|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
người công nhân đòi nghỉ việc càng ngày càng đông. Trước tình hình này, anh cả bắt đầu hoang mang. Nếu cứ như thế này thì cả trăm người làm thuê chẳng mấy chốc sẽ đi sạch, hầm mỏ của anh vì không có người làm nên cũng đành phải đóng cửa.
Mặc dù đã đến nước này anh cả vẫn không hề nản lòng. Không khai thác được vàng ở trong Ngôi mộ đá anh sẽ hối tiếc cả cuộc đời.
Thế là anh cả vắt óc nghĩ cách giữ chân công nhân. Anh vừa tăng lương cho những công nhân còn ở lại vừa nghĩ cách giải quyết tình hình trước mắt.
Đến bây giờ thì anh cả không thể không thừa nhận ở trong Ngôi mộ đá có oan hồn thật sự. Nếu như công nhân của mình đã bị ma quỷ dọa cho sợ chết khiếp mà phải bỏ đi như vậy, nhất định anh phải nghĩ cách để đuổi đám ma quỷ ấy đi. Chỉ có vậy mới có thể ổn định lòng công nhân và tiếp tục khai thác Ngôi mộ đá.
Nếu như trên đời đã có ma quỷ thì ắt phải có phương pháp hàng ma quỷ, từ nhỏ anh cả đã nghe nói có người có thể hàng ma diệt quỷ. Nghĩ là làm, anh cả đi nghe ngóng khắp nơi, chấp nhận bỏ nhiều tiền để mời về một đạo sĩ có thể xua đuổi ma quỷ. Cuối cùng vẫn là cái tên Kim Vượng ấy thần thông quảng đại, không biết hắn lôi từ đâu về một vị đạo sĩ mặc trên mình bộ quần áo bát quái. Ông đạo sĩ này khoảng hơn bốn mươi, khuôn mặt đen sì, thân hình thấp béo, hai con mắt nhỏ xíu, hai hàng râu hình chữ bát, đeo trên mình một thanh kiếm gỗ dài, eo thắt một cái túi nhỏ, tay cầm một cái cây phất trần, trông dáng điệu có vẻ rất khác người. Anh cả gặp được ông ta mừng rỡ như gặp được cứu tinh, thế nên đã thưởng cho Kim Vượng rất hậu hĩ.
Đạo sĩ bắt ma tự xưng là họ Trương, đến từ phủ Thiên Sư, chấn Thượng Thanh, huyện Quý Khuê tỉnh Giang Tây, còn nói bản thân mình là đệ tử truyền nhân đời thứ sáu mươi lăm của ông tổ sư Trương Thiên Sư nổi tiếng giỏi trừ ma diệt quỷ, đã hành đạo giang hồ rất nhiều năm, tiêu diệt được hàng chục oan hồn gây hại cho dân.
Sau khi được đưa lên mỏ vàng của anh cả, ông ta hỏi đại khái tình hình rồi nhíu mày bước theo hình chữ bát, đi một vòng quanh Ngôi mộ đá. Ông ta cứ nhíu mày đi vài bước lại dừng lại, từ đầu đến cuối chẳng nói nửa lời khiến cho anh cả đi theo sau cũng không dám lên tiếng hỏi han. Những người công nhân hiếu kì từ đằng xa chỉ chỏ, bàn tán xôn xao về ông đạo sĩ. Bọn họ từng nghe nói có người biết bắt ma nhưng chưa bao giờ được nhìn thấy bắt ma như thế nào, vì vậy tâm lí hiếu kì đã đánh bại nỗi sợ hãi trong lòng, mọi người ai nấy đều rủ nhau ra xem chuyện lạ.
Một tiếng đồng hồ sau, đại sĩ Trương đã xem xét xong. Anh cả dẫn ông ta lên văn phòng của mình, sau khi đóng cửa lại, ông Trương thản nhiên ngồi phịch xuống ghế sô pha, đích thân anh cả chạy đi rót nước mời ông ta.
Đạo sĩ Trương bê cốc trà lên rồi lại đặt xuống, vẻ mặt nghiêm nghị nói: -Ông chủ Kim, nếu như ông đã mời tôi về đây bắt ma, có một số chuyện tôi buộc phải nói rõ với ông, bần đạo giờ có điều muốn hỏi, hi vọng ông hãy trả lời thành thực!
Anh cả tôi gật đầu lia lịa, vội vàng đáp: -Đạo sĩ Trương có gì cứ hỏi, chỉ cần Kim Quý biết nhất định sẽ không giấu diếm.
Đạo sĩ Trương lại bưng cốc trà lên, chậm rãi nhấp một ngụm rồi nheo nheo mắt nhìn anh: -Ông chủ Kim, ông có thể nói cho bần đạo biết nguồn gốc của ngọn núi đá này không? Anh cả ngẩn người hồi lâu mới đáp lời: -Đạo sĩ Trương, đống đá này chẳng qua chỉ là một ngọn núi đá nhỏ nằm ở lưng chừng núi, có lẽ nó được hình thành tự nhiên, không hề có nguồn gốc gì cả!- anh cả không muốn nói ra sự thực với đạo sĩ Trương. Trong lòng anh cũng có cách nghĩ của riêng mình, một là bí mật của Ngôi mộ đá không được phép nói ra, hai là anh cũng muốn xem xem ông đạo sĩ đang ngồi trước mặt mình có nhìn ra được điều gì hay không, liệu ông ta có bản lĩnh thật sự không?
Đạo sĩ Trương nghe anh cả nói vậy thì im lặng hồi lâu, đôi mắt mở to nghi hoặc nhìn anh cả. Sau đó ông ta từ từ gật gật đầu:
-Ông chủ Kim, tôi lại hỏi ông, ông đã khai thác ở đây bao nhiêu lâu rồi?- đạo sĩ Trương hỏi tiếp.
Anh cả nhẩm tính rồi đáp: -Đến giờ đã là hai mốt năm ạ!
-Vậy thì trước đó hầm mỏ của ông đã bao giờ có ma chưa?
-Chưa!
-Chưa một lần nào á?
Anh cả nghĩ ngợi một hồi rồi đáp: -Có…có đấy, ông không nhắc thì tôi cũng quên mất, mười ngày trước anh đầu bếp của chúng tôi tên là Mã Tam Nhi nửa đêm dậy đi vệ sinh có gặp ma.
-Hả? Ông có thể cho gọi anh chàng đó đến đây được không?
-Được được ạ! Tôi lập tức cho gọi cậu ta đến ngay!
Mã Tam Nhi kể từ ngày gặp ma đến giờ cứ như người mất hồn, đi đâu cũng phải có người đi cùng. Bởi vì anh ta bị một phen vỡ mật, thế mà hàng ngày vẫn phải nấu nướng cho công nhân ăn uống, thế nên anh cả đặc biệt chăm sóc cho anh ta, còn sắp xếp cho Mã Tam Nhi một trợ thủ đắc lực. Sau khi xảy ra chuyện ma quỷ khóc lóc lúc nửa đêm, Mã Tam Nhi càng thêm khiếp đảm, anh ta là người đầu tiên đến tìm anh cả để xin anh cả cho về nhà. Bởi vì anh cả tạm thời không tìm được đầu bếp thay thế, hơn nữa công nhân đều ăn quen món ăn do Mã Tam Nhi nấu nên anh cả đã cố gắng giữ chân anh ta lại, còn lén cho cậu ta một vạn đồng ngoài tiền lương. Mã Tam Nhi cảm kích trước tấm lòng của anh cả nên ngại không nỡ bỏ đi.
Chẳng mấy chốc anh cả đã dẫn Mã Tam Nhi đến văn phòng mình, đạo sĩ Trương ra ý bảo anh đóng cửa lại rồi đừng dậy nhìn Mã Tam Nhi hồi lâu. Cái nhìn của đạo sĩ Trương khiến cho Mã Tam Nhi sởn gai ốc.
-Cậu chính là Mã Tam Nhi, người mà hôm trước đã nhìn thấy ma phải không?
Mã Tam Nhi gật đầu lia lịa.
Đạo sĩ Trương nhíu mày bấm đốt ngón tay nhẩm tính rồi hỏi tiếp: -Hôm nay là mùng bốn tháng chín âm lịch, nếu như tôi không tính sai thì bảy bảy bốn chín ngày trước chính là sinh nhật hai chín tuổi của cậu, có phải không?
Mã Tam Nhi kinh ngạc đáp: -Đạo…đạo sĩ Trương, sao ông biết sinh nhật của tôi? Tôi quả thực là sinh vào ngày mười lăm tháng bảy âm lịch.
Anh cả đứng bên cạnh Mã Tam Nhi cũng há hốc mồm kinh ngạc.
-Tôi còn biết anh sinh vào chiều tối ngày mười lăm tháng bảy năm 1977 âm lịch, có đúng không?
Miệng Mã Tam Nhi há hốc ra vì kinh ngạc, hồi lâu sau mới khóc nhọc nuốt nước bọt đánh “ực” một cái nói: -Đạo trưởng….trưởng Trương….không…Thần tiên Trương, ngài nói không sai chút nào, tôi sinh vào chiều tối ngày mười lăm tháng bảy âm lịch. Mẹ tôi từng nói lúc sinh tôi ra bố tôi không có nhà. Lúc ấy bố tôi đi ra mộ bái lễ tổ tiên.
Lần này thì anh tôi càng thêm kinh ngạc và bụng mừng thầm vì mình đã tìm được một vị đạo sĩ có tài, xem ra việc hàng ma ở Ngôi mộ đá đã có chút hi vọng rồi.
Vị đạo sĩ đến trừ ma cho anh cả không những có thể nói chính xác ngày sinh của Mã Tam Nhi mà còn biết được Mã Tam Nhi là một người nhu nhược, hay ốm đau và rất nhát gan, mà đám ma quỷ lại rất hay tìm đến những người như anh ta. Vì vậy mà có biết bao nhiêu công nhân ở hầm mỏ đều không ai thấy ma, chỉ duy nhất có mình anh ta gặp ma.
Mã Tam Nhi nghe xong liền quỳ phịch xuống trước mặt đạo sĩ Trương, vừa dập đầu vừa cầu xin: -Thần tiên Trương, xin ngài hãy làm phép cứu tôi với, tôi biết chắc chắn ngài sẽ có cách, sau này tôi không muốn nhìn thấy ma nữa đâu!
Đạo sĩ Trương kéo Mã Tam Nhi đứng dậy, lấy một cái túi bọc bằng giấy màu vàng từ trong thắt lưng rồi bảo: -Cậu mang túi bột định hồn này về uống trong bảy ngày, tuyệt đối không được nói chuyện với bất cứ ai trong bảy ngày đó, đảm bảo sẽ có tác dụng! Mã Tam Nhi mừng rỡ nhìn ông đạo sĩ cảm kích rồi khom lưng kính cẩn nhận lấy cái túi đó từ tay đạo sĩ Trương.
Tận mắt chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, anh cả bỗng cảm thấy kính nể vị đạo sĩ này. Anh tha thiết đề nghị đạo sĩ Trương hãy giúp anh hàng ma ở Ngôi mộ đá. Thậm chí anh còn khảng khái hứa rằng ngoài phần tiền thù lao, sau khi làm xong việc anh sẽ tặng cho đạo sĩ Trương một lễ vật hậu hĩ.
Mười một giờ đêm, đạo sĩ Trương bắt đầu chuẩn bị hàng ma. Ông ta bảo anh cả bày một bàn hình vuông ở phía bắc ngôi mộ đá, xung quanh cái bàn, cứ cách hai mét lại cắm một cây nến đang cháy. Ông ta đứng ở trước cái bàn, lấy ra một chiếc khăn trải bàn màu vàng từ trong cái túi ở thắt lưng rồi trải lên bàn, cho người đặt một bát hương và cắm ba cây hương to vào đó, lần lượt dâng lên bài vị của ông tổ sư, Thái Ức Chân Nhân và ma vương, sau đó lấy ra ba cái chén, một cái bát rộng miệng và một tờ giấy màu vàng trên đó có vẽ các hình thù kì dị. Sau khi đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, đạo sĩ Trường liền ngẩng đầu nhìn sao Bắc Đẩu trên bầu trời rồi bấm đốt ngon tay nhẩm tính thời gian.
Anh cả đứng ở cách đó rất xa đưa tay lên nhìn đồng hồ, kim giờ đã chuẩn bị chỉ đến không giờ, tim anh đập thình thịch. Anh biết đạo sĩ Trương chuẩn bị làm phép bắt ma đến nơi rồi…..
Nói ra thật kì lạ, đêm nay đạo sĩ Trương lập đàn bắt ma, thế nhưng đã nửa đêm rồi mà không thấy tiếng khóc lóc ma quỷ nọ xuất hiện.
Đám công nhân sau lưng anh cả tò mò đứng quan sát. Họ nhìn thấy đạo sĩ Trương quỳ xuống trước hương án bái lạy Trương Thiên Sư, Thái Ức Chân Nhân và Ma Vương rồi xếp ba cái hoàng phù thành hàng dọc ở trên bàn. Tiếp đó tay trái ông cầm cây phất trần, tay phải đặt trước ngực, hai mắt nhắm lại, miệng lẩm bẩm đọc thần chú. Chẳng mấy chốc, hai cánh tay đạo sĩ Trương khua loạn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




