|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
cuối cùng ngất đi.
Khi tỉnh lại, Mao Lệ phát hiện mình nằm ở một căn phòng lạ, giống như khách sạn. Rèm cửa kéo kín, xunh quanh lờ mờ nhìn không rõ. Cô vùng dậy, đi đến kéo rèm cửa, rõ ràng đã rất khuya, bên ngoài là một thắng cảnh huy hoàng, cả một bầu trời đầy sao in xuống sông Hoàng Phố, ánh đèn trên bờ hắt xuống mặt sông rực rỡ, trên bờ là cả một dòng sông ánh đèn xe hơi sáng rực uốn lượn quanh co.
“Em tỉnh rồi?” Sau lưng là một giọng nói nhẹ nhàng.
Mao Lệ quay người, chỉ thấy dưới ánh đèn màu vàng cam từ trên tường hắt xuống, một chàng trai trẻ vận sơ mi trắng tay bê một khay thức ăn, mỉm cười nhìn cô. Anh ta dáng cao, khí chất nho nhã, đặt chiếc khay xuống thong thả đến bên cô, một đôi mắt sâu như vực thẳm lóng lánh tựa ánh sao nhìn cô nói. “Ăn một chút đi, em rất yếu.”
Mao Lệ ngạc nhiên nhìn anh ta.
“Yên tâm, anh trai em không sao, đã được đưa vào bệnh viện.” Anh rất tinh tế, hiểu nỗi lo của cô.
Mái tóc dài của Mao Lệ xõa tung, khuôn mặt trắng như tuyết ửng hồng bởi ánh đèn màu ngoài cửa sổ hắt vào, trong mắt như có ánh sao di động, cô ngước nhìn anh, giọng khàn, khô chát nói rất nhỏ, “Anh là ai?”
Người đó mỉm cười, “Anh là Chương Kiến Phi, bạn của Mao Tấn.”
Chương Kiến Phi theo đuổi Mao Lệ theo cách thức hết sức đặc biệt, không suốt ngày bám riết, tặng hoa, tặng quà theo kiểu thông thường, chỉ lặng lẽ đứng ở bất cứ chỗ nào có thể nhìn thấy cô, chăm sóc, chiều chuộng tinh tế chu đáo hơn cả anh trai cô. Anh có thể làm mọi việc vì cô. Lần đó Mao Lệ và mấy cô bạn cùng phòng chơi rất khuya trên đường Nam Kinh, Chương Kiến Phi hộ tống từ đầu đến cuối, ăn xong đưa các cô đi hát, trên đường Mao Lệ đột nhiên thấy kinh nguyệt, trong lúc luống cuống cô bảo Chương Kiến Chi đi mua giúp băng vệ sinh. Chương Kiến Phi không nói nửa lời, phóng xe đi, không biết cô dùng loại gì, mỗi loại anh mua một túi mang về, khiến các cô gái xunh quanh trố mắt.
Khi nghe nói chuyện đó Mao Tấn cảm thấy không thể tin nổi, hỏi anh tại sao lại làm như thế, Chương Kiến Phi nói, “Yêu một người là muốn làm tất cả cho người đó, việc gì có thể là làm chẳng cần lý do, đó chính là yêu.”
Những gì Chương Kiến Phi làm cho Mao Lệ không chỉ có thế, để luôn ở bên chăm sóc Mao Lệ, anh đã mua nhà, mua xe ở Thượng Hải, chuẩn bị cho cuộc sống lâu dài ở đây. Dù bận đến mấy, chỉ cần Mao Lệ gọi, anh đều lập tức đến ngay. Có lần anh đang thảo luận hợp đồng với một khách hàng lớn người Nhật, thì Mao Lệ gọi điện muốn anh đưa đi xem triển lãm khoa học kỹ thuật, Chương Kiến Phi không nói một câu, bỏ mặc khách hàng đi đón cô, khiến vị khách tức giận bỏ về, công ty tổn thất một đơn hàng mấy triệu đồng. Ngay Mao Tấn cũng không tán thành, “Theo đuổi phụ nữ không phải kiểu đó, mặc dù nó là em tôi, tôi cũng không ưng thấy cậu khổ sở như vậy.”
Chương Kiến Phi cười trừ, “Chỉ cần tôi cảm thấy đáng là được.”
Không lâu sau, Ngô Kiến Ba bạn trai Mao Lệ bị tai nạn giao thông qua đời, trong lúc thu dọn đồ của anh ta, Mao Lệ phát hiện mười mấy bức thư anh ta viết cho người yêu ở quê nhà, điều kinh khủng hơn là, Ngô Kiến Ba đem gửi cho người yêu toàn bộ số tiền Mao Lệ cho anh ta, còn nói sẽ đón cô ta lên Thượng Hải làm lễ cưới, cả tập hóa đơn trong ngăn kéo chính là bằng chứng. Nói cách khác ngô Kiến Ba bấy lâu chỉ coi cô là cái máy rút tiền, Mao Lệ hoàn toàn không hay biết, bị lừa cả tình lẫn tiền, một cú đau như vậy…
Tối hôm đó cô cắt mạch máu cổ tay tự vẫn, được bạn đưa đến bệnh viện cấp cứu.
Lần này cũng là Chương Kiến Phi ở bên cô, cha và anh trai cô đều ra nước ngoài khảo sát. Sau khi tỉnh lại, Mao Lệ hoàn toàn suy sụp, từ chín tầng mây rơi xuống địa ngục, cái giá của sự trưởng thành không ngờ lại nghiệt ngã như vậy. Cô không biết mình làm sai điều gì, trong đời lần đầu tiên thật lòng đối xử với một người, lại bị người ta thẳng tay đẩy xuống địa ngục như thế, những câu chuyện tình yêu lâm ly cảm động trong tiểu thuyết, phim ảnh đều là lừa gạt, tình yêu trong hiện thực thì ra là như thế!
Cô vùi đầu vào gối nức nở, khóc đến khản tiếng kiệt sức, người co rúm, cổ họng ứ nghẹn, mắt sưng mọng, cả người như bị khoét rỗng, không thể sống được nữa. Chương Kiến Phi lúc đó ôm cô qua tấm chăn, xiết cô rất chặt, dường như sợ cô chết. Khi đã khóc đến lúc không thể khóc được nữa, cô mới dần dần bình tĩnh. ( Truyen ngan , truyen tinh yeu , truyen dai , tieu thuyet , ngon tinh , tho ca , truyen , truyen hay nhat )
“Mao Mao, đừng buồn, vẫn còn có anh.” Chương Kiến Phi lau nước mắt cho cô, nắm tay cô, anh nói rất dài, “Nhìn em đau lòng thế này anh còn đau lòng hơn, anh không biết làm thế nào để an ủi em… em quá hiếu thắng, dù biết mình nhầm cũng không chịu quay lại, cho nên em mới bị tổn thương. Điều đó thực ra không có gì sai, mỗi người đều có khiếm khuyết về cá tính, em đã gắng gỏi, dù khó khăn như vậy em vẫn gắng gỏi, khiến anh vô cùng cảm động, bởi vì anh và em tính cách giống nhau, cùng có khiếm khuyết như nhau, chúng ta đều muốn có được thứ mình muốn, chỉ tiếc là, mỗi chúng ta lại đi theo một hướng khác nhau.
“Anh hết lòng theo đuổi em, cho dù không có được em, chỉ cần đi bên nhau anh cũng thấy vui. Nhìn em buồn như thế, anh rất đau lòng, nỗi buồn của em nhiều lúc chính là nỗi buồn của anh. Mao Mao chúng ta đều là những sinh linh yếu đuối, chúng ta không làm sai điều gì, chỉ là yêu một người tưởng là có thể yêu, cho nên mới bị tổn thương.
“Còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy em, em lao vào phòng, đấm đá Mao Tấn, anh cố kéo em ra mà không được, em khóc đau đớn như vậy, chưa bao giờ anh thấy ai khóc đau đớn như thế, anh bế em ra ngoài, trong giấc ngủ em vẫn còn nức nở… chính lúc đó, anh muốn bảo vệ em, yêu em, bởi vì qua em anh nhìn thấy chính mình. Thật đấy, Mao Mao, anh… anh kỳ thực là một người bi quan, cho anh ít thời gian được không, trên đời chỉ có em mới thể khiến anh muốn thực sự nghiêm túc đối xử với một người.
“Anh yêu em, Mao Mao.”
Mao Lệ nhìn anh, cô chưa lúc nào nhìn kỹ anh, lần đầu phát hiện anh có khuôn mặt đẹp dịu dàng đến thế, vầng trán sáng ngời, sống mũi cao và sự kiên nghị trong ánh mắt có phần giống cô, họ đều là người cố chấp, cố chấp đến điên cuồng, một khi đã quyết chuyện gì, cho dù va vấp vỡ đầu chảy máu cũng không chịu buông tay. Lúc này cô chăm chú nhìn, nhận ra anh rất khác thường, vẻ lạnh nhạt cô đơn như quên đời khiến anh có vẻ phiêu diêu thoát tục. Mặc dù làm kinh doanh nhưng con người anh không thấy nét sắc lạnh thường có của người kinh doanh, mà như tia nắng ấm trong ngày đông giá.
Nhưng cô vẫn không mấy để mắt đến chàng trai này, chỉ coi anh là một trong số bạn bè đông đảo của anh trai, cô nhìn anh, chợt bàng hoàng, có lẽ anh nói đúng, đâu phải cô không nghiêm túc đối xử với một người, nhưng ai biết gặp phải kẻ bất nhân… cô không sai gì hết, cô chỉ yêu nhầm người.
“Tôi mệt rồi.” Cô nhắm mắt, mệt mỏi thở dài.
Anh đắp chăn cho cô, “ Ngủ đi, có lẽ anh nói quá nhiều, em cứ coi như không nghe thấy.”
Cô không đáp, dường như mệt thật, khi nửa thức nửa ngủ, cô trở mình quay lưng lại phía anh, giống như nói mê, thì thầm hỏi, “Anh có thấy biển dưới trời sao?”
“Biển dưới trời sao?”
“Vâng, em thích nhất biển dưới trời sao… mặt dù không tráng lệ như biển lúc hoàng hôn, nhưng em cảm thấy biển dưới bầu trời đầy sao mới là đẹp nhất. Hồi nhỏ mỗi lần nhớ cha, hoặc bị mẹ mắng, em đều chạy ra bãi biển ngắm sao và nhặt vỏ ốc biển, gió biển rất mát, nghe sóng xô bờ, cảm thấy đất trời chỉ còn một mình em, lúc đó em rất buồn… về sau lớn dần, mới biết là do em quá cô đơn, không ai hiểu em, mặc dù cha và anh ở Thượng Hải có thể cho em tất cả mọi thứ tốt nhất trên đời, nhưng em cũng vẫn không vui, chưa bao giờ em nói với họ cái em cần là gì, họ cũng không hỏi, họ cứ nghĩ những gì họ cho là tốt tức là tốt với em. Không, không phải thế, cái em cần họ hoàn hoàn không cho được.”
“Mao Mao…”
“Em chỉ cần một tình cảm thực sự thuộc về em, cha và anh mặc dù yêu em như vậy, nhưng họ không thuộc về một mình em, có lẽ em quá tham, nhưng em chỉ cần một tình cảm thuần túy, em có gì sai, anh Kiến Phi, em có gì sai?”
“Em không sai, Mao Mao!” Anh lại cúi xuống ôm cô. Còn cô run run, trùm chăn kín đầu khóc, mệt mỏi nói, “Em muốn về nhà, em muốn về nhà…”
“Đợi em khỏe hẳn sẽ về nhà.” Chương Kiến Phi dỗ cô.
“Không, em muốn trở về nhà ở Bắc Hải, ở đây không thuộc về em, em không thuộc về nơi này!” Cô khóc nức trong lòng anh, “Em ghét nơi này, em nhớ mẹ…”
“Được, sau khi xuất viện, anh sẽ đưa em về Bắc Hải.”
Chương Kiến Phi quả nhiên giữ lời hứa, sau khi ra viện liền đưa Mao Lệ đáp máy bay về Bắc Hải, bỏ hết công việc quan trọng. Mẹ không biết tý gì về chuyện của Mao Lệ ở Thượng Hải, rất vui vì con gái trở về, còn vui hơn vì cô còn mang theo một chàng trai rất khiêm nhường nho nhã. Mẹ lập tức thích chàng trai có nụ cười hiền hậu, lễ độ đón, ngay trẻ con hàng xóm cũng thích anh, mẹ cô dường như đã coi anh là con rể tương lai.
Mao Lệ bất lực, cũng chẳng buồn giải thích, cô vẫn thờ ơ với tất cả, vết thương lòng quá nặng cô chưa thể trở lại bình thường. Chương Kiến Phi vẫn kiên nhẫn ở bên cô, việc công ty bận rộn anh cũng không để tâm, luôn chỉ đạo từ xa, bí quá thì gọi thư ký đến
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




