|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
lên, toàn thân co giật như lên cơn động kinh. Khoảng hai phút sau, ông ta đột nhiên rùng mình một cái rồi đứng yên, hai mắt trừng lên, thân hình thẳng đứng, động tác cứng đơ và chậm chạp như một thi thể bị đông cứng.
Hành vi kì quái của đạo sĩ Trương khiến cho những người công nhân cảm thấy rất buồn cười nhưng không ai dám cười.
Đúng lúc ấy, đạo sĩ Trương nâng cây kiếm lên trước ngực, chỉ về phía Ngôi mộ đá nói lớn: -Các oan hồn hãy nghe đây, ta phụng lệnh Thái Thượng Lão Quân đên đây đưa các cô hồn về địa ngục. Các ngươi còn không mau mau ra đây tạ ơn?
Đạo sĩ Trương nói xong, chắc là
vì không thấy các oan hồn có phản ứng gì liền đứng dậy, cầm thanh kiếm gỗ lên, lùi lại sau một bước, hướng về phía Ngôi mộ đa
quát lớn: -Nếu các ngươi còn cố chấp không chịu tỉnh ngộ thì chớ trách bần đạo không khách khí!- mặc dù ông ta nói như vậy nhưng vẫn chẳng thấy bên trong Ngôi mộ đá có động tĩnh gì. Đạo sĩ Trương phẫn nộ hét lên một tiếng, cầm cây kiếm gỗ chọc vào một cái hoàng phù rồi múa may loạn xa.
Cây kiếm gỗ trong tay đạo sĩ Trương càng múa càng nhanh, khoảng mấy phút sau, thanh kiếm trong tay ông đạo sĩ đột nhiên dừng lại, hai cánh tay buông thõng xuống. “Bịch” một tiếng, đạo sĩ Trương đột nhiên ngã ngửa ra sau.
Anh cả chẳng chút sợ hãi vội vàng lao đến đỡ ông đứng dậy, chợt giật mình phát hiện ra trên khóe miệng ông ta có một dòng máu đen chảy ra.
-Ông…ông chủ Kim, mau mau đỡ tôi về phòng, bần đạo có điều muốn nói với ông!- đạo sĩ Trương khó nhọc nói.
Đám đông bu lại dìu đạo trưởng Trương về văn phòng của anh cả. Đạo sĩ Trương bảo anh cả cho các công nhân về phòng nghỉ ngơi, chỉ để lại mấy vệ sĩ và người trực đêm ở lại mỏ. Sau khi đóng cửa lại, đạo sĩ Trương lấy ra từ trong túi áo một viên thuốc rồi nhét vào miệng mình. Hồi lâu sau ông mới định thần lại, nói: -Ông chủ Kim, không giấu gì ông, mỏ vàng của ông e là khó mà khai thác được!
Anh cả sốt ruột hỏi: -Đạo sĩ Trương, ông nói vậy là sao?
Đạo sĩ Trương liếc mắt ra ý, anh cả lập tức hiểu ý ông ta liền cho vệ sĩ và những công nhân trực đêm ra ngoài.
-Ông chủ Kim, cái đống đá sau lưng gian phòng ở này không phải là ngọn núi đá hình thành tự nhiên như ông nói đâu mà là một ngôi mộ chôn vùi các oan hồn đấy!
Điều này chẳng cần nói anh cả tôi cũng biết rất rõ, nhưng điều này lại được nói ra từ miệng của đạo sĩ Trương thì khác. Giờ thì anh cả hoàn toàn tin vào ông đạo sĩ này. -Đạo….đạo sĩ Trương, thế này là thế nào? Ngài có thể nói tường tận một chút không?- anh cả giả vờ như không hiểu.
-Ông chủ Kim, ông bảo tôi đến đây bắt ma nhưng thực ra cái đống đá ấy chẳng phải chỉ có một hai con ma mà có đến hàng nghìn oan hồn đã bị chết thảm. Cái núi đá phía sau dãy nhà ở này thực chất là một ngôi mộ, nếu như tôi không nhầm thì đó chính là ngôi mộ của hàng nghìn người bị chết thảm cách đây cả trăm năm. Chính bởi vì chôn vùi quá nhiều oan hồn nên âm khí quá nặng, ngay cả ông tổ sư của tôi cũng không thể hàng phục nổi. Xin lượng thứ cho bần đạo vô dụng, không thể hàng phục vài nghìn oan hồn ở đó cho ông được! Anh cả cúi xuống nói khẽ với đạo sĩ: -Đạo sĩ Trương, tôi tin những gì ngài nói ra thật, lẽ nào không còn cách nào khác sao?
Đạo sĩ Trương nhíu mày nghĩ ngợi hồi lâu rồi thở dài nói: -Không giấu gì ông, khai thác ngọn núi đá này là chuyện không thể. Nếu như ông muốn bình ổn chuyện này, bần đạo có một chủ ý, không biết ông chủ Kim có muốn nghe hay không?
Anh cả vội vàng đáp: -Đạo sĩ Trương, nếu như ông đã nói vậy tôi cũng sẽ không khai thác ở đó nữa. Nhưng bây giờ vì chuyện khai thác mỏ mà kinh động đến những oan hồn trong đó, ông hãy nói cho tôi biết cách xử lí chuyện này, tôi bây giờ chỉ cần bình an, không cần bất kì thứ gì khác nữa!- mặc dù anh cả miệng nói dứt khoát vậy nhưng thực ra đây cũng chỉ là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.
Đạo sĩ Trương trầm ngâm hồi lâu rồi chậm rãi nói: Cách thì bần đạo cũng có một cách này, chỉ có điều….- nói đến đây ông đạo sĩ chợt ngập ngừng.
Anh cả hiểu ý vội vàng tiếp lời: -Đạo sĩ Trương xin cứ yên tâm, mặc dù ông không hàng được ma nhưng dù sao đây cũng là ý trời, không thể trách ông được, tiền thù lao mà chúng ta đã thỏa thuận trước đó tôi sẽ trả ông không thiếu một đồng, chỉ cần ông có thể bảo đảm cho tôi bình an vô sự, tôi sẽ thưởng thêm cho ông!
Trong bụng thầm nhủ đã đạt được mục đích rồi, nhưng ngoài miệng ông đạo sĩ vẫn nói: -Ông chủ Kim khách khí quá rồi, bần đạo đâu phải kẻ hám lợi, ý của tôi là, cách bảo đảm cho ông bình an vô sự thì có, chỉ có điều phải bỏ ra một khoản kha khá mới được. Thứ mà anh tôi có nhiều nhất chính là tiền, hơn nữa anh cũng chẳng phải là một kẻ keo kiệt, nghe đạo sĩ Trương nói vậy anh chỉ cười nói: -Đạo trưởng Trương, cái chân lí bỏ tiền ra để tránh tai họa ai ai cũng biết, Kim Quý tôi đâu có tiếc tiên chi tiêu cho chuyện này, ngài cứ nói luôn cách giải quyết ra đi, chỉ cần bình an thì có là bao nhiêu tôi cũng chi!
Lúc này đạo sĩ Trương mới yên tâm, ông ta tỏ vẻ bí ẩn lại gần anh cả, thì thầm vào tai anh điều gì đó. Anh cả nghe xong gật đầu lia lịa �n ấy�?�.�O���> Nghĩ đến đây, tôi liền lập tức đóng cửa phòng lại, nhẹ nhàng khóa trái cửa, trong lòng mừng thầm vì phòng mình không bật đèn, nếu không anh cả nhất định sẽ tưởng rằng mình nhìn trộm hai người, lúc ấy có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch hết tội.
Chương 11
ÁC MỘNG TIẾP DIỄN
Đạo sĩ Trương bày cách cho anh cả. Ông ta bảo anh cả cho lập một bia đá trước Ngôi mộ đá kia, trên bia đá có viết “Trấn Quỷ Thạch”, trước khi chôn bia đá phải đặt xuống dưới vài nghìn miếng hoàng phù rồi đích thân khắc những kí tự kì dị lên bia đá. Ông ta nói làm như vậy có thể nhốt các oan hồn ở lại trong này, chỉ cần anh cả không động đến Ngôi mộ đá thì các oan hồn đó cũng sẽ không đến quấy nhiễu anh nữa.
Để chứng minh bùa phép của mình là linh nghiệm, đạo sĩ Trương đã ở lại mỏ của anh cả một tuần liền. Kể ra cũng lạ, kể từ sau khi chôn bia đá, nửa đêm không còn nghe thấy tiếng khóc của ma quỷ nữa.
Một tuần sau, ông đạo sĩ đó cầm vài chục vạn tệ tiền thù lao của anh cả rồi ra đi. Trước khi đi ông đạo sĩ Trương còn đặc biệt dặn dò anh cả, nếu như có thể hãy cố gắng chuyển mỏ vàng đi, nếu làm được như vậy là anh cả có thể thoát khỏi hoàn toàn lũ ma quỷ nơi đây.
Sau đó, rất nhiều công nhân cũng đưa ra đề nghị được nghỉ làm. Anh cả biết rằng mỏ vàng của mình không thể duy trì được nữa liền thanh toán tiền lương cho họ, còn tặng cho họ vài nghìn tệ làm lộ phí về nhà, chỉ giữ lại vài chục người thân tín và bạo gan ở lại giúp mình lo liệu chuyện hầm mỏ.
Mỏ vàng của anh cả phải đóng cửa rồi, cái tin này nhanh chóng lan truyền ra khắp thôn Kim Gia. Có mấy ông chủ mỏ vàng ở trong thôn đã lần lượt đến hỏi về các thiết bị của anh cả nhưng chẳng ai muốn mua quyền khai thác vàng ở mỏ của anh, bởi vì mặc dù mọi người không nói ra nhưng ai ai cũng biết chuyện mỏ vàng của anh có ma, đương nhiên cũng biết rõ trong Ngôi mộ đá đó có hàng nghìn oan hồn. Mặc dù bọn họ cũng biết trữ lượng vàng trong đó rất cao nhưng dù sao tính mạng của mình vẫn quan trọng hơn hết. Thế nên bọn họ chỉ muốn kiếm lời bằng việc mua những thiết bị khai thác của anh với giá rẻ chứ không ai dám mua quyền khai thác hầm mỏ của anh.
Anh cả chẳng có bụng dạ nào mà mặc cả với họ, chỉ cần có người mua thì giá nào anh cũng bán. Các thiết bị khai thác anh cả mất mấy chục triệu nhân dân tệ để mua về sử dụng bao năm nay chẳng mấy chốc đã được anh bán sạch với giá vài trăm vạn.
Sau khi xử lí hết các thiết bị ở trên hầm mỏ, anh cả cho giải tán những người công nhân còn lại, tự mình đi thanh lí nốt các khoản nợ của các đơn vị, mãi cho đến giờ vẫn chưa thấy quay lại.
Mẹ nhăn nhó kể lại cho tôi nghe chuyện xảy ra ở hầm mỏ của anh: -Mỏ vàng là tính mạng của anh cả con, đến giờ không thể khai thác được chắc là trong lòng nó bức bối lắm. Không biết sau khi về nó sẽ đối đãi với chị dâu con ra sao nữa!
Có thể thấy là mẹ đang lo lắng cho Lan Lan. Thực ra trong lòng tôi còn lo lắng gấp bội. Lúc anh còn khai thác mỏ vàng, dù sao cũng chỉ đến đêm mới về nhà giày vò Lan Lan, giờ mỏ vàng đóng cửa, liệu ban ngày anh có còn ra khỏi cửa nữa không? Nếu như anh cả còn đối xử với Lan Lan như trước đây, những ngày tháng sau này của cô ấy sẽ càng khó sống. Lan Lan yếu đuối sẽ sống ra sao đây?
Nhớ lại những điều mà bác sĩ Thường nói với tôi lúc Lan Lan còn ở bệnh viện huyện, trong lòng tôi lại nhen nhóm lên một tia hi vọng. Lúc Lan Lan nhập viện, bác sĩ Thường đã từng nói với tôi ông ấy sẽ nghĩ cách để khiến cho anh cả không làm tổn thương đến Lan Lan nữa, thế nhưng ở hầm mỏ xảy ra chuyện lớn như thế này, ngay cả thời gian đến bệnh viện thăm Lan Lan anh còn chẳng có, bác sĩ Thường cũng bận rộn như vậy, hai người muốn gặp nhau cũng khó chứ đừng nói đến chuyện khuyên giải. Nghĩ đến đây tôi lại thấy ớn lạnh.
Đang cúi đầu trầm ngâm thì mẹ đột nhiên lên tiếng: -An Nhi, trong thời gian con không có nhà, sở công an có phái người đến nhà chúng ta đấy!
-Công an đến nhà chúng ta làm gì ạ?- tôi ngạc nhiên hỏi mẹ.
-Người ta nói có người trình báo rằng anh cả con mua phụ nữ, thế nên đến nhà ta để điều tra.
Nghe
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




