|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Thế Đức không còn sĩ diện gì nữa, không ngần ngại hất anh em Triệu Thành Tuấn ra khỏi Chương gia, còn cắt viện trợ kinh tế, với lý do Chương gia không nuôi con cho kẻ khác, càng không thể giao sản nghiệp cho người ngoài.
Khi mẹ ốm nặng, Triệu Thành Tuấn thực ra đã nghĩ đến kết cục này, cho nên hầu như khá bình tĩnh đón nhận. Lúc đó còn khoảng một năm nữa anh mới tốt nghiệp đại học, bị cắt nguồn kinh tế, anh chỉ có thể vừa học vừa làm, một mình làm thêm mấy việc, vừa gửi tiền cho em gái vừa phải trả tiền học phí cao ngất ngưởng của Đại học Cambridge, cũng may cuối cùng vẫn gắng được đến lúc tốt nghiệp. Triệu Thành Tuấn lặng lẽ trở về thành phố Penang, thuê một ngôi nhà sống với em gái, đồng thời bắt đầu hành trình lập nghiệp khó khăn, chỉ nhớ lúc bi đát nhất, anh phải ngủ trong kho hàng, bữa ăn hàng ngày chỉ có bánh mỳ, may vẫn chưa đến nỗi lang thang ngoài đường. Còn Chương Kiến Phi không hề biết chuyện, lúc đó đang ở Thượng Hải bận rộn yêu đương và kết hôn với cô gái anh si mê.
Người Chương Kiến Phi muốn cưới là một cô gái Trung Quốc tên Mao Lệ, là em gái của Mao Tấn, bạn cùng trường với anh em họ. Mao Tấn người Trung Quốc, một gã trai vô cùng phóng khoáng, điều kiện gia đình rất tốt, cha kinh doanh chuỗi nhà hàng ở Thượng Hải, nghe nói là đại gia ẩn danh, nếu không sao có thể chu cấp cho Mao Tấn một cuộc sống đế vương ở Anh quốc.
Hồi đó bọn họ có những ngày tuyệt đẹp ờ trườngCambridge, mỗi khi không phải lên lớp là cả ba hẹn nhau đi ăn, đánh bóng. Có một dạo lại thêm trò mạt chược. Mao Tấn là người khơi ra trò đó đầu tiên, nhưng điều khiến Mao Tấn đau đầu là, mặc dù anh ta dạy Triệu Thành Tuấn và Chương Kiến Phi chơi mạt chược, nhưng khi họ đã biết cách chơi, anh ta lại không sao thắng nổi họ. Phần lớn là Chương Kiến Phi thắng, bao gồm cả chơi bài tây, cờ tướng, nếu không thắng thì là do Chương Kiến Phi cố tình thua. Mao Tấn tức điên, lần đó tại phòng của Triệu Thành Tuấn, anh ta lại thua. Mao Tấn điên tiết ném bộ bài trong tay: “Không chơi nữa, không chơi nữa, đi uống thôi.”
Vào quán bar, mọi người vừa uống vừa tán gẫu. Bọn con trai tụ tập không thể không đề cập tới chủ đề con gái, khi nói đến mỹ nữ muôn hình muôn vẻ của các nước, Mao Tấn lập tức nổi hứng: “Ở nước mình, con gái Thượng Hải là đẹp nhất, nhưng trong những người đẹp Thượng Hải tôi gặp chưa thấy ai đẹp bằng em gái tôi…”
“Cậu có em gái?” Chương Kiến Phi ngạc nhiên, trước đây chưa thấy Mao Tấn nói đến.
“Đúng, tôi có một em gái, các cậu có muốn xem không?” Mao Tấn nói xong, rút ví, bên trong kẹp một bức ảnh màu khổ nhỏ, đó là một thiếu nữ chừng mười mấy tuổi, đứng cạnh khóm hoa, người gầy gò, vẫn còn nét trẻ con, tóc xõa chấm vai, nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, ánh mắt vui cười nhìn phía trước. Thực ra xét toàn diện không phải đẹp lộng lẫy, các đường nét thậm chí còn chưa rõ, nhưng đôi mắt có sức cuốn hút như ma lực, ánh nhìn chăm chú, đi thẳng vào trái tim khiến người ta bất chợt nín thở.
“Không nói khoác chứ, đây mà là em gái anh? Chẳng giống chút nào.” Triệu Thành Tuấn không tin.
Chương Kiến Phi cũng không tin, ngơ ngẩn nhìn bức ảnh: “Em gái cậu… thật… thật chứ?”
Mao Tấn bật cười: “Sao lại không? Chẳng lẽ tôi lấy ảnh của người khác bảo là em gái? Em tôi đẹp lắm, bên ngoài còn đẹp hơn ảnh, các cậu gặp khắc biết.”
Chương Kiến Phi hích tay Triệu Thành Tuấn: “A Tuấn, đừng khoe em gái nữa nhé, em gái Mao Tấn còn đẹp hơn Tiểu Mai.”
Triệu Thành Tuấn nhìn bức ảnh, vẻ tư lự: “Đúng, em cứ nghĩ Tiểu Mai đẹp nhất, không ngờ lại có người đẹp hơn, mười mấy tuổi đã đẹp thế này, lớn lên phải biết…”
“Tiểu Mai là ai?” Mao Tấn không hiểu anh em họ nói gì.
Chương Kiến Phi nói: “Là em gái Triệu Thành Tuấn.”
“Ừ, Tiểu Mai có lẽ lớn hơn một chút.” Vừa nói đến em gái, Triệu Thành Tuấn mắt sáng lên âu yếm, có vẻ cậu rất cưng cô em. Mỗi người một câu, không hiểu sao lại nói về chuyện cưới xin, Mao Tấn hỏi: “Nghe nói đàn ông Mã Lai có thể lấy bốn vợ, có thật không? Vậy tôi phải đi Mã Lai tậu bốn cô vợ mang về mới được.”
Triệu Thành Tuấn phì cười: “Anh đừng tưởng bở, phải theo đạo Islam mới được lấy bốn vợ.”
Mao Tấn quay đầu hỏi Chương Kiến Phi: “Còn cậu, định lấy mấy vợ?”
Chương Kiến Phi dường như vẫn còn ngơ ngẩn: “Cả đời, tôi chỉ lấy một người thôi.” Khi nói vậy, anh đang ngơ ngẩn nhìn bức ảnh em gái Mao Tấn, đột nhiên nói: “Mao Tấn, gả em gái cho tôi nhé.”
Mao Tấn lắc đầu nguây nguẩy: “Không được, tôi rất yêu cô em này, tôi không nỡ gả nó sang tận Mã Lai, hơn nữa, sau này cậu lấy thêm vợ thì làm thế nào?”
Chương Kiến Phi vẻ trang nghiêm, nói như thật: “Tôi chỉ lấy mỗi cô ấy thôi.”
Lần đầu tiên Chương Kiến Phi nhìn thấy Mao Lệ là vào dịp hè năm đó, anh và Triệu Thành Tuấn về Thượng Hải nghỉ hè. Mao Tấn tận tình khoản đãi, ba người đã lâu mới gặp, không thể thiếu bia rượu hát hò. Địa điểm lựa chọn là một nơi giải trí cao cấp, Mao Tấn còn gọi thêm mấy bạn học nữa. Tổng cộng bảy, tám người, đang nhậu nhẹt, tán chuyện, cửa phòng đột nhiên bị đá tung, một cô gái xinh đẹp lao vào túm lấy Mao Tấn, chân đạp tay đấm, rất hung dữ không giống đùa vui chút nào.
Lúc đó cảnh lộn xộn, Triệu Thành Tuấn và Chương Kiến Phi cũng không biết lai lịch cô gái đó, chỉ vào can ngăn, kéo cô ta ra, ai ngờ cô gái rất hung hăng, vớ lấy cái gạt tàn ném vào đầu Mao Tấn, máu chảy be bét. Chương Kiến Phi vội vàng kéo cô ta ra ngoài, Triệu Thành Tuấn đưa Mao Tấn vào bệnh viện, lúc ấy mới biết cô gái đó chính là Mao Lệ, em gái Mao Tấn.
“Cô ta là em gái anh?” Triệu Thành Tuấn không để lộ ra mặt, nhưng trong lòng nổi sóng, còn một câu anh chưa hỏi, có phải cô ta chính là người trong ảnh anh đã nhìn thấy hồi nào.
Mao Tấn lúc đó được băng vết thương, cười đau khổ: “Còn không phải sao, nó chính là em gái tôi. Con bé này ác thật, chẳng qua tôi chỉ dạy thằng bạn trai nó mấy đòn, vậy mà nó muốn lấy mạng tôi.”
“Cô ấy có bạn trai?”
“Đừng hỏi, một thằng nhà quê chỉ thích moi tiền, không có sĩ diện, bám lấy em tôi như đỉa. Tôi đã điều tra, dám chắc hai đứa không kéo dài bao lâu.”
“Sao anh dám chắc?”
“Hừ, đồ cặn bã như thế lại muốn lấy em tôi, dù người nó tròn xoe, tôi cũng đánh cho thành bẹp dúm.”
Sáng hôm sau, Triệu Thành Tuấn đến khách sạn gặp Chương Kiến Phi, hai anh em cùng ăn sáng, Triệu Thành Tuấn nói gì Chương Kiến Phi cũng không bỏ vào tai, cả người ngơ ngẩn như mất hồn. Triệu Thành Tuấn lúc đó mới biết em gái Mao Tấn hiện đang ở trong phòng anh, Chương Kiến Phi giải thích: “Cô ấy bị ngất, anh lại không biết cô ấy ở đâu, đành đưa về khách sạn, em đừng nghĩ linh tinh, mặc dù cả đêm anh ngồi cạnh giường cô ấy, nhưng không đụng vào sợi tóc của cô ấy.”
Điều này Triệu Thành Tuấn tin, Chương Kiến Phi là mẫu quân tử điển hình, được giáo dục tốt, tuyệt nhiên không vượt quá giới hạn khi chưa được đối phương ưng thuận, nhưng anh vẫn hỏi đùa: “Lẽ nào anh không muốn?”
Chương Kiến Phi đang chìm trong những tưởng tượng ngọt ngào, lại lắc đầu nói: “Anh không tùy tiện thế đâu. A Tuấn, em nên thật lòng yêu một lần, khi em thật lòng yêu một người, sẽ bỏ qua rất nhiều thứ ngoài tình cảm. Danh lợi, địa vị, tiền bạc… thậm chí nhục dục, chỉ cần nhìn cô ấy là thấy thỏa mãn, giống như đó là báu vật không gì thay thế, nhìn một lần muốn nhìn mãi, không một chút ý niệm về ham muốn xác thịt…”
Suốt đời Triệu Thành Tuấn không thể quên biểu hiện lúc đó của Chương Kiến Phi, một thứ ánh sáng khác thường dâng trong mắt, thần thái đó anh chưa bao giờ nhìn thấy, tựa như tỏa sắc hào quang, làm khuôn mặt sáng bừng bởi thứ ánh sáng hân hoan. Anh ướm hỏi: “Đúng là cô ấy đẹp như anh nói chứ, em có thể nhìn thử được không?”
Chương Kiến Phi do dự giây lát, gật đầu: “Được, bây giờ cô ấy đang ngủ, để anh đưa đi, nhưng anh phải nhắc em, cô ấy là của anh, em không được động lòng đâu đấy.”
Triệu Thành Tuấn không tán thành: “Anh đừng tưởng ai cũng giống anh, em không tin tình yêu sét đánh.”
Chương Kiến Phi lúc đó mới đưa Triệu Thành Tuấn đến căn phòng của anh, rèm cửa khép, chỉ bật ngọn đèn tường, dưới ánh đèn vàng nhạt, nửa khuôn mặt cô vùi sâu trong gối trắng muốt, mái tóc đen xõa tung trên đó, giống như gối lên một đám mây đen. Anh đèn hơi mờ nhìn không rõ sắc da, chỉ thấy hàng mi rất dài, từng sợi rõ ràng, sống mũi rất cao, môi dưới và khuôn cằm là hai đường cong tuyệt mỹ, vừa nũng nịu dễ thương vừa tuyệt vời gợi cảm. Triệu Thành Tuấn đã nhìn không ít thiếu nữ đẹp, nhưng rất kỳ lạ, khuôn mặt cô gái này có vẻ gì đó khiến người ta ngơ ngẩn, dường như không phải chi do sự hoàn hảo của đường nét.
“Đi thôi, đừng làm cô ấy thức giấc.” Chương Kiến Phi kéo anh đi.
Ra khỏi phòng, Triệu Thành Tuấn đứng trên hành lang, dựa vào tường mãi không nói gì, chỉ cảm thấy người như chơi vơi, một cảm giác hẫng hụt giống như vừa bị mất thứ gì, không hiểu tại sao.
Anh hỏi Chương Kiến Phi: “Kiến Phi, anh yêu cô ấy thật à?”
“Đương nhiên, một năm trước xem ảnh cô ấy anh đã động lòng, nhìn thấy cô ấy, anh lập tức bị hớp hồn.”
Chương Kiến Phi quả nhiên rất si tình, cũng không hề che giấu sự si mê của mình, đứng cạnh Triệu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




