watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:29 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6780 Lượt

cuối cùng tôi cũng bắt được 1 chiếc xe khách đến Tây An. Lên xe rồitôi mới khẽ thở phào. ngồi xuống ghế rồi tôi không dám ngẩng mặt lên, giả bộgục mặt lên thành ghế trước để ngủ. có như thế thì người trên xe mới không nhìnthấy mặt tôi .

Xe đi được không bao xa thì dừng lại, tôi nghe thấy có tiếng người lên xe, sauđó chiếc xe lại tiếp tục bon bon trên đường. Do vửa kiệt sức vừa đói nên chẳngbao lâu tôi đã gục mặt lên thành ghế trước mà đánh 1 giấc ngon lành. tôi cứ mơmơ màng màng như vậy không biết bao lâu. Lúc trời xẩm tối, xe đã đi vào đếnthành phố Tây An. phụ xe nhắc nhở hành khách nhớ cầm theo đồ đạc chuẫn bị xuốngxe, Lúc này tôi mới ý thức được rằng xe đã đến bến cuối.

Vài phút sau, chiếc xe lái vào bến, những hành khách trên xe lục tục đi xuống.Bởi vì ngồi xe suốt cả buổi chiều, lại thêm cả ngày chẳng được cái gì vào bụngnên toàn thân tôi như tê dại, không sao đứng lên được.

tôi là hành khách cuối cùng xuống khỏi xe. vừa xuống xe đã thấy đầu óc quaycuồng, chẳng nghĩ ngợi nhiều, tôi lao như bay vào 1 tiệm ăn ở gần bến xe, nhồmnhoàm như chết đói.

tôi ăn 1 mạch hết 2 bát mì to, lập tức cảm thấy sức lực trong người đã trở lại,tinh thần đã sảng khoái hơn nhiều. Sau khi tính tiền, tôi đi ra khỏi quán, thầmnghĩ phải tìm 1 nhà nghỉ nào đó rẻ tiền để đánh 1 giấc lấy sức sáng sớm mai đira mua vé tàu đến Tương Tây.

Vừa mới đi được vài bước, đột nhiên bên tai tôi vang lên 1 giọng nói rất quenthuộc

– sao anh chỉ biết ăn no bụng mình thế? Em đang đói lắm đây! – tôi khựng ngườikhi nghe thấy câu nói ấy, bởi vì giọng nói ấy rõ ràng là của Lan Lan…

Nghe thấy giọng nói của Lan Lan, tôi sợ suýt ngất đi. Ngẩn người hồi lâu tôimới lấy hết dũng khí từ từ ngoảnh đầu lại, nhưng đằng sau không thấy bóng dángLan Lan? Lúc này tôi mới ý thức được trời đã tối rồi , mà hồn ma của Lan Lanchỉ xuất hiện về đêm mà thôi. Giọng nói ấy đã nhắc nhở tôi rằng, mặc dù tôi đãtrốn từ thôn Kim Gia đến Tây An, nhưng hồn ma của Lan Lan vẫn cứ theo sát tôi .

tôi do tự 1 lúc rồi quay lại tiệm ăn lúc nãy, bảo ông chủ làm cho tôi 1 phần mỳnữa. Ông chủ tiệm ăn kinh ngạc nhìn tôi :

– chẳng phải cậu vừa ăn 2 bát mì to rồi hay sao? sao đã đói nhanh thế hả?

tôi cười gượng gạo:

– ông chủ mau làm đi, tôi mang về cho bạn ấy mà!

vài phút sau, mì đã làm xong. Ông chủ tiệm ăn đổ mì vào trong 1 cái túi ni lôngcho tôi . tôi lấy 1 đôi đũa trong quán rồi xách túi mì nóng hôi hổi đi ra. Cáchbến xe không xa có 1 nhà nghỉ nhỏ, giá thuê phòng là 20 tệ 1 đêm

Nhà nghỉ nhỏ nên phòng nghĩ cũng nhỏ, chỉ đủ đặt 1 cái giường và 1 cái bàn concon. đừng nói là nhà vệ sinh, ngay cả 1 cái cửa sổ cho thoáng khí cũng khôngcó. tôi đặt túi mì lên bàn, sau đó tắt đèn trong phòng, ngồi chờ Lan Lan đến ănmì. tôi sợ ánh đèn trong phòng sẽ làm cho Lan Lan sợ không dám đến..

Chịu đựng suốt 1 ngày 1 đêm, tôi thực sự buồn ngủ không thể chịu nỗi nữa. tôingồi im trong bóng tối 1 lúc rồi đi ra nhà vệ sinh công cộng của nhà nghỉ. Trởvề phòng, tôi khoá cửa phòng lại, nằm lên giường đánh 1 giấc lấy sức ngày maiđi tiếp.

Đêm đó tôi ngủ rất ngon, hồn ma của Lan Lan cũng không quấy nhiễu tôi trong mơnữa. Đến khi thức dậy đã là 9h sáng hôm sau rồi . Tôi vội vàng mở cửa phòng,định đi đánh rằng rửa mặt rồi ra bến xe. đánh răng rửa mặt xong tôi liền trở vềphòng, đi đến cửa chợt nhớ ra điều gì, tôi vội vàng đi vào phòng, nhìn lên cáibàn trong phòng. Cơ thể tôi lập tức cứng đờ, túi mì rỏ ràng tôi đặt lên bàn tốiqua đã không cánh mà bay.

Nhà vệ sinh cách phòng tôi chẳng đầy mấy bước, lúc nãy tôi ra khỏi phòng nào cóthấy ai, đánh răng rửa mặt chỉ mất dăm 3 phút là cùng, chẳng nhẽ trong có mấyphút ngắn ngủi đã có người vào phòng tôi lấy mất đồ rồi hay sao? Cho dù cóngười đến thì đáng nhẽ ra tôi cũng phải biết chứ? Tôi lớn tiếng gọi chủ nhànghỉ đến, hỏi ông ta xem có ai vào phòng tôi lấy đồ không.

Ông chủ tò vẻ không vui nói:

– nhà nghỉ của chúng tôi xưa nay rất an toàn, mở ra đã bao nhiêu năm chưa từngnghe có người than phiền bị mất đồ, hơn nữa đứng ở nhà vệ sinh cậu cụng có thểnhìn thấy phòng mình mà. Cậu thử xem những thứ đáng giá của mình có bị mấtkhông !

tôi kinh ngạc lao về phòng, vội vàng sờ lên đầu giường, phát hiện cái túi củamình vẫn còn, trong phòng cũng chẳng thiếu thứ gì, điều đó chứng tỏ không phảiđêm qua tôi ngủ say đã có trộm lẻn vào. Hơn nữa cửa phòng lại khoá, ai mà vàođược chứ?

Ông chủ nhà nghỉ đứng bên ngoài cửa nói vọng vào:

– rốt cuộc cậu có bị mất cái gì không ?

tôi ngại ngừng cười nói:

– không, cũng chẳng có gì, chẳng qua là tối qua tôi có mang 1 túi mì nóng lênđây, ban nãy không thấy đâu, nên mới….

Ông ta nghe vậy liền bĩu môi bỏ đi, miệng đi vừa lầm bầm:

– tôi còn tưởng chuyện gì to tát lắm, có mỗi 1 bát mì mà làm ầm ĩ hết cả lên!Mì của cậu không khéo bị ma ăn mất rồi !

Mặc dù ông ta chỉ tiện miệng nói ra như vậy nhưng trong lòng tôi thực ự cũngnghĩ như thế. Rõ ràng tối hôm qua tôi đã nghe thấy Lan Lan kêu đói, bát mì đólà mua cho cô ấy, thế nhưng ông chủ nhà nghĩ lại không biết rằng cô ấy đã chết.Lẽ nào hồn ma cô ấy thực sự đói lả rồi . Nhưng cho dù có đói lả đi nữa cũng đâuđến mức ăn luôn cả túi với đũa như vậy.

Càng nghĩ tôi càng tin rằng hồn ma của Lan Lan đã bám theo mình. Giờ đã là giờăn sáng rồi , nói không chừng cô ấy đã đói lắm rồi . Tôi đeo túi lên lưng, trảlại phòng rồi đi tìm cái gì đó để ăn, đương nhiên là cũng để 1 phần cho LanLan.

Vừa ra khỏi cửa nhà nghĩ tôi đã nhìn thấy 2 người mặc cảnh phục đi vào trongnhà nghỉ, hỏi ông chủ:

– Này ông chủ, ở chỗ ông có cậu thanh niên nào khoảng 20t đến thuê phòng không?- tôi vội vàng đứng núp vào 1 bên, dỏng tai nghe họ đối thoại.

Ông chủ nhà nghỉ nói:

– à, đồng chí cảnh sát à, nhà nghỉ của tôi ngày nào chả có người đến thuê, làmsao tôi nhớ hết d0c chứ? Người các ông cần tìm trông như thế nào? Hắn phạm tộigì thế?

– Người này khoảng 20t, dáng người vừa phải, mặt trắng, nói giọng Dự Nam, đangbị truy nã…

Nghe đến đây tim tôi chỉ chực nhảy ra ngoài. Đâu dám ở lại nghe tiếp, tôi chuồn1mạch ra đường, nhanh chẳng khác gì 1 con chuột. Tôi hốt hoảng chạy ra đườnglớn, chặn 1 chiếc taxi lại rồi bảo người lái xe lập tức chở tôi ra ga tàu,chẳng còn bụng dạ nào mà nghĩ đến chuyện ăn uống nữa.

Lúc đến phòng mua vé tàu, cứ nhìn thấy người mặc quần áo cảnh sát là tôi lạichột dạ, lòng thầm đoán chắc là đồn trưởng Hạ đã phát lệnh truy nã sau khi biếttôi bỏ trốn, thông báo cho cành sát ở khắp nơi truy bắt tôi .

Cũng may là cảnh sát nhà ga không nhận ra tôi . Lúc mua vé tôi mới biết, từ TâyAn không có xe đến thẳng Tương Tây, chỉ có thể ngồi tàu hoã đến Trường Sa củaHồ Nam rồi chuyễn xe đến thành phố Cát Dầu của Tương Tây. Chẳng nghĩ ngợinhiều, tôi mua ngay vé tàu lúc 2h chiều từ Tây An đến Trường Sa. Thấp thỏm chờđợi thêm hơn 3 tiếng đồng hồ ở trong phòng chờ, cuối cùng tôi cũng lên tàuthuận lợi.

Lên xe rồi mà tôi vẫn thấp thỏm bất an. Ngồi trên ghế cứng, lấy tay che nữakhuôn mặt, tôi len lén để ý động tĩnh trong toa. tôi cẩn thận quan sát từngngười trong toa xe, phát hiện ra không có ai mặc quần áp cảnh sát mới thở phàonhẹ nhõm

cuối cùng thì tàu hoả cũng lăn bánh, khoảng 10″ sau thì ra khỏi thành phốTây An.Qủa tim đập thình thịch liên hồi của tôi cuối cùng cũng bình thường trởlại.

từ Tây An đến Trường Sa phải mất gần 20 tiếng đồng hồ. trời sẩm tối, nhân viêntrên tàu bắt dầu bán cơm hộp. Tôi hỏi thấy họ bán 10 tệ 1 suất, nghĩ bụng lúcra khỏi nhà mình đem theo có mười mấy nghìn, kể từ hôm ra khỏi nhà đến nay đãtiêu hết 300đồng, bản thân mình lại là “kẻ giết người đang bỏ trốn”,sau này còn nhiều việc phải dùng đến tiền, chút tiền ấy nếu không tiết kiệmchắc chắn là không đủ.

Nhưng suốt cả ngảy đã không ăn gì rồi , tôi thực sự không thể chịu nổi cơn đóiđang hành hạ. Dằn lòng móc tiền túi mua 1 suất cơm,sau đó lại bỏ ra thêm 5đồngđể mua 1 hộp mì ăn liền. Tôi húp mì ăn liền còn nhường suất cơm lại cho LanLan. Tôi nghĩ bây giờ chắc cô ấy đã đói lắm rồi .

Ăn mì xong, nhìn suất cơm nóng hổi trên tay tôi lại cảm thấy buồn phiền. Mặc dùở bên ngoài đã là ban đêm nhưng trong toa tàu vẫn sáng đèn, hơn nữa lại đôngngười như thế này, tôi sợ hồn ma của Lan Lan sẽ không dám đến ăn cơm.

Nữa đêm, tôi mở to mắt, người tê dại ngồi trên cái ghế cứng, cảnh giác quan sátmọi động tĩnh xung quanh, chỉ sợ có ai đó nhận ra tôi . Bên cạnh đó, tôi cũngthấp thỏm chờ đợi Lan Lna đến ăn hộp cơm mà tôi mua cho cô ấy. Trên xe ngườinói người cườim, dường như chẳng có ai chú ý đến sự tồn tại của tôi .

Đến quá nửa đêm, tiếng cười nói trên xe nhỏ dần, rất nhiều người đã ngủngihiêng ngủ ngả ở trên ghế, thỉnh thoảng còn nghe thấy có người đang ngáy o ohoặc lẩm bẩm nói mơ gì đó. Những bánh xe tàu hoả nghiến xuống đường ra phát ranhững tiếng kin kít như ru ngủ. tôi cũng từ từ chìm dần vào trong giấc ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh lại, tàu hoả đã đi vào địa phận của Hồ Bắc. Tôi mở mắt ngápdài 1 cái, đứng dậy dự định đi vào nhà vệ sinh ở đầu toa để giải quyết nổibuồn, chợt phát giác ra hộp cơm tôi mua cho Lan Lan tối qa đã không cánh màbay…

Không biết hộp cơm tôi

Trang: [<] 1, 58, 59, [60] ,61,62 ,63 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT