watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:29 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6821 Lượt

biệt để bảo vệcô., thế nhưng cô vẫn không thèm đếm xỉa đến anh. Khi anh cả bừng tỉnh khỏi cơnác mộng thì cũng là lúc cô tan biến như sương khói..

Cái chết của Lan Lan khiến cho anh cả bàng hoàng và hoang mang, còn tôi thì đauđớn đến tột độ. Mấy ngày nay gần như ngày nào tôi cũng nằm mơ thấy cô đứng ởđầu giường tôi, nước mắt đầm đìa, chỉ trích tôi đã bỏ mặc cô lại 1 mình trongngôi miếu khiến cho cô mất đi tính mạng. Tôi hỏi Lan Lan rốt cuộc là ai đã sáthại cô,cô nói với tôi rằng kẻ sát hại cô không phải là người mà là ma, 1 con mađộc ác đã đeo bám cô từ lâu rồi!

Mội lần bừng tỉnh khỏi giấcmơ, trán tôi đèu ướt đẫm mồ hôi. Những lời Lan Lnanói trong mơ dường như vang vọng ngay bên tai. Lúc ở bệnh viện Lan Lan đã từngnói với tôi cô ấy bị ma quỷ đeo bám, thật chẳng ngờ mới ra viện được có vài hômmà tôi với Lan Lan đã âm dương xa cách. Lan Lan mà tôi nhìn thấy trong giấc mơchắc chắn là linh hồn cô ấy.

Sau khi anh cả trở về từ Tương Tây, bởi vì gian nhà phía tây nơi anh vẫn ở đãbị thiêu rụi nên anh tạm thời ở trong căn phòng nhỏ phía tây của nhà lớn. Cănphòng nhỏ ấy bình thường vẫn khoá kín mít. Mẹ từng nói với tôi rằng trong cănphòng đó có đặt bài bị mẹ đẻ của anh cả, trong nhà tôi chỉ có bố với anh cả đãtừng vào đó.

Tôi đoán anh cả không chịu ở chung phòng với tôi mà chuyển vào ở trong cănphòng đó là bời vì anh nhớ mẹ đẻ của mình. Bây giờ mỏ vàng của anh không thểkhai thác được. nữa, trong nah2 lại liên tiếp xảy ra bao nhiêu chuyện, tìnhcảnh của anh bây giờ tồi tệ vô cùng, thế nên lúc này tự nhiên anh sẽ nhớ đếnnhững người thân nhất của mình.

Bệnh tình của bố lại nặng thêm. Mặc dù anhc ả vẫn không nói chuyện với bố nhưngvẫn âm thầm bàn bạc với tôi đưa bố đi bệnh viện tỉnh điều trị. Anh nói cácthiết bị ở bệnh viện tỉnh tốt hơn bệnh viện huyện. Mẹ đương nhiên cũng đòi đicùng, tôi thì đương nhiên không được rời khỏi thôn. Thế nên anh cả chẳng nói 1lời, lập tức đưa 2 người đến bệnh viện tỉnh. Lúc này tôi hiểu ra rằng anh cảmặc dù bề ngoài chẳng buồn đếm xỉa đến bố nhưng trong lòng anh vẫn hết sức hiếuthuận với ông. Anh là 1 người kì quái, khác xa so với những ngkhác, và cũng là1 người tốt bụng và lương thiện.

Bác sĩ kiểm tra tình trạng sức khoẻ của bố, kết qảu giống hệt những gì mà bácsĩ Thường đã nói, sức khoẻ của ông không có vấn đề gì quá nghiêm trọng, bệnhcủa ông là tâm bệnh, chỉ cần loại bỏ hết những phiền toái trong lòng thì bệnhcủa ông tự nhiên sẽ khỏi. Anh cả liền mời 1 y tá đến giúp mẹ chăm sóc cho bốtôi, bảo bố nằm dưỡng bệnh ở bệnh viện 1 thời gian. Anh làm như vậy là để chobố mẹ bớt nghĩ đến chuyện gian nhà bị thiêu rụi và cũng là để bố mẹ không vướngvào vụ án của Lan Lan. Sau khi sắp xếp ổng thoả chuyện của bố mẹ, anh cả liềnquay trở về.

Trong nah2 chỉ còn lại 2 anh em tôi. Anh cả tâm trạng không được tốt nên ngàynào cũng ra ngoài uống rượu, mãi nửađêm mới về trong tình trạng say khướt. Tâmtrạng của tôi cũng chẳng dễ chịu gì hơn anh chút nào. Suốt ngày ủ ê trong nhànghĩ ngợi vẫn vơ, đói thì úp bát mì tôm ăn tạm. Cả tôi và anh đều sốt ruột chờđợi kết quả điều tra của đồn cảnh sát. Thế nhưng đồn trưởng hạ dường như vẫnchẳng có chút động tĩnh gì. Đội điều tra của đồn trưởng Hạ đã vảo thôn được mấyngày rồi nhưng vẫn không thấy đến nhà tôim cũng không thông báo cho tôi đến đểhỏi tõ tình hình. không biết họ đang làm cái gì nữa?

1 buổi tối, 14 ngày sau khi Lan Lan xảy ra chuyện, anh cả vẫn ra ngoài uốngrượu như mọi ngày. Bởi vì biết tối nào anh cũng về rất muộn, thời tiết thángchạp lại rất lạnh nên tôi chỉ khép cổng chứ không khoá chặt để chờ anh về.

Anh cả không có ở nhà, cả gian nhà to rộng im ắng chỉ còn 1 mình tôi. Kể từ saukhi Lan Lan bị giết, tôi dường như cũng mắc phải chứng bệnh hoảng loạn như côấy trước đây, cứ khi nào bóng tốii bao trùm là tôi lại cảm thấy hoảng loạn, bấtan. Lan Lan đêm nào cũng xuất hiện trong giấc mơ của tôi, có lúc tôi cũng khôngrõ là mình đang nằm mơ hay đang nói chuyện với hồn ma của cô ấy nữa. CÔ ấy nóicô ấy bị ma quỷ đeo bám, còn tôi thì lại bị cô ấy bám theo mất rồi.

Suốt 10 ngày liền mất ngủ nên tôi cảm thấy đau đầu như búa bổ, tinh thần hốthoảng, mệt mỏi, cứ nhắm mắt vào là trong đầu hiện lên hình ảnh của Lan Lan. Côấy đã khiến cho tinh thần của tôi như kiệt quệ, cà con người như sụp đổ hàontoàn. Nỗi sợ hãi không có điểm dừng và tâm trạng căng thẳng tột độ khiến chotôi nghi ngờ không biết bản thân mình có phải đang sống không nữa. Tôi thấymình như đang lơ lửng giữa sự sống và cái chết, 1 chân đặt lên ranh giới của sựsống, chân còn lại đã bắt đầu bước sang địa phận của cái chết… và Lan Lan..đang đứng ở phía cuối con đường vẫy gọi tôi… Lonh hôn của tôi sắp bị cô ấydẫn đi mất rồi..

Mơ hồ như trong mộng mị, bên vai văng vảng tiếng gõ cửa, tiếp đó là tiếng bướcchân đi vào sân, dừng lại tr”c cửa sổ của tôi.Chắc chắn là anh cả đã trởvề.

– Anh An, anh có ở trong đó không? – Rõ ràng là tiếng của con gái, giọng nói đósao mà quen thuộc thế?

– Anh An, anh dẫn em đi đi, anh đã hứa sẽ dẫn em cao chạy xa bay rồi mà? – Lầnnày thì tôi nghe rõ ràng rồi, đó chính là giọng nói của Lan Lan, giọng nói củacô lúc nào cũng dịu dàng như vậy!

Tôi đột nhiên mở to mắt nhìn vào bóng đêm. Qua lớp rèm cửa tôi mờ mờ nhìn thấy2 vẹt sáng màu xanh bên ngaoì cửa sổ đang nhấp nháy, 1 cái bóng trắng với máitóc dài rối tinh đang phản chiếu lên cửa sỗ.. hình như đó là 1 cô gái!

– Anh An, em biết là anh đang ơ trong đó, sao anh có thể nhẫn tâm không đếm xỉagì đến em như thế? – Cái bóng bên ngoài cửa lại đang nói chuyện, tôi tin chắcđó chính là giọng nói của Lan Lan.

Tôi lập tức lăn ngay xuống khỏi giường, chẳng buồn bật đèn liền lê dép ra ngoàicửa, vừa sờ thấy cái then cửa liền định mở ngay cửa ra. Nhưng đúng vào l1ucnày, bàn tay tôi đột nhiên cứng đồ không thể động đậy, những sợi dây thần kinhtrong đầu căng như dây đàn.

Cái bòng đứng bên ngoài cửa sổ sao có thể là Lan Lan, cô ấy chẳng phải đã chếtở trong ngôi miếu thôn Nam rồi hay sao? Nhưng nếu không phải là Lan Lan thì làai đây? Lúc nãy rõ ràng là tôi đã nghe thấy tiếng Lan Lan gọi tôi mà?

Tôi do dự, là bởi vì tôi đang sợ hãi! Cái giây phút đột ngột nghĩ ra điều đó,tôi khiếp đảm như chính mắt nhìn thấyma quỷ! Lan Lan đã chết rồi, sao cô ấy cóthể đến đây tìm tôi được chứ?

Tôi giật lùi ra sau, trợn to đôi mắt hoảng sợ len lén liếc về phía cửa sổ. Ánhsáng ngoài cửa sổ đã biến mất, bóng đêm đen sì lại bao trùm không gian.

Tôi run rẩy hướng ra ngoài cửa sỗ khẽ gọi ” Lan Lan” nhưng không cótiếng đáp lại! Lắng tai nghe, không gian xung quanh yên lẵng đầy chết chóc.

lẽ nào ban nãy mình nằm mơ, còn nảy sinh cả ảo giác nữa? – Tôi tự hỏi mìnhnhưng không sao tìm được đáp án. Tôi cố nín thở, mò mẫm đến bật đèn trong phònglên, kéo tấm rèm cửa ra nhìn. Cái bóng bên ngoài cửa sổ đã biến mất, thế nhưngtrên mặt đất xuất hiện 1 cái áo sơ mi dài màu trắng…

tÔI ôm nỗi kinh hoàng và nghi ngờ trong lòng, khó khăn lắm mới chờ được cho đếnkhi trời sáng, trong lòng rất muốn mở cửa ra nhìn xem linh hồn của Lan Lan cócòn ở trong sân nữa hay không nhưng quả thực tôi chẳng có gan để làm như vậy,tôi muốn gặp cô ấy nhưng lại cũng sợ phải gặp cô ấy. Đến tận khi trời sáng màvẫn không thấy anh cả trở về, tôi lo lắng không biết có phải anh đã xảy rachuyện gì rồi không? Hồn ma của Lan Lan có thể đến tận nhà tìm tôi thì rất cókhả năng cô ấy đã đi quấy rối anh cả rồi.

Ánh mặt trời mùa đông chiếu rọi vào trong sân, tôi nghe thấy có tiếng người nóichuyện trên đg’. lúc này tôi mới thấp thỏm mở cửa ra, đứng ở bên trong thò đầura bên ngoài wan sát, phát hiện ra cái áo sơmi trắng rơi ở dưới đất bên canhcửa sổ ngày hôm wa đã không cánh mà bay.

Mặc dùlà ban ngày nhưng tôi vẫn sợ tái mặt, toàn thân túa đầy mồ hôi. Tôi khôngdám ở lại trong nhà bèn dải bước đi ra cổng. Hai cánh cổng khép chặt vào nhau,tôi kéo 1 bên cánh cửa rồi lách ra bên ngoài. Tôi chạy như ma đuổi đến nơi độicảnh sát điều tra đang đóng quân, kể lại tỉ mỉ từng chi tiết sự việc tối quatôi đã gặp phải cho đồn trưởng Hạ nghe.

Ông ấy nghe xong thì vô cùng ngạc nhiên, lập tức phái 2 cảnh sát đến dặn dò vàicâu. 2 viên cảnh sát ất nghe xong liền gật đầu và ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại tôi với đồng trưởng Hạ. ông ấy bảo tôi ngồi xuống ghếsôpha rồi hỏi:

– Kim An, cậu nói nữa đêm có nhìn thấy Lan Lan, anh cả cậu có biết chuyện nàykhông?

Tôi vội vàng đáp:

– Đồn trưởng Hạ, tôi đang định hỏi ông đây, anh cả tôi mấy ngày nay ngày nàocũng uống rượi đến say khướt mới về nhà. Tối qua anh ấy ra ngoài uống rượu màđến giờ vẫn chưa thấy về. Trong thôn này anh cả tôi cũng chẳng có ai nói chuyệnhợp cả, tôi còn tưởng anh ấy uống rượu xong liền đến tìm ông đấy!

– hả? nói như vẫy có nghĩa là anh cả cậu đến giờ vẫn chưa biết chuyện xảy ratối qua ở nah2 cậu à?

– Đúng vậy, giờ tôi đang lo không biết anh ấy có xảy ra chuyện gì không, thếnên mới đến tìm ngài!

– Vậy cậu có biết Kim Quý thường đến đâu uống rượu không?

– Trong thôn không có nhà hàng, nagỳ nào anh ấy cũng lái xe ra ngoài, có thể làlên huyện uống rượu rồi. Còn cụ thể là nhà hàg

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,63 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT