watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11728 Lượt

việc tuyệt đối không thành vấn đề. Quả thật là không thành vấn đề, sau khi bọn họ bước vào phòng bao, Hứa Tử Ngư đã thấy Đào Duy Hiên ngồi ở đó đợi được một lúc rồi.

"Tiểu Ngư, Viên Viên, hai người đã tới." Đào Duy Hiên rất phong độ đón hai vị nữ sĩ vào, còn dặn nhân viên phục vụ đem trái cây và nước uống lên.

Trông thấy Đào Duy Hiên, Hứa Tử Ngư cảm thấy có chút khó xử. Từ sau khi cô cùng Tống Lương Thần ở chung một chỗ, cô cũng chưa từng liên lạc qua với Đào Duy Hiên qua. Thật ra thì cô cảm thấy mình giống như là quyết định cùng với Tống Lương Thần ở chung một chỗ, thì đối với Đào Duy Hiên nên có một lời rõ ràng, nhưng tính của cô tương đối rối rắm, vẫn muốn tìm thời gian cùng địa điểm thích hợp để nói với hắn một câu, nhưng rối rắm liền kéo dài đến hôm nay. Hiện tại Đào Duy Hiên đã đưa tới cửa rồi, nhưng ngược lại cô không biết nên nói như thế nào.

Tiểu Bạch cũng là người hiểu chuyện, cô thấy hai người cũng đang rất là dè dặt, cho nên vội vàng khiêm nhường nói đôi ba câu liền chạy qua bên kia chọn bài hát. Chỗ này thiết bị âm thanh rất tốt, chỉ một lát sau cả phòng đều tràn đầy giọng hát mỹ lệ và bài hát sở trường của Tiểu Bạch.

Đào Duy Hiên cầm lấy miếng dâu tây do nhân viên mới bưng lên mà đưa cho Hứa Tử Ngư, rồi nói :"Món em thích nhất đó."

Hứa Tử Ngư kinh ngạc nhìn hắn một cái, sau đó nói :"Thật ra thì gần đây em rất muốn liên lạc với anh."

"Thế nào, vẫn cảm thấy anh rất tốt có đúng không?" Đào Duy Hiên ranh mãnh nhìn cô cười, tâm trạng của Hứa Tử Ngư chợt nổi lên bi tình cùng khó xử, nhất thời không biết nên nói như thế nào mới phải.

"Không phải đâu, chính là muốn nói với anh . . . . . ."

"Nói cho anh biết, em yêu anh ta?"

Hứa Cho phép Tử Ngư suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là gật đầu một cái. Mặc dù vẻ mặt là hết sức lạnh nhạt, nhưng trong ánh mắt vẫn là thỏa mãn cùng hạnh phúc, đây chính là biểu hiện của một cô gái đang đắm chìm trong tình yêu rồi.

Đào Duy Hiên nhẹ giọng thở dài một cái, sau đó vừa cười vừa nói :"Cô bé ngốc, anh cũng có nghe nói về Tống Lương Thần, cậu ta là một người tốt. Giao em cho cậu ta, anh cũng thấy yên tâm."

"Anh?" Hứa Tử Ngư ngẩng đầu lên, cô cảm thấy có lúc mình cũng không nhìn thấu Đào Duy Hiên :"Duy Hiên, thật ra thì anh còn đặc biệt tưởng nhớ . . . . . ."

"Bởi vì em giống đứa em gái của anh." Đào Duy Hiên cúi đầu, tóc mái của hắn che đi tâm tình ở trong mắt của hắn, sau đó hắn nói :"Em gái của anh từ nhỏ đã mắc bệnh tim bẩm sinh, đến năm 14 tuổi thì qua đời. Em rất giống cô ấy. Từ tính tình cho đến diện mạo, từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã cảm thấy rất quen thuộc."

Thật không nghĩ tới, Đào Duy Hiên lại bởi vì nguyên nhân này mà sinh ra cảm tình với cô, nói đến đây, Hứa Tử Ngư thoải mái nói :"Thật ra thì, em cũng vậy, cảm thấy anh rất giống một người."

"Hả? Ai vậy?"

"Người bạn trai đầu tiên của em." Hứa Tử Ngư nói :"Anh có rất nhiều chỗ rất giống người đó, từ vẻ mặt, cử động, dáng vẻ khi nói chuyện, có lúc em còn tưởng nhầm anh chính là người đó. Thật xin lỗi. . . . . ."

"Em rất thích anh ta sao?"

"Mối tình đầu tiên, hình như đã dùng hết toàn bộ hơi sức vào đó rồi." Hứa Tử Ngư dựa vào ghế sa lon, trước mắt loáng thoáng xuất hiện hình ảnh của mình năm hai mươi tuổi. Vui vẻ, đơn thuần, chuyên chú yêu một người như vậy.

"Vậy hiện tại em có hận người đó không?"

"Tại sao phải hận?" Hứa Tử Ngư lắc đầu một cái rồi nói :"Em còn cảm ơn anh ta còn không kịp đó, không phải thời trẻ người nào có thể gặp được một người yêu đáng giá như vậy. Em chỉ là tiếc nuối thôi, đáng tiếc cuối cùng chúng em vẫn phải tách ra."

"Tiểu Ngư, em đúng là một cô gái đáng yêu." Đào Duy Hiên mỉm cười nhìn gương mặt đang hoài niệm của cô, hắn nói :"Anh thấy có chút hối hận, có lẽ nên thử thêm một lần nữa."

"Sao, đùa gì thế?" Hứa Tử Ngư nhìn nhìn rồi dựa sát vào ghế :"Vất vả lắm em mới đưa ra quyết định, nhưng hiện tại lại không nhịn được sự quyến rũ của trai đẹp đó."

"Phốc. . . . . ." Đào Duy Hiên không nhịn được liền cười lên, đưa tay vuốt vuốt tóc của cô. Hắn đứng dậy gọi Tiểu Bạch :"Viên Viên, live show này là của anh, không cho anh hát anh sẽ cắt đó."

Hát Karaoke TV là như vậy đó, nếu như trong phòng chỉ có một micro, tuy là khi hát lên có chút thoải mái, nhưng là khó tránh khỏi có loại cảm giác “Độc Cô Cầu Bại”. Nhất là khi có mặt hai người ở đây nhưng lại không ai chú ý nghe hát cả. Giọng của Tiểu Bạch đã mau khàn, thấy Đào Duy Hiên đến khiếu nại, cô cũng vội vàng đem micro đưa cho hắn, chạy đến bên cạnh Hứa Tử Ngư uống một miếng nước.

"Ai da, một ngày vui như vậy tại sao lại có thể không uống rượu đây nhỉ?" Tiểu Bạch kêu nhân viên phục vụ đến để chọn bia, vỗ vỗ vai của Tiểu Ngư :"Phụ nữ có thai uống nước ngọt là được, để mình uống rượu."

Đào Duy Hiên hát nhạc của Vương Lực Hoành, hắn hát nghe rất êm tai, điểm này hắn rất giống Thích Uy.

Sinh nhật lần thứ 20 của Hứa Tử Ngư cô đã cùng Thích Uy trôi qua, hắn từng ở Kinh Mậu hát dẫn đến chấn động không nhỏ. Ngày đó vừa vặn là hội Văn Nghệ Thuật Đoàn, trong tay của Thích Uy có hai vé mời, cho nên hắn mời Hứa Tử Ngư cùng đi xem.

Hứa Tử Ngư là người tương đối phiền toái, mấy ngày trước sinh nhật của cô, cô đã cố tình bày ra ám hiệu cho Thích Uy biết, vốn tưởng rằng hôm đó hắn sẽ nhớ, ai ngờ cả ngày hắn đều bình thường làm như không biết gì cả, đến giờ thì đi học, nên ăn cơm thì ăn cơm. Cho nên khi đi xem biểu diễn văn nghệ, trong lòng của Hứa Tử Ngư vẫn còn đang giận hắn. Sau năm sáu tiết mục đã được biểu diễn, Thích Uy nói đi ra ngoài mua nước uống, nói Hứa Tử Ngư chờ một lát, cô gật đầu đồng ý một tiếng, trong lòng quyết định sau ngày hôm nay cô sẽ giận hắn một tuần. Ai ngờ Thích Uy đi mua có một ly mà lại lâu như vậy, để cô chờ mỏi mòn còn chưa thấy hắn quay trở lại, đến khi Hứa Tử Ngư nghĩ mình đã bị hắn cho leo cây rồi, thì người dẫn chương trình ở trên sân khấu mới lên nói :"Tiết mục tiếp theo sẽ là đàn hát piano 《 Duy Nhất 》. Biểu diễn: Thích Uy; Đệm nhạc: Thích Uy."

Sau khi bức màn sân khấu được kéo ra hai bên, toàn bộ khan giả liền thét chói tai. Trên sân khấu chính là hot boy Thích Uy đẹp trai đến rối tinh rối mù hắn đang bận một bộ vest màu đen, ngồi ở đó trước bàn dương cầm, toàn bộ ánh sáng tập trung chiếu về phái hắn, nhưng không biết tại sao, khí ánh sáng chiếu lên người của hắn, cô lại có cảm giác sắc thái mang một chút thần thoại giống như trong cổ tích. Dưới khán đài các fan nữ diên cuồng gọi tên của Thích Uy, những nam sinh dẫn theo bạn gái đến xem chương trình này cũng cảm thấy hối tiếc không kịp, mà lúc này đây người bạn gái chân chính của Thích Uy là bạn học Hứa Tử Ngư đang ngồi ngây người như phỗng.

"Bầu trời của anh rõ ràng cỡ nào, toàn bộ đi qua đều là trong suốt và không khí." Giọng hát của Thích Uy cất lên, toàn

Trang: [<] 1, 71, 72, [73] ,74,75 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT