watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11699 Lượt

nhát gan như vậy, một chút dũng cảm ở lại trong phòng tự học này cũng không có. Cô cảm thấy nếu mình mà không đi ra ngoài, có lẽ mình sẽ không thở được nữa.

Dưới vô số ánh mắt dò xét, Dương Lục Lục bị Hứa Tử Ngư lôi kéo đi ra khỏi cửa phòng tự học, khi đi ngang qua hai người kia, tất cả mọi người đều có thể nghe được hai từ :"Khốn kiếp". Hứa Tử Ngư cảm thấy Dương Lục Lục là một người bạn tốt, khi đó cô rất muốn chửi người, nhưng lại sợ khi há miệng sẽ không kìm nén được mà khóc lên, tình huống như vậy thật sự là quá áp chế rồi, cô thật không phù hợp với thân phận đạo diễn trẻ tuổi.

43 ngày sau, Hứa Tử Ngư là đếm từng ngày mà trôi qua. Những ngày đó mỗi ngày cô đều hồi tưởng lại cảnh cô cùng Thích Uy đi chung với nhau, cô cũng từng nghĩ đến chuyện hắn làm vậy nhất định là có nỗi khổ trong lòng, hoặc là đầu óc nhất thời hôn mê cho nên mới rời khỏi mình, lúc ngủ cô đều để điện thoại di động ở chế độ mở, mong đợi sẽ nghe được tiếng chuông đặc biệt dành riêng cho hắn, cô muốn nghe hắn nói thật ra thì hắn vẫn còn yêu cô, cho dù là bởi vì mọi người trong nhà không đồng ý nhưng hắn cũng muốn sống chung một chỗ với cô, cho dù đó là những lời dối gạt cô cũng chấp nhận. Thế nhưng đã qua 43 ngày rồi, cô lại nghe được một tin tức nói Thích Uy và An Hinh tạm nghỉ học, nói hai người sắp đi nước ngoài du học. Tin tức này là do một người bạn của Hứa Tử Ngư thật sự không nhịn được nữa, mà lén gọi điện thoại đến ký túc xá nói cho cô biết.

Cho dù là hai người sống chung một thành phố, cho dù nhìn thấy bọn họ ở chung một chỗ cũng không còn liên quan đến cô, nhưng tại sao hắn đột nhiên lại muốn đi đến một nơi xa như vậy. Vừa nghĩ tới chuyện sau này cô có thể vĩnh viễn sẽ không gặp lại Thích Uy nữa, đầu của Hứa Tử Ngư liền trống rỗng.

Nàng giống như bị điên vậy, liều mạng chạy đến sân bay, vừa kịp còn nhìn thấy hai người bọn họ đang tay trong tay, bọn họ đang rất vui vẻ chụp ảnh lưu niệm với người thân. Hứa Tử Ngư muốn gọi Thích Uy, nhưng không hiểu vì sao lại không thốt nên lời, chỉ có thể ngây ngốc mà chạy đến, từ phía sau kéo tay áo của hắn lại.

Hứa Tử Ngư còn nhớ rất rõ ràng, khi đó hắn mặc cái áo sơ mi màu trắng, tay áo xếp lên thật chỉnh tề, rất giống với hình ảnh lần đầu tiên khi cô nhìn thấy hắn.

Thích Uy kinh ngạc xoay người, rồi sau đó hắn dùng ánh mắt thương xót mà nhìn cô, hắn dùng tay của hắn đem từng ngón tay của cô gỡ ra, nước mắt của Hứa Tử Ngư vừa chảy vừa lắc đầu nói, giọng nói của cô như giấu ở trong cổ họng, khó khăn lắm mới nói ra được :"Đừng đi, cầu xin anh, đừng đi mà."

Bởi vì cô phải chạy một đoạn đường khá lâu, cho nên khi đến được đây cô cũng không còn chút hơi sức nào rồi, sau khi Hứa Tử Ngư bị Thích Uy gỡ tay ra, cô không có chút hình tượng nào mà ngồi bệt trên mặt đất. Thích Uy ngẩng đầu nhìn trần nhà, sau đó mang theo gương mặt bình thản cúi đầu nhìn cô :"Hứa Tử Ngư cô cho rằng cô là ai chứ, cô nhìn lại bản thân một chút đi, có thể cùng tôi ở chung một chỗ sao?"

Hứa Tử Ngư đang ngồi dưới đất, nghe vậy cho nên thật sự cúi đầu nhìn lại mình, nền đại sảnh bóng loáng của sân bay đang phản chiếu dáng vẻ nhếch nhác của cô, vốn dĩ cô mặc cái váy mà cô thích nhất kia, nhưng trên đường đến đây cô ngã hai lần, trên người còn có vết thương nữa. Hai bên đầu gối và cùi chỏ đều bị ngã trầy trụa, trên người đều là bùn đất. Tóc của cô vốn dĩ được chải chuốt rất chỉnh tề, nhưng đáng tiếc trên đường chạy đến đây đã bay tán loạn, sắc mặt cũng không được tốt.

Quả thật là, cái gì cô cũng đều sai.

Ngẩng đầu lên, Thích Uy cùng An Hinh đã sớm qua khu kiểm an, cũng không quay đầu lại nhìn cô một lần. Mọi người xung quanh nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, cô đành phủi phủi bùn đất trên váy sau đó đứng dậy mà rời khỏi sân bay.

Chương 64

Sau đó cô sa sút hết một đoạn thời gian, mỗi ngày đều theo các bạn học lên lớp rồi đến giờ thì tan học, mặc dù đang ngồi ở trong lớp nhưng hồn của cô cũng không biết đang ở đâu, cơm thì cứ theo lẽ thường mà ăn, nhưng khi ăn nhiều thì liền ói ra, cô ngủ cũng không được yên ổn, có nhiều khi mất ngủ cả đêm, cũng không còn đạo diễn gì nữa, toàn bộ thời gian cô đều giam mình ở phòng đàn của đoàn nghệ thuật, luyện đàn giống như điên khùng vậy. Mọi người chung quanh đều là dùng ánh mắt thương hại nhìn cô, cô cảm thấy linh hồn của mình như sắp rời khỏi cơ thể này rồi, cô cũng thương hại nhìn chính bản thân mình. Nhìn thấy mình như đang chậm rãi chìm xuống trong một cái đầm khổng lồ vậy, tuy nhiên cơ thể cô lại không muốn giãy giụa và phản ứng chút nào cả.

Khi cô giật mình nhận ra như vậy là không được, thì không thể thoát ra được rồi. Hứa Tử Ngư vĩnh viễn cũng không quên được thời điểm khi đó, nếu không như không có viện trưởng kéo cô ra khỏi cái đầm tối tăm đó, thì có lẽ cuộc đời của cô đã bị hủy trong tay mình thật rồi.

Viện trưởng Ngụy bên học viện nhân văn cũng là thầy giáo của khoa quảng cáo bọn cô, nguyên nhân bởi vì trước kia Hứa Tử Ngư dẫn đầu về làm phim MV, cho nên thầy ấy cũng rất quen biết cô. Một ngày nọ sau khi tan học, thầy ấy gọi Hứa Tử Ngư vào phòng giáo viên, sau đó rót một ly nước đưa cho cô, thầy Ngụy đột nhiên hỏi :"Hứa Tử Ngư, trước khi em lên đại học, em có mơ ước gì không?"

"Mơ ước?" Lúc đầu Hứa Tử Ngư cứ cho là thầy giáo muốn phê bình cô đi học không chú ý nghe giảng, nghe được vấn đề này của thầy nhất thời cô ngây ngẩn cả người, viện trưởng Ngụy ngồi đối diện với cô, rất ôn hòa lặp lại câu hỏi một lần nữa.

Chuyện mơ ước, Hứa Tử Ngư thật lâu không có nghĩ qua rồi. Cô cẩn thận nhớ lại rồi trả lời :"Khi còn nhỏ em có xem qua một bộ phim truyền hình, tựa đề là :《 Ngày Hạ Bắc Kinh 》, ở trong đó có một đoạn quảng cáo rất hay, cho nên nguyện vọng của em liền thi vào ngành quảng cáo."

Viện trưởng Ngụy gật đầu

một cái nói :"Lớp các em chỉ có một nửa học sinh là tự chuyên nghiệp về cái này, so với những bạn học khác thì em có tiềm năng hơn."

Hứa TửNgư bị thầy giáo giảng cảm thấy có chút ngượng ngùng, sau đó nói :"Em rất muốn trở thành một tác giả, đáng tiếc mục tiêu này có chút không thiết thực."

Viện trưởng Ngụy rất vui gật đầu cười nói :"Bút văn của em cũng không tệ, em ở đây làm thử một bản thảo cho thầy xem đi."

"Vậy sao?"

"Đúng vậy, không phải là thầy quá khen, nhưng thầy nhớ không lầm thì bộ phim lần trước em làm rất khá."

"Ừh, hình như biên kịch."

Thầy Ngụy gật đầu một cái nói :"Rất tốt."

Hắn nhìn Hứa Tử Ngư nói :"Thầy không biết gần đây em đã gặp phải chuyện gì, nhưng thầy hy vọng em hãy nghĩ lại những lời mình mới vừa nói, thầy cũng mong em nghĩ đến giá trị của chính em. Cuộc sống này giống như một chuyến du lịch dài ngày vậy, em bây giờ chỉ là vừa mới lên đường, tất cả đều mới bắt đầu. Thời điểm tình cờ có thể sẽ gặp phải những người đi đường khác, nhưng mà sau đó bởi vì phải đi những con đường không giống nhau, cho nên không thể không rời đi. Lúc này em phải làm sao đây?"

"Em . . . . .

Trang: [<] 1, 87, 88, [89] ,90,91 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT