watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11751 Lượt

cho sếp Dung, hôm nay sếp cũng làm thêm.”

Mao Lệ có vẻ không ưng, Tùng Dung nói, “Cậu mang đi là đúng, hôm nay là sinh nhật cậu, cậu là chủ!” Mao Lệ không có cách nào khác, đành bê miếng bánh ga tô gõ cửa phòng phó tổng biên tập.

“Mời vào.” Dung Nhược Thành có lẽ thức liền mấy đêm, giọng khàn khàn.

Mao Lệ bưng miếng bánh đứng ở cửa, không biết nói sao.

Dung Nhược Thành đang bận việc, ngẩng đầu nhìn miếng bánh trong tay cô, bỏ kính xuống, mặt tươi cười: “Sinh nhật à? Vừa rồi nghe tiếng các cô hát, không phải sinh nhật cô chứ?”

Mao Lệ bê miếng bánh đi vào, cung kính đưa cho ông, “Là sinh nhật tôi, mời sếp nếm thử, mặc dù không biết ai tặng.”

“Không biết ai tặng?” Dung Nhược Thành vui vẻ đón miếng bánh, “Chắc là bạn cô, cám ơn, lâu lắm tôi cũng không được ăn bánh sinh nhật.”

Câu ông nói không hiểu sao thấm buồn. Mao Lệ được biết, Dung Nhược Thành ly hôn đã lâu, vợ con đều ra nước ngoài, nghe nói vợ ộng đã tái hôn, hình như với một người nước ngoài. Mao Lệ vào làm ở nhà xuất bản được hai năm, chưa hề thấy Dung Nhược Thanh giao tiếp với ai, luôn chỉ có một mình. Bạch Hiền Đức thường nói, “ Sếp Dung thực ra rất đáng thương.” Mao Lệ cũng cảm thấy như vậy, cô ngại ngần nói, “Chỉ còn bằng này, họ ăn hết rồi.”

“Cảm ơn, vô cùng cảm ơn.” Dung Nhược Thành nhìn miếng bánh, mỉm cười.

Mao Lệ cũng cười, cô nhận ra vẻ đôn hậu của Dung Nhược Thành rất ưa nhìn, từ tốn điềm tĩnh, rất có sức cuốn hút của người đàn ông trung niên từng trải, chỉ có điều ông thường quá nghiêm khắc chỉn chu, khiến mọi người e ngại. Trong nhà xuất bản người gần gũi ông nhất chỉ có Hứa Mậu Thanh, Hứa đi rồi, thực sự ông rất cô đơn. Mao Lệ chạnh lòng, nói với ông vài câu mới quay ra, khi đóng cửa, Dung Nhược Thành đột nhiên gọi cô: “Mao Lệ…”

“Dạ, có chuyện gì?”

Ông đăm đăm nhìn cô, giọng hơi xúc động, chân thành rất mực: “Vẫn muốn nói lời xin lỗi với cô, lần đó… tôi đã làm cô sợ ngất xỉu.”

Vừa nghe nói vậy, Mao Lệ không nén nổi bật cười, “Ha ha, thưa sếp, sếp nghĩ mình có thể dọa người khác ngất xỉu ư? Tôi… ha ha… chỉ là do đường huyết tôi hơi thấp…”

Có câu, một tiếng cười xóa hết oán cừu, cười như vậy, không khí tự nhiên hẳn.

Hai người lại nói mấy câu nữa, Dung Nhược Thành cầm lên miếng bánh gatô, nói chân tình: “Sinh nhật vui vẻ.”

Mao Lệ khẽ “vâng” một tiếng, cũng chân tình đáp lễ, “Cảm ơn.”

Lòng cô rưng rưng, nỗi xúc động như con sóng vô hình vỗ về trái tim, bao nhiêu người tươi cười nói câu “sinh nhật vui vẻ” đó, nhưng chỉ có nụ cười và giọng nói của Dung Nhược Thành là chân tình nhất. Con người là loại động vật kỳ lạ, có mẫn cảm bẩm sinh, trong bao nhiêu ồn ào xô bồ luôn nhận ra cái gì xuất phát từ trái tim cái gì không phải, chẳng có căn cứ chỉ là cảm giác, cảm giác không đánh lừa con người. Nhưng suốt buổi tối Mao Lệ vẫn nghĩ một điều, rút cục ai tặng cô bánh ga tô sinh nhật?

