watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8635 Lượt

từ bao giờ.
Tôi thật ko hiểu nổi tâm tư của nàng, đành bó tay chịu trận, cố gắng an ủi nàng.
Nhưng tôi cũng đã rất “bực mình” vì lo lắng của tôi bị vứt vào sọt rác khi nàng nói, nàng muốn chúng tôi cùng chụp ảnh.
Bấy giờ tôi mới phát hiện ra, chúng tôi chưa hề có ảnh chụp chung ngoại trừ bức ảnh cưới do tôi sắp xếp, nàng ko biết đến sự tồn tại của nó, có lẽ nàng đã thấy gì đó trong phòng của Như Tùng nên mới sinh chuyện, tôi nhượng bộ kêu nàng để mai cùng đi chụp.
Nàng lại khăng khăng ko nghe tôi, nhất định phải chụp ngay tức khắc, tôi ủ rũ đi lấy máy cho nàng.
Sau đó, tôi lại thấy mình đã có một quyết định thông minh khi nghe theo lời nàng, tôi được ôm nàng để tạo hình, ham muốn của tôi nhất thời bị dập tắt lại được thổi bùng lên.
Ây da, khó trách tôi tráo trở, gian xảo một chút chiếm tiện nghi của nàng.
Cũng may, nàng ko phản đối tôi, nhưng tất nhiên, tôi ko có ý định làm chuyện kia với nàng, tôi yêu nàng và tôi rất tôn trọng nàng.
Chẳng qua dục vọng ko kiềm chế được khiến tôi có “một chút” hành động lỗ mãng, mà nàng thì lại cứ ở trong lòng tôi quay ngang quay dọc, ko lên tiếng ngăn cản tôi.
Tay chân tôi quýnh quáng, trong tim tôi thì ko thôi gào thét mong nàng hãy kêu tôi dừng tay.
May quá, một lát sau nàng đã có phản ứng.
– Ah?
– Sao vậy? Tôi thở phào nhẹ nhõm, đương nhiên nàng ko biết được điều này.
– Bị… bị … ấy rồi. Nàng đỏ mặt nói với tôi.
Tôi thấy rất buồn cười mà ko dám cười, vui lòng ẵm nàng lên hướng phòng vệ sinh thẳng tiến.
Sau đó nữa, nàng vô tình nhìn thấy gói giấy vệ sinh hôm sinh nhật của nàng, nàng đã “tặng” lại cho tôi trên kệ tủ.
Nàng có vẻ khá bất ngờ về sự xuất hiện của nó.
Sau đó, tôi để nàng trong nhà vệ sinh, khóa ngoài cho an toàn, tôi biết nàng ở một mình sẽ sợ ma, nên để nàng trong ko gian nhỏ hẹp sẽ tốt hơn, tôi đi mua “quà sinh nhật” cho nàng.
Thật ra nói mua thì hơi quá, bởi tôi đã gọi điện cho Kim Lâm, nói dối với cô là “bà xã” bị xuất huyết, nhờ cô ấy đi mua băng vệ sinh. ( Lúc này, Kim Lâm vẫn nghĩ Hạ Dương đang mang thai vì lần trước trong buổi gặp mặt cuối năm, tôi đã dựng chuyện hihi nên cô ấy rất sốt sắng mang đến cho tôi, dù sao cũng là lãnh đạo nhờ vả mà)
Sau này, tôi quyết định đầu tư chút cổ phần trong hoạt động sản xuất kinh doanh của Kotex, nên hàng mẫu luôn được gửi qua để kiểm tra xác nhận, căn bản là tôi luôn mang về cho bà xã dùng thử và cho ý kiến.
Con gái ấy mà, sẽ rất cảm động nếu như bạn trai “hi sinh thể diện” để giúp đỡ họ trong một số chuyện tế nhị, tôi dễ dàng “mua chuộc” được trái tim nàng mà Heo con của tôi thì lại rất ngây thơ và trong sáng, cô ấy ko phát giác ra điều này.
Có lẽ, tôi sẽ nói cho cô ấy biết sự thật vào một ngày nào đó, nhưng phải để xem đã, có thể sẽ là đến khi nào tôi ko còn hợp tác với bên Kotex.    
Chương 42: Lời Muốn Nói…
Tiếng chuông vào lớp vừa cất lên, Hạ Dương nhanh chóng từ ngoài hành lang chạy vào chỗ mình, ko biết làm thế nào nữa, tiết Toán này mình sẽ học ra sao?
Ủy khuất ko nói lên lời, có bí mật giấu trong lòng thật là khổ sở, nếu mình cứ vô tư như Thùy Dương thì tốt rồi. hic
Hạ Dương thở ngắn thở dài, cầu mong hôm nay cũng ko phải là thầy ấy dạy. Bữa trước nàng sốt sắng, ăn ko ngon ngủ ko yên vì 2 tiết Toán đầu tuần, ko ngờ lại là một cô giáo cực kì “dễ xương” vào dạy thay.
Bữa nay mà Phong ca cũng mất tích như vậy thì thiệt là hay nha. Hạ Dương ước nguyện dẫu biết rằng tránh được một ngày chứ ko tránh nổi cả đời, ít nhất thì nàng vẫn còn nửa kì nữa mới thi tốt nghiệp ah.
Hạ Dương nàng rất đau khổ cho đến khi một thầy giáo già bước vào lớp học, cả lớp xôn xao vì người đứng trên bục giảng kia, hổng lẽ Phong ca bị ốm? Nghĩ những mấy ngày liền như vậy?…., chỉ riêng Hạ Dương cảm thất khoan khoái lạ thường, có lẽ lão bận việc công ty thôi chứ ốm đau gì. Mình hên ghê.
Chưa kịp cười sung sướng, Hạ Dương đã nhận được mật thư từ bàn trên chuyển phát nhanh qua đường ngầm: “ Thầy Phong bị bệnh hả mày?”
Chép miệng nhìn vào tấm lưng nhỏ nhắn của con bạn, Hạ Dương thong thả viết từng chữ trả lời Thùy Dương:
– Ko biết. Chắc là thế.
– Mày ấm đầu a? Ở gần nhà thầy thế mà ko biết?
– Mày ấmthì có. Tao có phải là ở chung với lão đâu mà biết được?
– Nhưng mày là hàng xóm.
– Hàng xóm nhưng ko gặp mặt, biết làm sao được?
– Vậy chắc ốm thật rồi, tội ghê, dạo này trời lạnh chắc thầy bị cảm, lát sinh hoạt kêu mấy đứa đại diện đến thăm thầy nha.
– Tao ko điên, mày hâm à? Lớp mình chưa đứa nào biết nhà lão ở gần nhà tao. Mày định mượn dao giết người hả?
Đoán chừng Hạ Dương đang tức giận, Thùy Dương khoái chí cười thầm, ghi nắn nót vào tờ giấy:
– Liệu mà tìm hiểu xem thầy bị sao đi, nếu ko người chết chắc chắn là mày đó.
Thùy Dương rất ko nhân nhượng mà đe dọa nàng.
Hu hu…
Đây là đứa bạn thân nhất lớp của mình đây sao? Hạ Dương đau lòng rên xiết, kiếp trước mình đã làm gì thất đức mà kiếp này khổ ải vô biên như vậy?
Không ngoài dự liệu, tiết sinh hoạt lớp nàng được tự quản, mấy đứa con gái hâm mộ thầy nhao nhao cả lên đòi lớp trưởng phải đi thăm hỏi tình hình thầy giáo khiến nàng chóng cả mặt, lũ nhóc này từ khi nào mà yêu quý lão ghê vậy?
Trước sự thúc ép của hàng chục nữ sinh, Hạ Dương bất đắc dĩ cầm chiếc dế yêu lên, bấm máy vào số điện thoại của giáo viên chủ nhiệm.
– Alo, Hạ Dương vội vàng nói khi tiếng nhạc chờ kết thúc, em là Hạ Dương đây ah. Cố lên, cố lên, đừng có cứng miệng như thế, tiếng lòng của nàng ko ngừng vang vọng cổ vũ.
– Ưh, thầy biết. Mất vài giây sau đó Như Phong mới trả lời nàng.
– Dạ, mấy bữa ko thấy thầy lên lớp, các bạn lo thầy bị ốm, em gọi hỏi thăm thầy ah. Hạ Dương lễ phép trình bày.
– Ừ, thầy cảm ơn. Giọng Như Phong có vẻ run run.
Dường như là Hạ Dương nàng cảm thấy có gì ko ổn, là lạ, tận tình hỏi thêm:
– Thầy ko sao chứ?
– Ừ, ko.
Vẫn là những câu trả lời ngắn gọn, hình như là đang bận, ko muốn nói chuyện tiếp với mình, nàng nhanh chóng tiếp lời:
– Vậy thôi, thầy bận gì thì làm đi, em chào thầy.
– Khoan đã! Ngay khi Hạ Dương sắp cụp máy thì Như Phong đã thảng thốt kêu lên.
– Sao ah?
– Ehum….mm, em để các bạn tự quản giờ sinh học, lên phòng hội đồng giúp thầy chút việc.
Dứt lời chẳng cần Hạ Dương nhận lời hay ko, Như Phong nhanh tay ấn phím tắt, thở phào một hơi.
Hạ Dương cầm điện thoại trên tay, ngây ngốc nhìn những cặp mắt soi mói của các nhân sĩ kia thì đau lòng, dặn mãi mới được mấy tiếng:
– Ko sao hết. Được chưa.
Tức tối lắm ah, mình lại phải làm theo lời lão ta, gru…gru!
Phăng phăng bước ra khỏi lớp, Hạ Dương ko thèm trả lời thắc mắc cảu Thùy Dương kêu nàng đi đâu, hừng hực khí thế tiến lên văn phòng.
Lần này nhất định phải để lão biết, mình ko thèm nghe lời lão, có một cái BCS thôi chứ có phải là bom mìn đạn pháo đâu mà đòi uy hiếp người ta? Hức…
Phòng hội đồng

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT