watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11745 Lượt

cô mất đi ý khí phản kháng, thuận theo an bài. Tuần trăng mật không lựa chọn đi quá xa, ngay Quế Lâm, thời gian này cũng gần đến sinh nhật của Mao Lệ, Chương Kiến Phi tổ chức sinh nhật cô ở một khách sạn trên đường Dương Sóc Tây, hoa tươi, quà mừng, bánh ga tô đều thượng hạng, từng thứ đưa đến trước mặt cô, Mao Lệ cơ hồ rất vui, hôm đó uống rất nhiều, Chương Kiến Phi cũng uống rất nhiểu, ngủ gục ở một góc khuất của khách sạn, dáng anh ngủ hiền lành vô tội, như một đứa trẻ.

Mao Lệ cảm thấy nóng, ra ngoài cửa cho thoáng khí. Đêm cuối hạ, đầy một trời sao sáng rực, gió đêm mát lạnh, không khí tràn mùi hương cỏ cây, làm dịu bớt tâm trạng nôn nao của cô. Trong điện thoại có bao nhiêu tin nhắn chúc mừng, của cha, của anh, của bạn bè… ai cũng chúc cô vui vẻ, ai cũng muốn cô hạnh phúc, vậy là cô càng cho là mình hạnh phúc, mỉm cười mơ hồ, lướt xem từng tin nhắn, trong rất nhiều số quen thuộc phát hiện có tin nhắn lạ, số máy lạ, không lưu trong điện thoại, chỉ có một câu: Sinh nhật vui vẻ!

Mao Lệ nghi ngờ nhắn lại: “Ai thế?

Mãi đến sáng hôm sau vẫn không có hồi âm.

Mao Lệ cũng nhanh chóng quên đi, không lâu sau thì xóa, khi ấn nút xóa, cô đang cùng Chương Kiến Phi ở sân bay Quế Lâm, tuần trăng mật kết thúc, họ chuẩn bị bay về Thượng Hải gặp cha cô…

Tái ông thất mã, trong họa có phúc

Sắc mặt Dung Nhược Thành chưa bao giờ xanh xám như vậy.

Mao Lệ đứng trước mặt ông, đầu cúi gằm nhìn xuống ngón chân, cảm thấy sống lưng đổ mồ hôi, đầu choáng váng.

“Tại sao không dám nhìn tôi?” Giọng Dung Nhược Thành không cao phẫn nộ lạnh băng đáng sợ, “Ngẩng đầu lên!”

Sự nghiêm khắc của Dung Nhược Thành vốn nổi tiếng ở nhà xuất bản này, nhưng với Mao Lệ ông vẫn khá nhẹ nhàng, dù cô có lỗi ông cũng chỉ nhắc chở vài câu. Nhưng lần này, có vẻ ông không định tha cho cô.

Mao Lệ biết lần này cô chết thảm.

Thỉnh thoảng sơ xuất trong công việc là một chuyện, nhưng đùa giỡn tình cảm của lãnh đạo là chuyện nhau. Thoạt đầu cô cũng không nghĩ hậu quả nghiêm trọng như vậy, đến khi xem “bản kiểm điểm” Vương Cẩn viết, cô mới ý thức được lần này không dễ thoát, cho nên trước khi về Bắc Hải lòng nơm nớp lo âu, tối hôm qua từ Bắc Hải trở về Nam Ninh, suốt đêm ngủ không yên, mộng mị triền miên những chuyện linh tinh trong quá khứ, tâm trạng rất xấu, phỏng bất an.

Buổi sáng dậy muộn, mải mốt đi làm, vừa đến cửa phòng đã bị Bạch Hiền Đức kéo vào trong thông báo sếp Dung định sa thải Vương Cẩn, còn tại sao ông ta phát hiện ra thì không ai biết, Mao Lệ sợ nhũn người, Bạch Hiền Đức khuyên cô chủ động đến nhận lỗi với sếp, nếu không để ông ta cho gọi, hậu quả càng nghiêm trọng.

“Chị Bạch, cứu em với!” Mao Lệ suýt khóc.

“Đáng đời! Lần này Bạch Hiền Đức nhất quyết phủi tay đứng ngoài cuộc. Mao Lệ đáng thương quay đi, không biết mình vào phòng làm việc của phó tổng biên tập Dung thế nào, sáng nay đi vội, chưa kịp ăn gì, vốn căng thẳng cộng thêm đường huyết thấp, lúc này đầu váng mắt hoa, mặt đất bồng bệnh như giẫm lên bông, ánh mắt sếp Dung như dao lia tới, cô cúi gằm không dám ngẩng lên.

“Tại sao không nói?” Giọng Dung Nhược Thành càng cao, xúc động gõ bàn, “Cô hoạt ngôn lắm cơ mà? Cho dù nói dối cũng giỏi lắm cơ mà! Cô thấy tôi dễ bị lừa phải không, cô cảm thấy chà đạp lên lòng tự trọng của người khác rất thú vị phải không, cô nói đi, cô cảm thấy như vậy thú vị lắm sao?”

Người Mao Lệ bắc đầu chao đảo, nước mắt túa đầy mặt, “Xin… xin lỗi..”

“Cô xin lỗi ai? Xin lỗi tôi? Thật vô liêm sỉ!” Dung Nhược Thành đập bàn, cốc trà rơi xuống nền đá, vỡ tan. Ông bảo cô vô liêm sỉ…

Cô vô liêm sỉ! Trời đất bắt đầu chao đảo, mọi thứ trước mắt quay cuồng, khuôn mặt Dung Nhành Thành lúc gần lúc xa, âm thanh cũng lúc xa lúc gần, đến khi cuối cùng cô hoàn toàn không nghe thấy ông nói gì. Ý thức chập chờn, mơ hồ như có tiếng gió bên tai, lại có cả tiếng sóng rất xa thoảng đến, thủy triều lên xuống, tiếng hải âu lanh lảnh trên không, cô cảm thấy mình trôi nổi trong làn sóng lạnh buốt, chính là nước biển mà cô sợ nhất, xám xịt, dâng từ từ từng nấc, nước lạnh bao quanh người, nặng dần, như hút cô xuống, dần dần nghẹt thở, cuối cùng chìm nghỉm….ngã xuống như thế nào, cô hoàn toàn không nhớ, ý thức cuối cùng còn mang máng nhận ra Dung Nhược Thành lao đến xốc cô, hét to, “Có ai không!”

Tối vực tối vô biên của biển cả ký ức, những mảnh vụn của ánh sáng nổi dần lên mặt nước, những bóng trắng nhập nhoạng, mùi đặc trưng của bệnh viện xộc vào mũi, tiếng bác sỹ trao đổi khe khẽ, tiếng y cụ va chạm lách cách, ngay cảm giác ánh đèn chiếu trên đầu cũng rất quen thuộc, là mơ chăng, trong bàng hoàng mơ tỉnh, bao chuyện cũ xô về, Mao Lệ lại cảm thấy trở về trên chiếc bàn phẫu thuật ba năm trước, khi ý thức bắt đầu mờ dần, cô nghe thấy tiếng Chương Kiến Phi hét lên với bác sỹ ở hành lang bên ngoài: “Nhất định phải cứu sống cô ấy! Các ông nhất định phải cứu sống cô ấy!”

Lúc đó cô chỉ cảm thấy mình sắp chết, vốn dĩ hôn nhân của hai người đã rơi vào bế tắc, khi những cuộc cãi vã và chiến tranh lạnh triền miên đã làm họ kiệt sức, cô quyết định từ bỏ, lại bất ngờ phát hiện mình có mang, Chương Kiến Phi cương quyết muốn giữ đứa trẻ, cô không chịu, sắp chia tay còn cần đứa con làm gì… cô không muốn gây ra điều ác, nhưng về sau mới biết, khi cô nằm trên chiếc bàn trắng lạnh lẽo, khi bác sỹ lấy đi sinh mạng đã định hình trong bụng cô, cô đã tạo một điều ác lớn hơn, sự đau đớn tê dại của cơ thể đã không còn cảm nhận được, cũng không khóc được nữa, giây phút đứa con bị lấy đi, cô đã hối hận…

Nghĩ lại cuộc hôn nhân ngắn ngủi ba năm của mình, cô bỗng ân hận. Luôn là cô cự tuyệt anh, dày vò anh, làm tổn thương anh, lần nào anh cũng chiều chuộng nhường nhịn cô để đổi lấy những phút bình yên ngắn ngủi của cô. Cô không yêu anh, cô cố chấp cho là cô không yêu anh, vậy là không coi trọng tình cảm của anh, cuối cùng hai bên bị ép đến đường cùng. Nhưng khi đứa trẻ chưa kịp ra đời đã bị cướp đi tính mạng, cô đã phản tỉnh, có phải cô yêu cầu quá cao, hay là cô hoàn toàn không biết yêu, không tin tưởng vào tình yêu?

Hôm đó có mưa, trời u ám, Mao Lệ bị xuất huyết nặng trong phẫu thuật, suýt mất mạng, khi tỉnh lại vào buổi sáng hôm sau, cửa sổ mở, từng đám nhỏ sương mù từ bên ngoài tràn vào vừa ướt vừa lạnh, trong phòng âm u, tất cả đều mập mờ, rõ ràng là buổi sáng nhưng nhìn lại như nhập nhoạng tối. Chương Kiến Phi đứng ở đầu giường, mặt đờ đẫn, đăm đăm nhìn bụng cô, ánh mắt xám lạnh, cô chưa bao giờ thấy ánh mắt anh như thế, cho dù hai người đã cãi nhau gay gắt đến đâu, anh cũng chưa một lần lạnh lùng nhìn cô.

“Chúng ta kết thúc rồi.” Lúc lâu sau, anh buông một câu như vậy.

Đúng, kết thúc, tất cả đã kết thúc. Hôm ký đơn ly hôn, cô đã khóc vật vã trước mặt anh, anh chỉ coi cô đang diễn kịch, ngay cốt nhục của mình cũng không cần, cô còn tư cách gì để khóc. Lúc đó cô chỉ mong anh nói một câu cứu vãn, hoặc một ánh mắt ấm áp, thì cô nhất định một lòng chung sống với anh, không gây sự, không giận hờn, nhưng cuối cùng anh vẫn cương quyết ký tên… không lâu sau trở về Mã Lai, ngoài một bức thư cuối cùng, không hề có bất cứ liên lạc nào. Còn cô sau khi đọc hết bức thư, mới thật sự rã rời, bật khóc, khóc suốt đêm trên bãi biển, đến khi ngất xỉu, được ngư dân phát hiện đưa vào bệnh viện. Bức thư đó, về sau cô đọc lại mấy lần, ba năm rồi, cô vẫn nhớ từng chữ, thậm chí cả dấu chấm phảy.

Đoạn cuối viết:

“Xin lỗi, anh không thể mang lại hạnh phúc cho em, mặc dù biết em chưa bao giờ yêu anh, nhưng ở bên em, yêu em từng là hạnh phúc lớn nhất của anh, đáng tiếc, em không hạnh phúc… Em biết không, bây giờ anh cũng học ngắm sao, ở thành phố của anh có ngọn núi Bukit Bendera, đứng trên đỉnh núi ngắm sao rất tuyệt vời. Cùng dưới một bầu trời đêm, chúng ta vẫn bên nhau, hãy tin rằng, ngôi sao mà em nhìn thấy nhất định có ánh sáng phản ra từ nước mắt anh, bây giờ mỗi lần nhìn lên bầu trời, anh đều rơi nước mắt. Mao Mao, em có nhìn thấy anh không? Anh không phải là trăng, anh là chấm sao yếu nhất bé nhỏ trên bầu trời đầy sao hùng vĩ, bởi vì em không yêu anh, cho nên anh chỉ có thể yếu ớt bé nhỏ. Kiếp này vô duyên, chỉ mong có kiếp sau, để chúng ta thực sự yêu nhau một kiếp, như vậy quãng đời còn lại của anh mới không vô vọng, anh mới có thể sống tiếp. Có lúc anh đã mong em chết sớm, như thế sẽ nhanh đến kiếp sau… mong em sớm thoát khỏi ám ảnh của bi kịch này, sống thật tốt, lấy một người em thực lòng yêu. Trước khi em tìm lại được chốn đi về, anh hứa sẽ để em sống bình yên, anh thực lòng mong em có thể sống bình yên, anh sẽ giữ lời. Tạm biệt, mong kiếp sau gặp lại. Bảo trọng!”

Từ đó Mao Lệ không dám nhìn sao trời.

Cho dù đêm đầy sao lỗng lẫy, cô cũng không có can đảm ngắm nhìn. Cô sợ nhìn thấy ánh sáng từ nước mắt anh, đó là nỗi đau không thể chịu nổi, đời này kiếp này không có cách nào giải thoát.

Lúc này đêm đã khuya, cây phượng rất to ngoài cửa sổ nghiêng mình theo gió, trong không khí có mùi hoa phảng phất, thực ra cửa sổ đóng, hương hoa có lẽ là mùi hoa bách hợp để đầu giường. Mao Lệ tỉnh lại rất lâu, nằm ngây mãi trên giường, mặc cho y tá ấn mũi kim tiêm vào cổ tay cô, hơi đau, dịch thuốc lành

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT