watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11747 Lượt

lạnh lập tức đi vào huyết quản, truyền đến khắp người. Vẫn là nỗi đau quặn lên từ nơi sâu nhất, khiến cô chìm xuống biển cả mông lung không bến bờ, chỉ có nước mắt và nước mắt, tuôn không dứt. May Bạch Hiền Đức ra ngoài mua hoa quả, cô nằm khóc một mình, không ai nhìn thấy.

Lát sau Bạch Hiền Đức quay về, gọt táo đưa cho cô, Mao Lệ đón lấy quả táo, cắn

một miếng giòn tan. Bạch Hiền Đức rất vui, thấy Mao Lệ chịu ăn chứng tỏ vấn đề không lớn, ăn cháo xong, mặt cũng bắt đầu có sắc hồng, tinh

thần cũng khá hơn. Mao Lệ cúi đầu vừa ăn táo, vừa giở cuốn tạp chí, nói: “Người yêu, có điều gì nói ra đi, mình nhìn em da diết như vậy, em không chịu nổi.”

Bạch Hiền Đức cười khì khì, “Con quỷ! Vừa đỡ một chút là bắt đầu lẻo mồm. Này, nói thật chị phục cô sát đất, chỉ biết cô có tài diễn trò sướt mướt hoa lê trong mưa, không ngờ vẫn còn tuyệt chiêu chưa sử dụng.”

“Chị nói nhảm gì thế, em ngất thật.”Mao Lệ lườm cô.

“Ngất thật? Chị tưởng em biểu diễn!”

“Nếu diễn mà giống như thế, em đã đoạt giải Oskca rồi.”

“Nhưng cũng không đến mức ấy, với cái gan của em, có thể ngất đi thật sao? Sếp Dung dù nghiêm khắc, chị cũng chứng kiến ông ta nổi giận, không đến nỗi khiến người khác sợ chết ngất.” Đây điều Bạch Hiền Đức hiếu kỳ nhất, không chỉ mình cô hiếu kỳ mà cả nhà xuất bản đều hiếu kỳ. Tiểu thư Mao Lệ xưa nay chưa biết sợ ai chỉ làm theo ý mình lại có thể bị Dung đại nhân làm cho sợ ngất xỉu
“Oa, lúc đó em không nhìn thấy sắc mặt sếp Dung đâu, còn trắng hơn mặt em!, Cùng làm việc mười mấy năm, chưa bao giờ thấy ông ấy căng thẳng như vậy, ngoan nào, nói đi, ông ấy đã làm thế nào dọa em ngất xỉu.”

Mao Lệ nhăn mặt: “Em bị ngất không liên quan đến ông ấy, chuyện này không nói lại nữa.”

Bạch Hiền Đức gật đầu, không vặn hỏi thêm, kéo chăn đắp cho cô, không hiểu sao mắt cay cay, “Mao Lệ, em có thể đối xử với bản thân tốt một chút không, bình thường thấy em quậy phá, thực ra chị biết, chẳng qua là em buồn, chị không biết, em buồn chuyện gì, nhưng em còn trẻ như vậy, bất luận đã trải qua chuyện gì trong quá khứ, hãy đối tốt với bản thân, cuộc sống sẽ dễ chịu hơn.”
“Thật sao?” Mao Lệ đờ đẫn, mệt mỏi tựa vào đầu giường, giọng dửng dưng, “Em không cố ý hành hạ bản thân, thực ra em sống vẫn ổn, ăn được, ngủ được, chơi được uống được… em mệt rồi, muốn ngủ.”

“Thôi được, chị không nói nữa, không nói gì nữa, em nghỉ đi. Chị ra ngoài cho thoáng.” Bạch Hiền Đức đành ra khỏi phòng bệnh, tiện tay đóng cửa. Ra khỏi tòa nhà, liền nhìn thấy Dung Nhược Thành lặng lẽ ngồi hút thuốc dưới gốc cây đa trong vườn hoa, một đống đầu mẩu thuốc lá dưới chân.

Bạch Hiền Đức đang nghĩ có nên đi ra phía đó, Dung Nhược Thành nhìn thấy cô trước, hơi lúng túng, cô đành đi đến chào, “Phó phòng Dung, ông cũng đến sao, ăn cơm chưa?” Lời vừa dứt, đã cảm thấy lỡ lời, mười giờ đêm lại còn hỏi ăn tối chưa.

Dung Nhược Thành đứng dậy, dưới ánh đèn vườn hoa, trông ông lầm lũi, khắc khổ, người sặc mùi thuốc, ông phảy tàn thuốc trên người, che giấu sự lúng túng, “Ăn rồi, cô… cô vẫn còn ở đây?”

Bạch Hiền Đức nói, “Không, con bé đó chẳng có người nhà ở đây, buổi tối đằng nào cũng không có việc gì, tôi ở với nó một lát.”

Dung Nhược Thành gật đầu, đắn đo giây lát, cuối cùng vẫn hỏi, “Cô ấy… có khỏe không?”

“Không sao, buổi tối ăn ít cháo, người cũng khá lên chút ít.” Mặc dù có một lô thắc mắc, nhưng cô không dám hỏi ông đã làm gì khiến Mao Lệ sợ chết ngất.

Dung Nhược Thành rõ ràng cũng không có ý giải thích, lại trở về ngồi trên ghế dài, ông ngẩng đầu, bên ngoài bệnh viện những ngọn đèn màu dần dần bừng sáng, đường phố sáng như sao sa, một vầng trăng kẹt giữa các đỉnh nhà nhấp nhô, nhàn nhạt lờ mờ, cây trong thành phố cứ về đêm là trông u tịch cô liêu. Ánh trăng xuyên qua khẽ lá, lọt xuống vai ông, chỉ có khuôn mặt ông chìm trong bóng tối, giọng ông như hoen gỉ.

Có câu Tái ông thất mã, có khi là phúc, ứng vào cảnh ngộ của Vương Cần thật không gì phù hợp hơn. Không còn nghi ngờ gì nữa, “bản kiểm điểm” Vương Cần viết thay Mao Lệ mặc dù gây ra tai họa lớn nhưng cũng bộc lộ khả năng của cô, Dung Nhược Thành là người trọng nhân tài, qua suy nghĩ cân nhắc cuối cùng thu hồi quyết định sa thải cô, lại còn dành cho Vương Cần một phòng làm việc riêng, đồng thời quyết định, tất cả những tác phẩm đã đăng trên mạng trước đây của cô, cũng sẽ lần lượt được thẩm định để xuất bản… Khi Mao Lệ đi làm trở lại thì sự việc đã định đoạt, cô giật mình, tròn mắt hỏi lại Bạch Hiền Đức.

“Đúng thế, việc này phải cảm ơn cô, Mao Lệ, công cô lớn lắm.”

Mao Lệ lườm chị ta.

Nghĩ đến sự việc vừa rồi cô lại ngượng muốn chết, bây giờ cả nhà xuất bản đều tưởng cô và Dung Nhược Thành yêu nhau, chỗ nào cũng rôm rả bàn tán, khi có mặt hai người, hoặc một trong hai người là trêu đùa bạt mạng. Mao Lệ giận sôi người cũng đành bó tay.

Hai ngày sau, tổng biên tập Hứa Mậu Thanh đi họp ở ngoại tỉnh trở về, nghe chuyện, tỏ ra ngưỡng mộ vô cùng, gặp ai cũng nói, “Hóa ra ông bạn Dung khéo giấu thật, mai phục rất giỏi, mai phục rất giỏi.” Bạch Hiền Đức châm chọc, “Tại bản lĩnh mai phục của sếp chưa cao cường.”

“Ha ha ha…” Hứa Mậu Thanh vui vẻ cười ngất, về khoản này tôi thua ông bạn Dung.”

Hôm đó không biết vì lý do gì mấy cô gái lại xúi bẩy thành công Hứa Mậu Thanh chiêu đãi. Ăn xong, đã hơn chín giờ, Mao Lệ uống hơi nhiều, đầu hơi chếnh choáng. Hứa Mậu Thanh lại đề nghị tất cả đi hát Kraoke. Mọi người vỗ tay hưởng ứng, lập tức kéo nhau đi. Vừa ra khỏi cửa, trong ánh đèn màu đột nhiên có người gọi cô, hình như là từ một chỗ rất xa, giọng trầm khàn quyến rũ, “Là Mao tiểu thư phải không?”

Mặc dù chếnh choáng mắt hơi mờ, nhưng Mao Lệ vừa nhìn đã nhận ra Triệu Thành Tuấn đứng ở cửa nhà hàng, trên người là bộ Âu phục cách điệu màu nhạt, dưới ánh đèn màu lờ mờ, vẫn vẻ lơ đãng như lần đầu. Anh ta hình như cũng vừa trong nhà hàng đi ra, bên cạnh còn có mấy người đàn ông Âu phục giày da tề chỉnh, và hai cô gái ăn vận vô cùng sang trọng. Nhìn thấy Mao Lệ, Triệu Thành Tuấn vừa mỉm cười vừa lắng nghe mấy người bên cạnh đàm luận, nụ cười đó không chê vào đâu được, nhưng nhìn thế nào cũng chỉ là phép lịch sự. Anh ta rời đám bạn, ung dung đi đến trước Mao Lệ, vẫn mỉm cười, “Thật khéo, chúng ta lại gặp nhau.”

Mao Lệ có tật hay quên, gặp một vài lần không nhớ ra người ta là chuyện thường, nhưng Triệu Thành Tuấn là ngoại lệ, có thể anh ta hào quang quá mạnh, cũng có thể còn nguyên do khác, Mao Lệ ấn tượng rất sâu về anh ta, mới gặp một lần, tiện thể cùng ăn bữa cơm, vậy mà cô vẫn nhận ra trong khi đang chếnh choáng say, quả thật là ngoại lệ hiếm hoi.

Hai người đứng trên bậc thềm nhà hàng nói chuyện:

“Triệu tiên sinh sao lại ở đây?”Mao Lệ hỏi.

“Có cuộc hẹn bàn câu chuyện”

“Sống ở bên này đã quen chưa?”

“Cũng tạm, tôi rất thích ở đây.” Có lẽ ánh đèn đúng lúc chiếu lên người anh ta, cả người Triệu Thành Tuấn như phát sáng, ánh mắt chăm chú cô, “Mao tiểu thư ngày mai có rỗi không, tôi mời cô đi ăn.”

“Hình như chúng ta đã đi ăn rồi.”Dù đá say, nhưng đầu cô vẫn tỉnh.

Triệu Thành Tuấn vội giải thích. “Không có ý gì đâu, tôi mới đến chưa quen lắm, muốn nhờ Mao tiểu thư giới thiệu những đặc sắc của địa phương, tôi muốn hòa nhập vào cuộc sống ở đây.”

Mời đi ăn lại viện ra nhiều lý do phức tạp như vậy. Do quan hệ giữa chủ nhà và khách thuê, Mao Lệ vẫn nhận lời, nhưng quên mất, đến hôm sau khi Triệu Thành Tuấn gọi điện, phải một lúc lâu cô mới phản ứng được, “Đi ăn?”

“Vâng, cô không nhớ ư? Hôm qua cô đã nhận lời.” Triệu Thành tuấn khẽ cười.

“…”

Cô có nhìn thấy biển dưới trời sao? Mao Lệ bất chợt nhớ lại mẩu tin nhắn hôm đó của anh ta, buổi chiều hết giờ làm, đứng một mình bên cửa sổ nhìn cây phượng bên ngoài đang rung trong gió, trầm ngâm. Trời sao, biển cả, trên đời có sự chùng hợp vậy chăng?

Triệu Thành Tuấn hào phóng mời Mao Lệ dùng bữa ở nhà hàng trên tòa cao ốc Địa Vương. Tòa cao ốc Địa Vương gồm năm chín tầng, là tòa nhà cao nhất khu vực tây nam, trên đoạn đường Lương Đông khu trung tâm quảng trường Ngũ Tượng. Mao Lệ từng ăn ở đó một lần, là ai mời cũng không nhớ, chỉ nhớ món ăn giá cao ngất ngưởng. Hai người đi cầu thang máy lên. Trong cầu thang đèn sáng trưng, ngoài lớp kính cả một biển đèn dưới chân, trên đại lộ Dân Tộc đèn xe hơi sáng như dải ngân hà, quảng trường Ngũ Tượng đèn màu huyền ảo tựa tiên cảnh.

Triệu Thành Tuấn đăm chiêu nhìn biển đèn dưới chân, bất giác thốt lên “Không ngờ đêm Nam Ninh lại đẹp như vậy!”

Mao Lệ nghe nói, chợt nhìn anh ta, cười nhạt, “Có lẽ Triêu tiên sinh được chứng kiến cảnh đêm của rất nhiều thành phố, Nam Ninh chưa hẳn đẹp nhất.”

Ánh măt anh ta lướt qua mặt cô, lịch sự và kiềm chế, “Đẹp hay không thực ra là do nỗi lòng và tâm trạng của người nhìn.”

Mao Lê chỉ cười, không muốn tiếp tục đề tài đó. Đúng lúc thang máy đến tầng 53, Triệu Thành Tuấn chìa tay mời cô. Họ bước vào ca bin đã được đặt chỗ trước, trên trần của ca bin riêng gắn chi chít những thiết bị phát quang rất

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT