|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đã tối đen. Mấy ông bố đều dìu các bà mẹ ra cửa bệnh việc để đón taxi hoặc đi lấy xe. Hứa Tử Ngư muốn đón xe taxi về nhưng lại bị Đào Duy Hiên ngăn lại, hắn nói :"Ngồi xe của anh đi, anh đưa em về." Trời chuyển biến quả thật là rất nhanh, mới vừa rồi còn chưa có gì giờ đã muốn đổ mưa xuống rồi, Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, đi theo Đào Duy Hiên xuống bãi đậu xe.
Xe vừa chạy lên đường lớn thì thành phố đã bắt đầu mưa to, mưa rơi xuống mấy tấm kính thủy tinh giống như điệu nhảy của mấy bông hoa vậy, không còn thấy rõ vật gì nữa. Tia chớp lướt qua trước mắt mình, cứ thế mà đánh xuống, tiếng sấm ầm ầm vang bên tai, khiến cho Hứa Tử Ngư sợ đến xanh mặt.
Đào Duy Hiên đưa cánh tay phải của mình ra vỗ vỗ nhằm trấn an Hứa Tử Ngư, hắn nói :"Sao vẫn còn tật sợ sét đánh như vậy chứ." Đào Duy Hiên đang nói thì có một tia chớp đón đầu bổ tới, Hứa Tử Ngư bất ngờ giật thót mình.
"Rốt cuộc anh là ai?" Cô quay đầu nhìn Đào Duy Hiên, chuyện này cô chưa bao giờ nói với ai qua, ngoại trừ Thích Uy.
Chương 62
"Thật xin lỗi, anh cứ nghĩ em là em gái ruột của anh." Đào Duy Hiên hơi áy náy nhìn cô, phát hiện sắc mặt của Hứa Tử Ngư không được tốt lắm :"Nếu không thì nán lại nhà của anh một chút đi, đợi đến khi hết sấm sét anh sẽ đưa em trở về."
Qua nhiều năm như vậy Hứa Tử Ngư cũng chưa thấy qua trận mưa giông nào đáng sợ như vậy, cô còn là đang ở trên cầu vượt nữa, về đến nhà còn khoảng hai mươi mấy phút đi xe, thật sự là có chút nguy hiểm. Cô gật đầu một cái, sau đó lấy hai ngón tay bịt hai lỗ tai rồi dựa vào ghế ngồi. Đào Duy Hiên lái xe quẹo vào một con đường, trong chốc lát đã đến một chung cư có nhiều cây xanh ở chung quanh. Hứa Tử Ngư phát hiện chỗ này cách chỗ lần trước bọn họ ăn cơm cũng không xa, cũng ở gần khu sứ quán.
Sau khi đậu xe xong, Đào Duy Hiên dẫn Hứa Tử Ngư vào nhà :"Đây là nhà của anh?" Hứa Tử Ngư nhìn căn nhà được trang trí và lắp đặt theo kiến trúc Châu Âu, rất là đẹp, đột nhiên cô cảm thấy dường như mình không hiểu chút nào về Đào Duy Hiên.
"Cũng không tính là như vậy." Đào Duy Hiên để cô ngồi ở ghế sofa, sau đó đi rót một ly nước đưa cho cô.
"Đây là sản nghiệp của cha mẹ anh, bọn họ đang ở nước Anh, trong khoảng thời gian anh trở về nước thì anh ở đây tạm thời mà thôi."
Hứa Tử Ngư uống hai ngụm liền uống không nổi nữa rồi, nhắm hai mắt lại dựa người lên ghế sa lon, thở nhanh cảm thấy có chút không đủ ôxi. Đào Duy Hiên sờ đầu của cô nói :"Sao lại đổ mồ hôi lạnh vậy? Hay là em vào trong phòng nghỉ một chút đi, khi nào mưa tạnh thì anh gọi em dậy."
Huyệt thái dương thình thịch nhảy, nhức đầu không chịu được, Hứa Tử Ngư cũng không từ chối, liền gật đầu đi theo hắn vào trong phòng ngủ.
Vất vả lắm Hứa Tử Ngư mới ngủ được, Đào Duy Hiên ngồi vào cái ghế ở trong phòng khách, rút ra một điếu thuốc. Hắn cai thuốc cũng đã lâu rồi, nhưng vẫn mang theo một gói ở bên mình, đôi khi Lão Lăng cũng nói đùa với hắn, trêu đùa hắn có lúc cũng sẽ hút lại. Hắn cũng biết lời nói đó chỉ để nghe mà thôi, hiện tại tính mạng của hắn rất trân quý, một chút xíu cũng không thể lãng phí.
Chương 63
Sau chuyện lần trước, Hứa Tử Ngư cũng không còn nhắc đến chuyện của chú Giải trước mặt Tống Lương Thần nữa, nhưng mỗi tuần cô cũng đều len lén đến nhà chú Giải một hai lần.
Thật ra thì cô qua bên đó chính là thưởng thức các món ăn vặt mà chú Giải mua từ khắp nơi trên thế giới về, ngoài ra thì hai người sẽ cùng nhau tản bộ và trò chuyện ở trong sân vườn. Làm một tổng của Giải Thị, chú Giải có vẻ thanh nhàn hơn so với tưởng tượng của Hứa Tử Ngư, còn có một vấn đề đó là, Hứa Tử Ngư nhìn ra thân thể của ông ấy không được tốt cho lắm. Tiểu Ngô len lén nói với cô, từ sau khi cô xuất hiện tình hình sức khỏe của chú Giải đã khá hơn nhiều rồi.
Tống Lương Thần và chú Giải đều là người rất cố chấp, rõ ràng là hai cha con nhưng lại cương nhau đến huyên náo như vậy, Hứa Tử Ngư cũng không biết nên dùng biện pháp gì mới có thể khiến cho bọn họ khá hơn một chút đây, không thể làm gì khác hơn là thay thế Tống Lương Thần đi thăm ba của hắn một chút.
Hôm nay Hứa Tử Ngư có nhận được điện thoại của chú Giải, chú ấy nói Tiểu Ngô mua được bánh Provence rất ngon, muốn cô qua bên đó nếm thử, Hứa Tử Ngư vừa nghe nói có đồ ăn ngon liền cảm thấy rất vui vẻ, đồng ý qua ngay. Lúc mới bắt đầu chuẩn bị đi thì cô nghe thấy tiếng chuông cửa, ra ngoài mở cửa thì chính là người đưa thư. Nhân viên đưa thư còn nói người nhận chính là Hứa Tử Ngư, điều này khiến cho cô rất kinh ngạc. Địa chỉ nhà mới của cô cũng không có bao nhiêu người biết, hơn nữa là ai gửi chuyển fax nhanh đến cho cô đây? Nhìn tên người gửi, chỗ đó lại để trống.
Trong bao thư là một thiếp mời, Hứa Tử Ngư mở thiếp mời tinh xảo ấy ra, trong nháy mắt nụ cười ấy liền cứng đờ ở trên mặt.
Tuần Diễn An Hinh Piano.
Trên mặt bìa là một cô gái mặc mang bộ đồ màu trắng quần dài điển nhã kiểu Hy Lạp, tóc dài thả lỏng vén ra sau, tay mảnh khảnh để ở trên phím đàn Piano, khóe miệng có chút nhếch lên, Hứa Tử Ngư mơ hồ còn trông thấy má lúm đồng tiền trên mặt, mặt mũi của An Hinh rất đẹp. Đã nhiều năm không gặp, cô ấy vẫn còn xinh đẹp như thế sao.
Trong trí nhớ của Hứa Tử Ngư, cô vẫn là hết sức tránh né An Hinh, Hứa Tử Ngư vẫn lấy lý do mà người khác vẫn hay dùng đó là cô và Thích Uy tách ra là bởi vì hai người không hợp, nhưng sự thật chính là, hắn là lãng tử quay đầu yêu một người phụ nữ khác tốt hơn, An Hinh.
Hứa Tử Ngư cùng Dương Lục Lục là người có nhiều kinh nghiệm về yêu đương, có một ngày trời mưa, hai người bọn họ chạy đến ký túc xá xem tiểu thuyết, Dương Lục Lục khép lại cuốn tiểu thuyết tình yêu trong tay, nhìn mưa bụi ngoài cửa sổ thở dài một tiếng nói :"Đàn ông khi chia tay không nói rõ lý do, chỉ có một nguyên nhân đó là đã yêu một người phụ nữ khác."
Khi đó mặc dù Dương Lục Lục đã xem qua hơn ngàn cuốn tiểu thuyết về tình yêu, nhưng tình huống này cũng là lần thứ nhất cô chưa có gặp qua, luận điểm hiển nhiên đều là lý luận từ trên sách mà ra, nhưng vẫn chưa có đủ để cô lấy ra làm gương. Nhưng đến khi Hứa Tử Ngư bắt đầu viết sách thì mới hậu tri hậu giác suy nghĩ ra, phần lớn lý luận trên sách cũng là đúc kết từ cuộc sống thực tế mà ra, mà chuyện Thích Uy cũng là do tính thực dụng, cho nên trên quan điểm này, bạn học Dương Lục Lục đã nói đúng.
Khi đó Hứa Tử Ngư đang học năm thứ hai đại học, Trung Quốc đang rất thịnh hành phong trào Hàn Lưu, ngọn nguồn của Hàn Lưu chính là điện ảnh, gọi là :《Bạn gái dã man của tôi》. Mấy người ở ký túc xá đến phòng chiếu phim của trường xem bộ phim này. Sau khi xem, mấy người độc thân trong ký túc xá rối rít cảm thấy độc thân thật ra là bởi vì còn chưa thấy đủ dã man, nhưng điều này hiển nhiên không phải là điều mà Hứa Tử Ngư chú ý. Jun Ji Hyun ở trong phòng học dùng đàn piano đàn bài 《 Kanon 》 cho Khiên Ngưu nghe, hình ảnh này đã khắc thật sâu vào trong trí nhớ của cô, cô cảm thấy máu văn nghệ của mình sắp sửa bộc phát. Chuyện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