Vẫn là chuyện tổng biên tập Hứa Mậu Thanh chuyển công tác, mọi người tổ chức liên hoan chia tay, để cảm ơn, Hứa tổng bao một phòng trong câu lạc bộ mời mọi người khiêu vũ, hát Karaoke. Mao Lệ “bị thương” nghiêm trọng vốn không có hứng tụ tập, nhưng không thể chống lại các thủ pháp vừa cứng vừa mềm của Bạch Hiền Đức, đành miễn cưỡng xốc lại tinh thần cùng đi với mọi người.

Không khí của câu lạc bộ khiến ai nấy phấn khích hẳn lên, say sưa hát, khiêu vũ, không khí mỗi lúc một nóng. Nhất là Hứa Mậu Thanh và Mao Lệ dường như là một cặp ước định, cả vũ trường sôi lên, nam thanh nữ tú đẹp như tiên, thực là một cặp xứng đôi! Tối đó Mao Lệ mặc bộ váy lễ phục bằng tơ tằm màu trắng, tóc cuốn cao sau gáy, ngoài mấy chữ Tifany gắn đá óng ánh, toàn thân không có bất kỳ đồ trang sức nào, nhưng lại là ngôi sao sáng nhất vũ trường, khi được Hứa Mậu Thanh dìu xoay một vòng, chiếc váy tơ mềm như nước nhuộm ánh đèn màu rực rỡ lóng lánh như tan chảy, lộ ra bắp chân thon tuyệt mỹ, đôi giày cao gót màu thủy tinh nhãn hiệu CHANEL, cũng lóng lánh chói mắt…

Lương Tử Khôn thẫn thờ ngây ra nhìn, đẩy vai Bạch Hiền Đức, “Nhìn Mao Lệ nhảy, tôi mới biết chúng ta đều là người phàm, chỉ có cô ấy là tiên.”

Điệu nhảy kết thúc, Mao Lệ thở hổn hển đi ra ngồi uống nước, không muốn nhảy nữa. Ánh đèn trong vũ trường quay cuồng trong tiếng nhạc như vỡ ra những chấm sao, tím, hồng, vàng, xanh… loang loáng chập chờn, Mao Lệ chỉ thấy nhức đầu, thầm nghĩ có lẽ vừa rồi quay quá nhanh! Vừa uống xong, ở bàn phía trước vang lên tiếng nói của “bà già” Mã Xuân Mai, “Vừa rồi sếp Hứa nhảy quá tuyệt vời! Mao Mao cũng đẹp! Nhưng họ đều là cao thủ vũ trường, nhảy đẹp là chuyện thường, chúng ta chưa từng thấy sếp Dung khiêu vũ, vậy xin mời sếp Dung cùng Mao Lệ thể hiện một điệu, không biết hiệu quả thế nào, xin mọi người một tràng pháo tay khích lệ họ!”

Toàn vũ trường im phắc, không ai động đậy.

Dung Nhược Thành ngồi ở góc tối nhất dưới ánh đèn màu, cơ hồ cũng bất động, trong góc khuất đó, không nhìn rõ mặt ông, không biết ông đang nhìn gì, chỉ một vẻ thơ ở ngoài cuộc. Nhưng, mọi người đều cảm thấy hàn khí toát ra từ người ông toát… trò đùa này e khó thành!

Mọi người bất giác đổ dồn nhìn Mao Lệ. Có lẽ do suốt buổi tối cười quá nhiều, cơ mặt cô dường như cứng đờ, cũng hình như hơi say, cô không đắn đo đứng lên, bước từng bước nhỏ, duyên dáng đi về phía Dung Nhược Thành, cả phòng nín thở chờ đợi.

Mã Xuân Mai có lẽ cũng không ngờ, bà đã vô tình chọc vào “yếu huyệt” của Mao Lệ, yếu huyệt đó chính là cô không chịu nổi sự khiêu khích của người khác, chính nó làm cô chịu tổn thương nặng nề. Ngô Kiến Ba là ví dụ đẫm máu, vậy mà cô đã quên.

Muốn làm khó tôi ư, không đâu! Lúc đó Mao Lệ nghĩ vậy, nhưng khi cô đi đến trước mặt Dung Nhược Thành chìa tay làm một tác “mời” cực kỳ duyên dáng, cô cảm thấy mồ hôi chảy dọc sống lưng… lúc đó cô chợt nghĩ, có phải mình trúng bẫy của Mã Xuân Mai, bà ta đang chờ biến cô thành trò cười?

Cả phòng vẫn im phắc

Đột nhiên, Dung Nhược Thành mỉm cười, vui vẻ đứng lên, nắm tay Mao Lệ, dẫn cô ra giữa sàn… theo cách mô tả của Lương Tử Khôn sau này, sao hỏa va vào trái đất cũng không gây chấn động như thế! Những người có mặt ai nấy trợn mắt há mồm, hai người bắt đầu nhảy…

Ánh sáng tối dần, giai điệu chậm mượt mà vang lên, là một ca khúc xưa cũ bằng tiếng Anh “Forever At Your Feet” trong tiếng nhạc có tiếng nước chảy êm đềm, chụp đèn lớn giữa sàn như vầng trăng đuổi theo họ, mọi người xunh quanh đều ngơ ngẩn, bên tai chỉ còn giọng nữ trầm da diết: “Please take me home my long to leave, Forever at your feet…” (hãy đưa em về nhà, chúng ta hãy đi ngay, em sẽ mãi mãi bên anh…)

Thật là một đêm đắm say, ánh sáng chập chờn chao đảo, giọng ca buồn sâu lắng, thế giới êm đềm như thế, lại trong sáng như thế, chỉ còn lại họ dưới “vầng trăng” lướt từng bước, nhẹ nhàng xoay và xoay. Mao Lệ từ đầu chí cuối không dám nhìn Dung Nhược Thành, ánh mắt phiêu diêu, tâm tưởng lần theo những ký ức xa săm, bên tai vẫn lời ca thầm thì: “A briar grows in twain with roses, Come to rid, Forever at your feet….” (em lớn lên trong khóm tường vi dại nơi vườn hồng, âm thầm nguyện cầu, mãi mãi được bên anh…)

Khoảnh khắc đẹp như vậy giá có thể kéo dài mãi, nét mặt Dung Nhược Thành dần dần thư giãn, trong không gian thoảng mùi hoa lạ, có lẽ là mùi nước hoa từ cơ thể cô, ông buộc mình không được phân tâm, bước đi theo tiếng nhạc, chuyên tâm vào bước nhảy, nhưng ca từ của bài hát cứ da diết thấm vào lòng lại chập chờn như truyền đến từ một nơi nào rất xa:”And I hope that you won’ t mind, may dear.When you see my eyes are lie…” (Anh thân yêu xin chớ bận lòng, điều anh nhìn thấy hôm đó là lời nói dối trong mắt em…)

Trở về căn hộ của mình, đêm đã khuya.

Mao Lệ lần mò đi vào, đá tung đôi giày, đèn cũng không bật, mệt mỏi xụp ngay trên lối đi. Sau lưng là mồ hôi lạnh, tim cô như rơi thẳng xuống vực sâu không đáy. Cô áp tay vào ngực, tim vẫn còn đập thình thình.

Nhảy xong điệu đó, cô gần như lao ra ngoài, bỏ lại tiếng vỗ tay như sấm sau lưng. Cô phóng rất nhanh, như bị truy đuổi, phóng một mạch… do là đêm khuya, đường phố xe thưa thớt, Mao Lệ cảm thấy mình đang xuyên qua màn sương, thực ra không hề có sương mù, hai bên đường chỉ có cây, những cây đa lá nhỏ đặc trưng của các thành phố miền nam, trong đêm tối càng rập rịt xanh như màu mực.

Từ bước nhảy đầu tiên cô đã bàng hoàng, tất cả sao mà quen thuộc, đó là một đêm nhiều năm trước trong hôn lễ của cô và Chương Kiến Phi, họ cũng nhảy như thế. Anh áp má vào tóc cô, hơi thở nóng hổi vấn vít trước mặt cô, không hiểu tại sao khiến cô hơi khó chịu, lấy anh không phải vì yêu. Sự giày vò trong ba năm đó cô buột phải thừa nhận, cô chính là thủ phạm, nhất là chuyện để mất đứa con, nó trở thành gông xiềng nặng trĩu đè lên cuộc đời cô.

Nếu có thể, cô muốn nói lời xin lỗi anh, cuộc sống vô lối của cô trong ba năm qua đều do gông xiềng đó, một câu “xin lỗi’ không thể thay đổi được gì, nhưng ít nhất cũng khiến lòng cô vơi dịu… vừa nghĩ vậy, nỗi đau nén sâu trong lòng lại trỗi dậy len lỏi tâm gan, thấm vào xương tủy, quặt thắt như ngũ tạng bị đào bới…

Cô gắng đứng lên, bật đèn, đi chân trần trên nền nhà, mở cửa kính phòng khách thông

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT