|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
của tôi.”
“Cuối cùng cô cũng được giải thoát.”
Cô gật đầu, “Phải, tôi có thể thở phào, mấy năm nay quả thực… Ô, không nói nữa.”
Còn gì để nói, tất cả nên dừng ở đây.
Triệu Thành Tuấn đi đến ngồi bên cô, nắm tay cô, điều hòa trong phòng để số thấp, tay cô lạnh ngắt, anh ấp tay mình lên tay cô, như muốn truyền hơi ấm, “Đừng khóc, tôi không thích phụ nữ khóc.” Triệu Thành Tuấn lúc này đã không còn vẻ lạnh lùng khắc nghiệt vừa rồi, có lẽ nước mắt cô khiến anh ta động lòng trắc ẩn.
Mao Lệ đã trấn tĩnh trở lại, trái tim treo cao vừa hạ xuống. Còn gì có thể an ủi hơn? Cô vốn dự đoán rất xấu, tưởng là có lẽ anh không còn sống nữa, đây là điều cô không dám đối diện nhất. May anh vẫn sống, dẫu đã quên cô, từ đây họ không gặp lại, chắc chắc cô sẽ phải đối diện với nỗi buồn, sự cô đơn những ngày tháng về sau, nhưng cô vẫn vui, vẫn thấy được an ủi, nước mắt tuôn như mưa, “Thật… thật tốt, anh ấy đã có cuộc sống mới. Cảm ơn. Triệu tiên sinh.”
Triệu Thành Tuấn cười nhạt, “Tại sao lại cảm ơn tôi?”
“Cảm ơn anh đã cho tôi biết tin đó, cũng cảm ơn anh đã nói chuyện với tôi lâu như thế trên mạng.” Cô ngẩng đầu nhìn anh, nhìn hồi lâu, khẽ lắc đầu, “Anh quá khác so với hình dung của tôi. Cát Bụi, sao anh phải ngụy tạo thành già như vậy, khiến tôi nghĩ ít nhất anh cũng bốn chục tuổi… người ta nói, trên mạng không nhìn thấy nhau, muốn xưng là ai cũng được, đến khi gặp mặt mới phát hiện là khủng long, có điều anh là con ‘khủng long’ giống con người nhất mà tôi gặp, ha ha…” Nói đoạn, cô không nhịn được bật cười.
Nụ cười của Triệu Thành Tuấn lại rất mơ hồ, mắt nheo nheo, không biết anh nghĩ gì. Mao Lệ cảm thấy biểu hiện của anh ta rất kỳ quái, “Sao anh lại nhìn tôi như vậy?”
Anh ta phản ứng rất nhanh, “Cô là con ‘khủng long’ đẹp nhất trong xã hội loài người mà tôi gặp.” Anh ta hơi nghiêng đầu, ngẫm nghĩ, lại tiếp, “Có điều, chúng ta không ở trên mạng tốt nhất vẫn xưng hô bằng tên thật, tên trên mạng chỉ dùng lúc lên mạng, thế nào?”
“Có thể, đằng nào cái tên Cát Bụi đó cũng hơi đồng âm với tên anh.”
Mắt anh ta lại lóe ra ánh nhìn bất thường, thong thả nói, “Trí tưởng tượng của cô, thật phong phú đáng kinh ngạc…”
Lúc này Mao Lệ cảm thấy rất mệt, vậy là vội đứng lên cáo từ.
Triệu Thành Tuấn không yên tâm, tiễn cô ra cửa, gọi một nhân viên của mình đưa cô về nhà, khi nhìn thấy cô ngồi vào xe biến mất trong màn đêm, mới quay trở lại. Anh ngồi vào chỗ Mao Lệ vừa đứng lên, mùi nước hoa vẫn phảng phất quanh đây, anh nhắm mắt dựa lưng vào thành so fa như thực sự quá mệt mỏi.
Lát sau, hướng ánh mắt vào bức bình phong cổ đối diện, lạnh lùng buông một câu, “Anh nghe thấy rồi chứ?”
Chương 2: Vì một người yêu cả thành phố
Em có biết một loài chim không chân? Suốt cả đời nó chỉ có thể bay trên bầu trời, bay mỏi cánh thì ngủ trong gió, cả đời chỉ một lần hạ xuống đất, đó chính là lúc nó từ giã cõi đời.
__ “A Phi chính chuyện” __
Chuyện đã qua không thể lấy lại
Thành phố Penang ở Malaysia có ngọn núi Bukit Bendera, đó là điểm cao nhất thành phố, cũng là thắng cảnh nghỉ mát nối tiếng. Đứng trên điỉnh có thể nhìn thấy cảnh trời xanh biên biếc và bãi cát trắng phau dưới chân núi, buổi tối có thể thưởng ngoạn cảnh biển đèn tráng lệ muôn màu của thành phố. Dòng xe nườm nượp như nước chảy trên cầu vượt Penang kéo dài đến tận cửa ô thành phố, ánh đèn sáng rực từng điểm chi chít, nhìn xa tựa như dải ngân hà cuộn chảy, cảnh sắc thần tiên như mộng ảo, nhưng mỗi lần đứng trên đỉnh núi, Triệu Thành Tuấn cơ hồ không ngắm cảnh thành phố lên đèn, mà thường ngửa mặt ngắm sao trời. Anh vốn tưởng đứng trên cao sẽ gần bầu trời hơn một chút, nhưng không phải, anh phát hiện bất luận đứng cao bao nhiêu, giữa anh và bầu trời vẫn là khoảng cách tít tắp vô cùng vô tận như thế. Bầu trời sao thăm thẳm vũ trụ bao la khôn cùng, con người bé nhỏ như hạt cát, dưới một bầu trời sao như thế, ai có thể nhìn thấy ai. Nhiều lúc anh tự hỏi, rốt cuộc mình muốn thấy gì, muốn thấy vẻ hùng vĩ vô tận của vũ trụ hay là muốn chiêm ngưỡng những vì sao xa lắc, những vì sao lấp lánh như ánh sáng của tình yêu đắm say, anh có thể nhìn rất rõ nhưng không thể chạm tới.
Xuất thân như anh không có tư cách hướng về tình yêu, sự sinh tồn phải đặt lên trên hết. Trong mắt bao người, anh sinh trưởng trong một gia đình giàu sang rất mực, sống cuộc đời nhung lụa, được hưởng nền giáo dục tốt nhất, vệ sĩ người hầu không thiếu, một cuộc sống vương giả như vậy, chắc hẳn anh rất hạnh phúc, nhưng thực sự có phải như thế?
Không ai biết, anh đã phải giẫm lên băng tuyết để sinh tồn. Đúng như mẹ đã dạy anh từ nhỏ, học cách nhẫn nhịn, cho dù trên chữ “nhẫn” là con dao, cũng phải nhịn, nếu không chỉ có chết đói.
Cha qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi lúc anh bốn tuổi, em gái khi đó chưa đầy một tuổi, mẹ không thể làm việc, chỉ sống nhờ vào tiếp tế của người thân, nhưng nguồn tiếp tế đó rất nhanh chóng mỗi ngày một ít, lại còn liên tục có chủ nợ đến gõ cửa đòi tiền, bởi vì trước khi qua đời cha phải gánh một tội danh oan uổng, toàn bộ tích lũy không đủ chi trả đền bù tổn thất, vậy là gia đình lâm vào cảnh nợ nần chồng chất.
“Cha con trong sạch, con phải nhớ điều này.” Mẹ nói vậy. Về sau Triệu Thành Tuấn mới biết, không phải cha chết do tai nạn mà là tự sát, ông chủ ý lao vào một thân cây to, chiếc xe bẹp dúm.
Triệu Thành Tuấn lúc đó còn quá nhỏ, vẻ đau buồn của mẹ và cảnh ngộ túng bấn hàng ngày để lại trong anh ấn tượng không thể phai mờ. Anh chỉ biết, khi ba mẹ con đã rơi vào khốn cảnh, một người đàn ông là Chương Thế Huân đi vào căn nhà nát của họ, chính là ông chủ công ty cha anh làm việc lúc còn sống, ông ta đến đưa cho mẹ tiền trợ cấp.
Nửa năm sau, mẹ tái giá với ông ta.
Không còn cách nào khác, một phụ nữ cô quả với hai đứa con nhỏ, không việc làm, nợ ngập đầu, mặc dù Lưu Khoản Ngọc rất muốn tự vẫn theo chồng, nhưng không đành lòng nhìn hai đứa con vô tội chết đói. Lại thêm Triệu Thành Tuấn từ nhỏ ốm yếu nhiều bệnh, bà không chỉ phải duy trì sinh kế mà còn phải chữa bệnh cho con, không còn con đường nào khác buộc phải tái giá, cho nên sau này khi đã lớn, Triệu Thành Tuấn không hề oán trách mẹ.
Chương Thế Huân là con trai thứ hai cúa chủ tịch tập đoàn Hồng Hải Chương thị. Ở thành phố Penang, Chương gia là đại gia tộc có thực lực hùng hậu, sản nghiệp đồ sộ, quan hệ nội bộ gia tộc cũng hết sức phức tạp. Chương Thế Huân đã trải qua một cuộc hôn nhân, có với vợ trước một con trai, về sau vợ ốm chết, ông bận lo sự nghiệp không có thời gian tái hôn, mãi đến khi ông nắm quyền điều hành tập đoàn Hồng Hải, gây dựng nền tảng ổn định mới bắt đầu tính chuyện tìm mẹ kế cho con trai Chương Kiến Phi. Còn tại sao ông lựa chọn Lưu Khoản Ngọc – mẹ của Triệu Thành Tuấn, một thời đã khiến đại gia tộc họ Chương và thiên hạ bàn tán xôn xao? Bởi vì cha của Triệu Thành Tuấn trước đây là trợ lý đắc lực của Chương Thế Đức, con trưởng nhà họ Chương. Anh em Chương Thế Đức, Chương Thế Huân nhiều năm đấu đá tranh giành ác liệt, tạo thành hai phe đối lập, tại sao Chương Thế Huân lại cưới vợ góa của người trợ lý dưới quyền anh trai mình? Nguyên nhân không ai biết…
Triệu Thành Tuấn trở thành con của Chương Thế Huân lúc chưa đầy năm tuổi, em gái hơn một tuổi. Hai mươi năm nay, mẹ nhẫn nhục sống trong Chương gia, cuộc sống dưới con mắt người ngoài là ăn sung mặc sướng thực chất muôn vàn tủi nhục. Triệu Thành Tuấn luôn bắt gặp mẹ lén lau nước mắt. vẻ đau buồn nhẫn nhịn đó của bà bây giờ nhớ lại anh vẫn thấy xót xa. Chương gia có rất nhiều tiểu thư, mệnh phụ, ai cũng sắc sảo, lắm tiền, Lưu Khoản Ngọc thân cô thế cô bị ức hiếp cơ hồ là lẽ đương nhiên, hồi đó Triệu Thành Tuấn chi mong mình mau lớn để bảo vệ mẹ đáng thương, trong giấc ngủ anh cũng nằm mơ có ngày mình tự thân lập nghiệp.
Sự vượt lên của Triệu Thành Tuấn không hề dựa vào thế lực gia tộc như người ngoài vẫn tưởng, anh thực sự tay trắng lập nghiệp. Mặc dù Chương Thế Huân coi anh như con đẻ, không ngờ khi anh tốt nghiệp trung học ông đột ngột qua đời vì cơn tai biến mạch máu não. Chương gia vốn dĩ chưa bao giờ hết sóng ngầm lại dấy lên cuộc phân tranh ác liệt, nếu không nhờ thái độ kiên quyết của Lưu Khoản Ngọc, anh em Triệu Thành Tuấn tuổi vị thành niên đã bị đuổi khỏi Chương gia.
Theo dự định trước đây của Chương Thế Huân, khi Triệu Thành Tuấn tốt nghiệp đại học sẽ để anh và Chương Kiến Phi cùng tiếp quản sự nghiệp của gia tộc, ai ngờ trời không chiều lòng người, sau khi ông qua đời, cả Chương gia rơi vào cơn ác mộng phân tranh. Anh cả Chương Thế Đức lập tức chiếm đoạt vị trí của em trai, ông ta biết rõ con trai mình Chương Gia Minh là công tử ăn chơi nối tiếng thành phố Penang, chưa tốt nghiệp đại học, chỉ biết vung tiền hưởng lạc, vẫn không do dự đưa vào vị trí ngự trị kế nghiệp, giao cho chức tổng giám đốc Hồng Hải.
Chương Kiến Phi tốt nghiệp trước Triệu Thành Tuấn hai năm, do là trưởng nam của Chương Thế Huân nên được trao một chức vụ tượng trưng ở Hồng Hải, sau đó Chương Thế Đức cử anh sang chi nhánh Thượng Hải cho khuất mắt. Hai năm sau, Lưu Khoản Ngọc buồn phiền qua đời, Chương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




