ai chịu chiên.
>__< *__*
“BÂY GIỜ 1 ĐỨA ĐI CHIÊN ĐI, ĐỨNG ĐÓ CÃI LÀM GÌ”
tôi nói to tiếng và chỉ muốn…bẻ cái đũa trên tay, đã ko khỏe, thêm bị té, giờ lại gặp cảnh này.. đầu tôi như nổ tung ra.
“chị ơi, còn món bò xào tỏi nữa..” “lúc nãy chị chưa nêm..” “chị ơi khách gọi khoai tây nghiền mà họ ko ăn hành…khoai tây nghiền ko hành thì dở và ngán lắm…làm sao giờ?”
chúng nó liên tục hỏi tôi những câu hỏi khác nhau, trong khi tôi đâu phải ba đầu sáu tay…có muốn gì thì cũng việc này xong mới tính tiếp việc khác chứ. +__+
tôi đành chọn giải pháp đáng xấu hổ..
“Thành ơi em ra gọi …anh Quân vào giúp chị T__T”
………
bây giờ thì tôi mới nhận ra tài năng của sư huynh, anh ta giải quyết mọi vấn đề cùng 1 lúc, trong 1 thời gian cực ngắn. tay vừa làm, miệng vừa ra lệnh, mắt vừa quan sát, tôi tự nhiên thấy Quân như 1 chỉ huy quân đội.
lạnh và dứt khóac.
gã giao hẳn 1 người chuyên làm về đồ nguội, như sà lách và trang trí 1 người đứng ngay chảo dầu, phụ trách chiên xào. 1 người khác lo nồi nước sôi..người còn lại rửa bát.
bản thân Quân đứng ở giữa, nhận order, nhìn danh sách và chia việc ngay, điều này cần tư duy rất nhanh và kinh nghiệm.. tôi còn lâu mới theo kịp.
nhưng quan trọng là tôi vừa học được 1 bài học của quản lý. đó là phân công và bao quát. trong lòng tôi bắt đầu hình thành sự kính phục thực sự dành cho sư huynh.
“em đứng nhìn tôi làm gì? lo dĩa bò xào của em đi.”
Quân trợn mắt bảo tôi, tôi mới nhớ mình vẫn còn mang tạp dề bếp trưởng… ặc ặc.. tôi có lẽ tạm thời chỉ làm được phụ bếp thôi. hic hic
……..
khoảng gần 7g thì bếp trưởng thực sự của GOGO đến, 1 anh đeo kính và hơi tròn người.. tôi trả lại cái tạp dề của bếp trưởng cho anh ấy, mắt tôi cũng bắt đầu mờ đi..mồ hôi trên trán tôi ướt đẫm, cả người lả ra..
“thế nào? em đã biết bếp trưởng phải chịu đựng những gì chưa?”
tiếng Quân sát cạnh mà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




